Đối mặt với đội quân Ma Tộc khí thế hung hăng, bầu không khí trong đại điện chùng xuống. Ai nấy đều hiểu rõ, hy vọng chiến thắng trong trận này vô cùng mong manh. Ma Tộc đã ăn trái đắng ở Hạo Thổ Thế Giới quá nhiều lần, lần này dốc toàn lực kéo đến, tuyệt đối đã chuẩn bị kỹ càng. Chênh lệch thực lực giữa hai bên là quá lớn. Hơn nữa, cường giả Đế Tôn Cảnh đâu phải rau cải ngoài chợ mà muốn mua là có ngay để bù đắp quân số.
"Vẫn là nên chuẩn bị sẵn hai phương án đi. Nếu thực sự không chống đỡ nổi, ít nhất cũng phải giữ lại một bộ phận hạt giống." Sau một hồi trầm mặc, Tề Hùng với tư cách là Thánh chủ lên tiếng, giọng điệu nặng nề. Không còn vẻ cợt nhả thường ngày, ngay cả Vân Tiên Đài lúc này cũng im lặng, ngầm đồng ý với quyết định của Tề Hùng. Đây là hạ sách cuối cùng, những người khác cũng không ai phản đối.
Vậy vấn đề tiếp theo là: Giữ lại ai? Ánh mắt mọi người đồng loạt đổ dồn về phía Diệp Trường Thanh. Cơm Tổ tuyệt đối không thể xảy ra chuyện, đây là chân lý không thể bàn cãi!
Thế nhưng, đối mặt với ánh mắt của mọi người, Diệp Trường Thanh lại tỏ ra cực kỳ bình thản, thậm chí còn mỉm cười nói: "Ta không thể đi. Ta mà đi thì trận này chúng ta thua chắc."
Hả?! Thấy Diệp Trường Thanh tự tin như vậy, tất cả đều ngẩn người. Tình hình bi đát thế này, cơ hội lật kèo gần như bằng không, nếu không Tề Hùng đã chẳng nói ra những lời bi quan kia. Chênh lệch số lượng Đế Tôn Cảnh không phải là thứ có thể dùng vài cái bùa chú hay trận bàn để san lấp. Tu sĩ cấp thấp còn dùng mưu hèn kế bẩn được, chứ lên đến Đế Tôn thì mọi thủ đoạn đều trở nên vô nghĩa trước sức mạnh tuyệt đối.
Nhưng thấy bộ dạng của Diệp Trường Thanh, mọi người lờ mờ đoán ra hắn đang ủ mưu gì đó. Hồng Tôn là người sốt ruột nhất, vội vàng hỏi: "Trường Thanh tiểu tử, con có ý tưởng gì thì mau nói ra đi, đừng có úp úp mở mở nữa!"
Đã đến nước này, Diệp Trường Thanh cũng không thèm giấu giếm, đi thẳng vào vấn đề: "Kỳ thực, đám Tinh Phỉ đang ở ngoài kia chẳng phải là đồng minh tốt nhất của chúng ta sao?"
Tinh Phỉ? Mấy ngày nay quả thực có không ít Tinh Phỉ tụ tập ở Đạo Nhất Thánh Địa. Bọn họ đến để nộp Thiên Đạo Khí Vận, tiện thể ăn chực một bữa cơm. Tề Hùng cũng từng nghĩ đến việc nhờ vả đám người này, nhưng hắn bất đắc dĩ lắc đầu: "Bảo đám Tinh Phỉ đi cướp Thiên Đạo Khí Vận thì bọn họ đồng ý ngay, nhưng bảo bọn họ đi liều mạng với Ma Tộc thì chưa chắc đâu."
Sự khủng bố của Ma Tộc ai mà chẳng biết. Kẻ nào rảnh rỗi sinh nông nổi đi trêu chọc một kẻ địch đáng sợ như vậy?
Nghe vậy, nụ cười trên môi Diệp Trường Thanh càng thêm rạng rỡ: "Thực ra, vấn đề cốt lõi chỉ nằm ở cái giá mà chúng ta đưa ra thôi. Chỉ cần điều kiện đủ hấp dẫn, ta tin đám Tinh Phỉ này sẽ không từ chối. Dù sao các thế giới khác có thể sợ Ma Tộc, nhưng Tinh Phỉ thì không. Cùng lắm thì bọn họ chui tọt vào Vô Tận Tinh Hải trốn, Ma Tộc có ba đầu sáu tay cũng đào đâu ra bọn họ?"
Lời này của Diệp Trường Thanh rất có lý, Tề Hùng cũng gật gù tán thành. Đúng vậy, Tinh Phỉ vốn dĩ tứ cố vô thân, Vô Tận Tinh Hải lại rộng lớn bao la, tùy tiện tìm một xó xỉnh nào đó trốn đi thì Ma Tộc có mạnh đến mấy cũng đành bó tay. Chỉ là... muốn thuyết phục đám Tinh Phỉ này bán mạng, Đạo Nhất Thánh Địa lấy cái gì ra để trả giá đây?
Ánh mắt chạm nhau, nhìn vẻ mặt bình thản của Diệp Trường Thanh, Tề Hùng như bừng tỉnh đại ngộ: "Trường Thanh tiểu tử, con không định..."
"Không sai! Thứ duy nhất chúng ta có thể mang ra đàm phán lúc này, chỉ có đồ ăn của ta." Diệp Trường Thanh gật đầu.
"Nhưng con có kham nổi không?"
"Được. Trước khi khai chiến, chúng ta sẽ mở một bữa tiệc lớn, mời toàn bộ Tinh Phỉ tham gia. Cho bọn họ ăn uống no say, sau đó mới đưa ra điều kiện. Ta tin chắc sẽ thuyết phục được một bộ phận không nhỏ."
Mời toàn bộ Tinh Phỉ?! Quy mô này không đùa được đâu! Phải biết rằng, hiện tại bên ngoài Hạo Thổ Thế Giới đang đỗ hơn mười chiếc Tinh Không Chiến Hạm của Tinh Phỉ. Tính từ trên xuống dưới, số lượng Tinh Phỉ ít nhất cũng phải hơn mười vạn người! Đây tuyệt đối là một công trình khổng lồ.
Diệp Trường Thanh đương nhiên hiểu rõ điều này. Nếu là bình thường, đánh chết hắn cũng không tự rước họa vào thân. Nhưng bây giờ là thời khắc sinh tử tồn vong, mệt một chút cũng phải chịu thôi.
Nghe xong kế hoạch của Diệp Trường Thanh, Tề Hùng trầm ngâm một lát, ánh mắt quét qua mọi người trong đại điện, trầm giọng hỏi: "Trường Thanh trưởng lão đã có lòng, chư vị có ý kiến gì khác không?"
Cả đại điện im lặng, ngầm đồng ý. Ít nhất cũng phải thử một lần! Thấy thế, Tề Hùng quay sang Diệp Trường Thanh, dặn dò: "Trường Thanh, cứ làm theo ý con. Nhưng nếu số lượng Tinh Phỉ đồng ý tham chiến không đủ, con bắt buộc phải rút lui, tuyệt đối không được ở lại!"
Nếu đã là tử cục, Diệp Trường Thanh bắt buộc phải sống sót rời đi, không thể chôn thây cùng đám lão già bọn họ. Còn nếu thuyết phục được đủ người, cân bằng được lực lượng, vậy thì liều mạng một phen! Đám người Tề Hùng chủ yếu lo ngại số lượng Ma Đế, còn về vị Ma Tổ trong truyền thuyết kia thì không quá lo lắng. Cường giả Tổ Cảnh sẽ không tùy tiện xuất thủ để tránh rút dây động rừng. Ma Tổ mà động, các chủng tộc khác đang đối đầu với Ma Tộc chắc chắn sẽ không bỏ qua cơ hội ngàn năm có một này.
Quyết định xong xuôi, mọi người bắt đầu bàn bạc chi tiết.
"Nói tóm lại, chúng ta chuẩn bị mở một cái Phỉ Yến (Tiệc Tinh Phỉ) sao?" Cầm Long trưởng lão sắc mặt quái dị hỏi. Mở tiệc chiêu đãi Tinh Phỉ, chuyện này ở Hạo Thổ Thế Giới đúng là ngàn năm có một.
Diệp Trường Thanh thì thấy bình thường. Mạng sắp mất đến nơi rồi, còn quan tâm Tinh Phỉ hay không Tinh Phỉ làm gì? Tần Sơn Hải cũng đồng tình, trừng mắt mắng Cầm Long: "Phỉ Yến cái rắm! Nói chuyện khó nghe như vậy, quả nhiên là đồ mãng phu!"
"Thế theo ngươi gọi là gì?" Cầm Long không cam lòng yếu thế cãi lại.
Tần Sơn Hải mặt tỉnh bơ đáp: "Vừa mới chốt xong, bọn họ là đồng bạn! Suốt ngày phỉ với chả phỉ!"
Hả?! Đồng bạn luôn cơ đấy! Nhà tử tế nào lại đi kết đồng bạn với Tinh Phỉ? Thế nhưng đối mặt với lý lẽ cùn này, Cầm Long lại cứng họng không cãi được. Bởi vì xét theo tình hình hiện tại, người ta đúng là đồng bạn thật a!
"Chư vị, quy mô bữa tiệc lần này quá lớn, Thực Đường ta e là kham không nổi, cần chư vị chung tay giúp sức." Diệp Trường Thanh lên tiếng cắt ngang màn cãi vã.
Nghe vậy, đám trưởng lão, phong chủ đồng loạt vỗ ngực đảm bảo:
"Không thành vấn đề!"
"Trường Thanh tiểu tử, con cứ phân phó, bảo sao chúng ta làm vậy!"
"Đúng, cứ nói thẳng đi!"
Thực Đường neo người, mà muốn dụ dỗ Tinh Phỉ thì phải cho người ta ăn thật sướng miệng mới dễ nói chuyện. Muốn ngựa chạy thì phải cho ngựa ăn cỏ, đạo lý này ai cũng hiểu. Đừng thấy đám trưởng lão, phong chủ Đạo Nhất Thánh Địa ngày thường vô sỉ, cợt nhả, nhưng xét về khoản nhân tình thế thái, bọn họ đều là những con cáo già thành tinh. Nếu không thì làm sao lăn lộn quen mặt với đám tú bà, hoa khôi ở Câu Lan được?
Thấy mọi người đồng lòng, Diệp Trường Thanh bắt đầu phân công nhiệm vụ. Mỗi phong phụ trách một khâu sơ chế nguyên liệu, còn công đoạn chế biến cuối cùng đương nhiên chỉ có Cơm Tổ mới gánh vác nổi. Trừ hắn ra, ở đây làm gì có ai đủ trình độ nấu ăn cho mười vạn người?