Với tính cách của Diệp Trường Thanh, đổi lại là bình thường thì hắn chắc chắn sẽ không liều mạng như thế này. Đã tu tiên, lại còn có hệ thống, việc gì phải bán mạng?
Nếu không phải Ma Tộc khí thế hung hăng, liên quan đến sự tồn vong của thế giới, thì làm sao Diệp Trường Thanh phải đứng đây xào nấu đến mức cái chảo bốc khói, hì hục như trâu cày. Vốn tưởng chiến cục sắp xong, ai ngờ đánh mãi vẫn cứ giằng co, thật là quá vô lý.
Mặt đen như đít nồi, Diệp Trường Thanh xách theo cái chảo đi thẳng ra boong tàu.
Lúc này, xung quanh Tinh Không Chiến Hạm vẫn ồn ào náo nhiệt. Thấy Diệp Trường Thanh đi ra, đám người đang cắm đầu ăn vội vàng ngẩng lên chào hỏi:
"Diệp trưởng lão tới à?"
"Diệp nhị ca, đồ ăn đủ rồi, huynh nghỉ ngơi chút đi."
Đủ cái đầu các ngươi ấy! Ta ra đây để hỏi chuyện này à?
Ánh mắt hắn quét một vòng, vừa hay nhìn thấy Thu Bạch Y và Bạch Tiên Nhi. So với đám "quỷ đói" kia, tướng ăn của hai nàng ưu nhã hơn nhiều, lượng ăn cũng ít hơn. Thu Bạch Y là vợ mình, đương nhiên không thiếu cái ăn. Còn Bạch Tiên Nhi, tuy không có quan hệ gì đặc biệt, nhưng nàng gia nhập Đạo Nhất là vì hắn. Lúc trước hắn đã hứa sẽ cho nàng ăn cùng mâm với Thu Bạch Y và các đạo lữ khác.
Dù sao thêm một đôi đũa cũng chẳng phiền phức gì, lại lôi kéo được một Đế Tôn cường giả cho tông môn, tội gì không làm. Phải biết, thế lực khác muốn mời chào một Đế Tôn thì tốn kém khủng khiếp, như Dược Vương Các năm xưa phải trả cái giá trên trời để nuôi Bạch Tiên Nhi.
Thấy hai nàng ở đó, Diệp Trường Thanh mặt hầm hầm đi tới.
"Phu quân, sao vậy?" Thấy sắc mặt hắn khó coi, Thu Bạch Y quan tâm hỏi.
Diệp Trường Thanh không vòng vo, nói thẳng: "Bọn họ có phải đang thả nước trên chiến trường không?"
Nghe vậy, Thu Bạch Y khựng lại một chút, rồi trầm mặc gật đầu. Đâu chỉ là thả nước, quả thực là xả lũ! Có thể giữ mạng thì tuyệt đối không giết, có thể không làm bị thương thì tuyệt đối không ra tay nặng.
Thấy Thu Bạch Y xác nhận, Diệp Trường Thanh thở dài bất lực. Biết ngay mà! Nhưng nói đi cũng phải nói lại, dám làm thế chứng tỏ chiến cục đã nằm trong tầm tay. Nếu không nắm chắc phần thắng mà dám diễn sâu kiểu đó thì có mà mất đầu, lúc đấy ăn cám chứ ăn cơm gì.
Nhìn hai nàng, Diệp Trường Thanh trầm giọng nói:
"Nói với Lão tổ bọn họ, mau chóng kết thúc chiến đấu. Ai chém giết được Ma Tộc, lát nữa có thể tới Thực Đường ăn cơm."
Hắn cảm thấy nếu mình không lên tiếng, đám này chắc đánh nhau cả nửa tháng mất. Mà hắn thì phải đứng bếp nửa tháng? Có mà điên!
Thu Bạch Y gật đầu, lập tức buông bát đũa quay lại chiến trường. Bạch Tiên Nhi cũng đi theo. Hai nàng không giống đám kia, ngày nào cũng có "tiểu táo" (suất ăn riêng), lại còn trà chiều, đãi ngộ khác hẳn.
Vừa trở lại chiến trường, Thu Bạch Y lập tức truyền đạt ý của Diệp Trường Thanh cho nhóm Vân Tiên Đài.
Nhận được tin, Vân Tiên Đài và đám người sững sờ. Chơi lố quá làm Trường Thanh tiểu tử giận rồi sao? Nhưng Diệp Trường Thanh đã nói thế thì không thể thả nước nữa, nếu hắn dỗi mà đình công thì phiền to lớn.
Không chỉ Vân Tiên Đài, đám Đế Tôn tinh phỉ cũng hiểu đạo lý này. Lời của Diệp nhị ca là thánh chỉ, sao dám không nghe.
Thế là, chỉ trong nháy mắt, nhóm Vân Tiên Đài thay đổi hoàn toàn thái độ. Từ cái vẻ "suy tàn, yếu thế" lúc nãy, họ chuyển sang tấn công dồn dập.
Đám Ma Đế đang hăng máu liều mạng bỗng nhiên ngớ người.
Cái quái gì thế này? Vừa nãy còn trốn chui trốn lủi, sao giờ như cắn thuốc lắc vậy? Sao tự nhiên mạnh thế?
Lúc trước vì cảm thấy bị sỉ nhục nên đám Ma Đế mới liều mạng. Giờ đến lượt nhóm Vân Tiên Đài liều mạng thì đám Ma Đế lại hoang mang. Hơn nữa, chiến lực của đám này sao vẫn sung mãn như lúc đầu? Đánh lâu thế mà không hao tổn gì à? Cắn thuốc cũng không hồi phục nhanh thế được!
Nhưng đám Vân Tiên Đài đúng là không hao tổn gì mấy. Cơm của Diệp Trường Thanh hiệu quả còn hơn cả đan dược, hấp thu cực nhanh, ăn một miếng là hồi đầy máu và mana.
Vừa rồi chỉ là diễn, giờ không cần diễn nữa, mọi người tung toàn lực, cục diện đảo chiều ngay lập tức. Ma Tộc bị áp chế gắt gao, thương vong tăng vọt.
Vốn dĩ nhiều Ma Tộc đã phải chết từ lâu, nhưng nhờ được "nuôi" nên mới sống đến giờ. Giờ thì hết rồi. Hơn nữa Diệp Trường Thanh còn treo thưởng: Ai giết Ma Tộc được vào Thực Đường ăn cơm. Giết càng mạnh, ăn càng sang. Giết một con Ma Đế là được gọi món theo yêu cầu đấy!
Thế là đám Đế Tôn tinh phỉ lao vào như những con thú đói. Một con Ma Đế đổi một lần gọi món, cơ hội này sao có thể bỏ qua? Phải giết mười con, tám con mới bõ!
"Đáng chết, lũ này lại muốn làm cái gì?"
Đối mặt với đám Đế Tôn tinh phỉ và nhóm Vân Tiên Đài đột nhiên "hóa chaos", đám Ma Đế khổ không thể tả. Vừa nãy còn đang đánh rất "tình cảm", sao giờ lại lật mặt nhanh thế?
Đám Ma Đế cảm thấy bị sỉ nhục tập hai. Đám tinh phỉ bắt đầu liều mạng để kết thúc trận chiến sớm. Ma Tộc vốn đã tiêu hao nhiều sức lực vì lối đánh "bán mạng" lúc trước, giờ nhìn lại đối thủ thì ai nấy đều mặt mày hồng hào, thỉnh thoảng còn chạy đi làm bát cơm rồi quay lại đánh tiếp.
Rất nhanh, con Ma Đế đầu tiên ngã xuống, bị ba anh em Triệu gia liên thủ chém chết.
Khoảnh khắc tên Ma Đế đầu tiên bỏ mạng, cả chiến trường dường như tĩnh lặng trong giây lát. Có Ma Đế ngã xuống đồng nghĩa với việc tuyến phòng thủ của Ma Tộc bắt đầu sụp đổ. Đây tuyệt đối không phải tin tốt lành gì cho bọn chúng...