Thấy các bà vợ tu luyện đến quên ăn quên ngủ, Diệp Trường Thanh xót xa, bưng điểm tâm và trà nước đến tận nơi.
“Tu luyện cả ngày rồi, nghỉ ngơi chút đi các nàng.”
Bình thường, thấy đồ ăn của phu quân là các nàng sẽ nhào vào thưởng thức, vừa ăn vừa khen lấy khen để. Nhưng hôm nay, không khí thật khác lạ.
Các nàng bước tới, và lùa cơm vào miệng như máy xúc, nhai nuốt vội vàng rồi lập tức quay lại tọa thiền.
Diệp Trường Thanh nhíu mày: “Ăn từ từ thôi, làm gì mà như chết đói năm 45 thế?”
“Chúng ta phải tu luyện!”
“Nghỉ một chút có sao đâu?”
“Không! Thiên phú chúng ta thấp kém, cần cù bù thông minh!”
Hả?
Diệp Trường Thanh hoang mang tột độ. Mấy bà này bị sao vậy? Phu quân đại thành rồi thì các nàng phải vui chứ, sao lại tự ái thế này?
Thấy các vợ nỗ lực, Diệp Trường Thanh cũng ngứa ngáy, ngồi xuống tu luyện tiếp. Hắn muốn thử xem có lên được viên mãn không.
Đến khi các nàng hì hục tu luyện lên được đại thành, định quay sang khoe với phu quân thì…
Bùm! Diệp Trường Thanh đã đạt cảnh giới viên mãn.
Các nàng đứng hình. Cảm giác như vừa leo lên đỉnh núi thì thấy chồng mình đang ngồi trên máy bay vẫy tay chào.
“Đáng ghét! Tiếp tục luyện! Không viên mãn không nghỉ!”
Diệp Trường Thanh thở dài: “Thôi đi các bà nội, La Sát bảo tiểu thành là đủ dùng rồi. Viên mãn để làm gì? Có được cộng thêm điểm xinh đẹp đâu?”
Nhưng các nàng bỏ ngoài tai, quyết tâm tu luyện đến cùng. Cuối cùng, sau mấy ngày hành xác, cả bốn nàng cũng đạt viên mãn.
Lúc này, cả đoàn chuẩn bị xuất phát. Hồng Tôn nhìn bốn cô con dâu, thắc mắc:
“Ủa, các ngươi luyện lên viên mãn làm gì? Ta luyện nửa ngày lên tiểu thành là vứt đó rồi. Rảnh đâu mà cày cuốc cái bí pháp này?”
Bốn nàng: “…” (Nỗi đau này ai thấu).
Để vào Ma Giới, họ không thể dùng chiến hạm của Đạo Nhất Tông. May mắn là tại Hắc Vân Giới có dịch vụ “xe dù” – những chiếc tinh không chiến hạm của Ma Tộc chở khách chui vào Ma Giới.
Nhóm người cải trang, dùng Ẩn Ma Quyết biến đổi khí tức, rồi đi đến quảng trường trong thành để bắt xe.
Diệp Trường Thanh đi đầu vì hắn là người duy nhất nói tiếng Ma Tộc chuẩn.
“Các ngươi muốn đi Ma Giới?” Một tên Ma Tộc hỏi.
“Đúng vậy.” Diệp Trường Thanh đáp bằng tiếng Ma Tộc lưu loát.
“5000 cực phẩm linh thạch một mạng. Muốn khoang riêng thêm 1 vạn.”
Giá cắt cổ, nhưng với đại gia Đạo Nhất Tông thì là muỗi. Diệp Trường Thanh trả tiền xong, cả nhóm lục tục lên tàu.
Đến lượt Từ Kiệt bước qua, tên Ma Tộc bỗng chặn lại hỏi:
“Này, đông người thế này đi Ma Giới làm gì?”
Hả?
Tên này rảnh rỗi sinh nông nổi à? Thuận miệng hỏi một câu làm Từ Kiệt đứng hình. Hắn biết vài câu tiếng Ma Tộc nhưng phát âm như người ngọng, nói ra là lộ ngay.
Trong cái khó ló cái khôn, Từ Kiệt trợn mắt, mồm méo xệch, tay chân khua khoắng loạn xạ:
“A ba a ba… Ớ ớ… A ba ba…”
Hả?
Tên Ma Tộc ngẩn tò te. Cái quái gì thế này?
Từ Kiệt tiếp tục diễn sâu, mặt đỏ tía tai, miệng sùi bọt mép: “A ba a ba!”
Tên Ma Tộc ngán ngẩm: “Hóa ra là người câm à?”
Hắn phất tay đuổi: “Đi đi, đi đi. Đen đủi thật, sáng sớm gặp ngay thằng câm.”
Từ Kiệt lách qua, thở phào nhẹ nhõm. Đám người phía sau thầm giơ ngón tay cái: “Cao thủ! Đúng là Từ Lão Tam, độ vô sỉ không ai bằng.”