Đường gia tam huynh đệ vừa dẫn đầu tỏ thái độ, lập tức kéo theo một loạt các Đế Tôn Tinh Phỉ khác cũng nhao nhao lên tiếng đồng ý. Thực lực của Ma Tộc quả thực rất khủng bố, nhưng đúng như Diệp Trường Thanh đã nói, đám Tinh Phỉ này căn bản không thèm để tâm. Dù sao bọn họ cũng là kẻ tứ cố vô thân, bốn biển là nhà, Ma Tộc có mạnh đến mấy thì làm gì được bọn họ?
Bao năm qua, không phải chưa từng có thế lực lớn nào muốn nhổ cỏ tận gốc đám Tinh Phỉ. Kết quả thì sao? Giết được vài mống, nhưng muốn diệt sạch sành sanh là chuyện không tưởng. Tinh Phỉ vốn dĩ không có sào huyệt cố định, bị truy sát thì cứ cắm đầu chạy. Chư Thiên Vạn Giới rộng lớn bao la, tìm bọn họ chẳng khác nào mò kim đáy bể. Cho nên, chuyện bị Ma Tộc trả thù, Tinh Phỉ hoàn toàn không để vào mắt.
Tuy nhiên, vẫn còn một bộ phận Đế Tôn Tinh Phỉ giữ im lặng. Bọn họ đang cân nhắc thiệt hơn: Giao chiến với Ma Tộc, thương vong chắc chắn không nhỏ. Đồ ăn của Diệp Trường Thanh đúng là ngon đến mức khiến người ta phát điên, nhưng nếu phải lấy mạng ra đổi thì có vẻ hơi lỗ. Mất mạng rồi, cái miệng ăn cũng chẳng còn, thế thì ngon mấy cũng vô dụng. Chính vì vậy, một nửa số Đế Tôn Tinh Phỉ vẫn đang chìm trong sự giằng xé nội tâm, chưa chịu gật đầu.
Mắt thấy một nửa đồng ý, một nửa im lặng (mà im lặng lúc này đồng nghĩa với từ chối), Vân Tiên Đài trong lòng đã thầm hài lòng. Kéo được một nửa số Đế Tôn Tinh Phỉ này về phe mình đã là đạt được kỳ vọng, có thêm bọn họ, Đạo Nhất Thánh Địa cũng có thêm vài phần tự tin đối phó với Ma Tộc.
Thế nhưng, Diệp Trường Thanh lại không cam lòng với kết quả này. Giữa lúc đám Tinh Phỉ kia còn đang do dự, Cơm Tổ chậm rãi lên tiếng, tung ra đòn sát thủ:
"Chư vị, trận chiến với Ma Tộc lần này, Đạo Nhất Thánh Địa ta tuyệt đối không ép buộc bất kỳ ai. Đương nhiên, những ai nguyện ý kề vai sát cánh cùng Đạo Nhất Thánh Địa, chúng ta tuyệt đối sẽ không bạc đãi! Vãn bối biết rõ Ma Tộc thực lực cường hãn, cho nên trong lúc giao chiến, ta sẽ đích thân dựng bếp ngay bên ngoài chiến trường để nấu ăn! Đảm bảo giúp chư vị kịp thời khôi phục thương thế, xoa dịu đau đớn. Đây cũng là truyền thống lâu đời của Đạo Nhất Thánh Địa ta!"
Vừa đánh nhau vừa được ăn đồ do Diệp Trường Thanh nấu? Đối với người của Đạo Nhất Thánh Địa, chuyện này đã quá quen thuộc. Đồ ăn của Cơm Tổ không chỉ chữa thương thần tốc mà còn là liều thuốc kích thích sĩ khí cực mạnh. Chỉ cần Diệp Trường Thanh có mặt trên chiến trường, sĩ khí của Đạo Nhất Thánh Địa vĩnh viễn là 1000%!
Nhưng đám Tinh Phỉ làm sao biết được đặc quyền này! Nghe xong lời tuyên bố, đám người Đường gia tam huynh đệ - những kẻ đã đồng ý từ trước - hai mắt sáng rực như đèn pha, khóe miệng nhếch lên một nụ cười hưng phấn tột độ. Vừa đánh nhau vừa được ăn cơm?! Tốt tốt tốt! Ngươi mà nói thế thì chiến ý của ta đang bốc lên ngùn ngụt đây này! Hôm nay vừa được ăn một bữa no nê, đánh xong lại được ăn tiếp, giờ đến cả trong lúc đánh cũng được bao ăn! Đám Đế Tôn Tinh Phỉ hưng phấn đến mức muốn xông ra chiến trường ngay lập tức.
Ngay cả những Đế Tôn Tinh Phỉ đang giữ im lặng, nghe xong lời này cũng nhịn không được mà rục rịch ý động. Nếu thực sự được ăn đồ của Diệp Nhị ca ngay giữa trận chiến, thì cái giá phải trả có vẻ... cũng xứng đáng đấy chứ!
Đừng nói là bọn họ, ngay cả đám tiểu đệ Tinh Phỉ lúc này cũng đang dùng ánh mắt cún con nhìn chằm chằm vào lão đại nhà mình. Có chuyện tốt thế này mà còn do dự cái gì nữa?! Vừa đánh vừa được ăn, đến lúc đó bọn họ không phải là buông thả bản thân mà ăn... à nhầm, buông thả bản thân mà đánh sao?! Đám tiểu đệ không dám tự quyết định, chỉ biết thầm cầu nguyện lão đại nhà mình đừng có dở chứng mà từ chối. Cơ hội ngàn năm có một, qua cái thôn này là mất cái tiệm này a!
"Diệp Nhị ca, lúc chiến đấu thực sự có cơm ăn sao?" Một tên Đế Tôn Tinh Phỉ nuốt nước bọt hỏi.
"Có."
"Vậy có giới hạn khẩu phần không? Mỗi người được ăn bao nhiêu?"
"Không có bất kỳ giới hạn nào!"
Không giới hạn?! Chỉ cần không ảnh hưởng đến việc chiến đấu, muốn ăn bao nhiêu thì ăn?! Nhận được câu trả lời chắc nịch, toàn bộ Tinh Phỉ triệt để phát điên!
Gã nam tử trung niên vừa lên tiếng hỏi xong, không chút do dự gật đầu cái rụp: "Vậy chúng ta cũng nguyện ý!"
"Còn ta nữa! Ta cũng nguyện ý!"
"Thêm ta một vé!"
Trong chốc lát, những Đế Tôn Tinh Phỉ vốn đang do dự, im lặng lúc nãy đồng loạt lên tiếng, tranh nhau xin được tham chiến. Đến nước này, toàn bộ Đế Tôn Tinh Phỉ đang có mặt tại Đạo Nhất Thánh Địa đều đã bị Cơm Tổ thu phục thành công!
Nhìn đám Tinh Phỉ nhao nhao gật đầu, Diệp Trường Thanh nhếch mép cười đắc ý. Kết quả không tồi! Có ngần này Đế Tôn Tinh Phỉ trợ giúp, ứng phó với Ma Tộc chắc chắn không thành vấn đề. Hắn đưa mắt nhìn Vân Tiên Đài, Vân Tiên Đài cũng thầm thở phào nhẹ nhõm. Cho dù đám Tinh Phỉ này không thực sự liều mạng, không thể đồng sinh cộng tử với Hạo Thổ Thế Giới như bọn họ, nhưng chỉ cần dựa vào ưu thế số lượng cũng đủ để khiến Ma Tộc phải đau đầu. Hơn nữa, Diệp Trường Thanh đã có cách ép bọn chúng phải dốc toàn lực: Dùng mạng Ma Đế đổi lấy cơm ăn! Đến lúc đó, đố tên Tinh Phỉ nào dám bỏ qua cơ hội béo bở này.
Bữa tiệc kết thúc viên mãn, ai nấy đều no say thỏa mãn. Đám Tinh Phỉ cuối cùng cũng được thưởng thức tay nghề của Diệp Trường Thanh, lúc ra về vẫn còn thòm thèm liếm mép. Thậm chí, bọn họ còn bắt đầu ảo tưởng Ma Tộc mau mau kéo đến để bọn họ được lên chiến trường... ăn thêm bữa nữa!
Về phía Đạo Nhất Thánh Địa, có thêm viện binh Tinh Phỉ, áp lực giảm đi đáng kể, hy vọng chiến thắng cũng lóe lên. Sau khi sắp xếp chỗ nghỉ ngơi cho đám Tinh Phỉ, nhóm cao tầng gồm Tề Hùng, Vân Tiên Đài, Hồng Tôn, Diệp Trường Thanh và các trưởng lão, phong chủ lại tụ tập trong đại điện.
"Trường Thanh tiểu tử, lần này đúng là nhờ cả vào con! Kết quả này quả thực nằm ngoài dự đoán!"
"Đúng vậy a! Nếu không có Trường Thanh tiểu tử, trận này chúng ta phiền toái lớn rồi!"
"Hiện tại chúng ta hoàn toàn có thể sòng phẳng vật tay với Ma Tộc!"
Giữa lúc mọi người đang hưng phấn, Thạch Tùng dội một gáo nước lạnh: "Cũng không thể chủ quan. Đám Tinh Phỉ kia tuy đã nhận lời, nhưng chúng ta không thể đặt toàn bộ hy vọng vào bọn họ. Dù sao bọn họ cũng không thể nào thực sự liều mạng vì Hạo Thổ Thế Giới được."
Lời của Thạch Tùng rất thực tế. Đừng nghe đám Tinh Phỉ kia vỗ ngực xưng tên "nghĩa bạc vân thiên" mà tin sái cổ. Nếu chiến cục thuận lợi, bọn họ sẽ hùa theo dệt hoa trên gấm, tiện thể kiếm thêm vài bữa cơm. Nhưng nếu chiến sự bất lợi, hoặc Ma Tộc quá mạnh khiến hy vọng chiến thắng bằng không, đám Tinh Phỉ này chắc chắn sẽ quay xe bỏ chạy không chút do dự. Nói trắng ra, bọn họ chỉ đánh được "thuận phong cục" (kèo trên), còn gặp "nghịch phong cục" (kèo dưới) hay tuyệt cảnh thì đừng hòng trông cậy. Bọn họ thà nhịn đói chứ không chịu mất mạng, đó là nhân chi thường tình.
Thạch Tùng nhắc nhở mọi người đừng tưởng thuyết phục được Tinh Phỉ là có thể kê cao gối ngủ. Chừng nào chưa thực sự đánh bại Ma Tộc, chừng đó tuyệt đối không được lơ là!