Nhìn chiếc Không Gian Linh Chu ngày càng bay xa tít tắp, con Côn Bằng Yêu Đế trong lòng tràn ngập dấu chấm hỏi. Cái tàu vũ trụ này bị làm sao vậy? Mình đường đường là tu vi Yêu Đế mà thế quái nào lại đuổi không kịp? Từ bao giờ mà Không Gian Linh Chu lại có tốc độ bàn thờ như thế?
Nó vẫn nhớ rõ ở cái thời đại của mình, Yêu Đế muốn đuổi theo Không Gian Linh Chu của Nhân tộc chẳng phải là chuyện dễ như trở bàn tay sao? Tùy tiện xé rách hư không, lách mình một cái là chặn đứng đường đi rồi! Thế nhưng đến lượt nó, không gian còn chưa kịp xé rách thì người ta đã bay mất hút, cố sống cố chết đuổi theo cũng chỉ hít khói!
Mắt thấy chiếc Không Gian Linh Chu sắp sửa bay ra khỏi phạm vi bao phủ của thần niệm, con Côn Bằng Yêu Đế triệt để nổi điên. Nó cắn răng thiêu đốt huyết mạch chi lực, ép tốc độ tăng vọt lên một tầm cao mới. Hôm nay nói cái gì cũng phải đuổi kịp con tàu này! Thật vất vả mới đột phá Yêu Đế Cảnh, nếu để lộ chuyện ngay cả một chiếc Không Gian Linh Chu cũng đuổi không kịp, sau này nó còn mặt mũi nào lăn lộn giang hồ nữa?
Ở một diễn biến khác, trên Không Gian Linh Chu, đám người Diệp gia vốn đã không còn cảm nhận được khí tức của con Côn Bằng Yêu Đế nữa, ai nấy đều thở phào nhẹ nhõm.
"Cái nơi khỉ ho cò gáy này sao tự nhiên lại lòi ra một đầu Yêu Đế vậy?"
"Hạo Thổ Thế Giới nói lớn không lớn, nói nhỏ cũng không nhỏ, sót lại vài con cá lọt lưới cũng là chuyện bình thường." Diệp phụ ngồi ở ghế chủ vị, nhấp một ngụm trà, nhàn nhạt đáp. Chẳng có gì đáng để ngạc nhiên cả.
Trong lúc mọi người đang rôm rả bàn tán, đột nhiên Diệp phụ nhíu mày. Luồng khí tức vốn đã biến mất kia lại một lần nữa xuất hiện! Đám người Diệp gia cũng cảm nhận được, sắc mặt ai nấy đều trở nên vô cùng cổ quái.
"Gia chủ, con hàng này lại đuổi theo rồi!"
"Nó thiêu đốt cả huyết mạch chi lực luôn kìa?"
"Không đến mức đó chứ? Không oán không thù, chẳng lẽ nó muốn báo thù cho Yêu tộc? Nhưng chuyện đó thì liên quan quái gì đến Diệp gia chúng ta!"
Đám người Diệp gia thi nhau suy đoán. Con Côn Bằng Yêu Đế này chắc chắn là muốn báo thù cho đồng loại rồi. Nhưng vấn đề là, kẻ lùa Yêu tộc vào chuồng vỗ béo là Đạo Nhất Thánh Địa cơ mà, tìm Diệp gia bọn họ làm cái gì? Hơn nữa lại còn không tiếc thiêu đốt huyết mạch chi lực, làm như có thâm cừu đại hận gì ghê gớm lắm vậy!
"Cái này cũng dễ hiểu thôi. Đạo Nhất Thánh Địa đám súc sinh đó nó đắc tội không nổi, nên đành tìm quả hồng mềm mà bóp. Dù sao chúng ta cũng là Nhân tộc mà."
"Cũng đúng."
Đối mặt với sự điên cuồng của con Côn Bằng Yêu Đế, đám người Diệp gia thực sự cạn lời. Ngươi nói xem có cần thiết phải thế không? Đã cẩu thả sống sót đến tận bây giờ rồi thì cứ tiếp tục cẩu thả đi, tự nhiên vác xác ra liều mạng làm cái gì?
Diệp phụ cũng mang vẻ mặt phức tạp, lập tức lấy Hiển Ảnh Trận Bàn ra liên lạc với Diệp Trường Thanh. Rất nhanh, trên màn sáng trận pháp hiện lên hình bóng của Diệp Trường Thanh. Hắn đang nằm ườn trên ghế tựa, hai bên trái phải là Bách Hoa Tiên Tử, Tuyệt Ảnh và Xích Nhiêu đang hầu hạ. Bách Hoa Tiên Tử còn ân cần đút một quả linh quả vào miệng hắn.
Nhìn cái bộ dạng hưởng thụ như địa chủ lão gia của con trai, khóe miệng Diệp phụ giật giật. Cái thằng ranh con này đúng là biết cách hưởng thụ!
"Cha, có chuyện gì thế?" Diệp Trường Thanh nhai linh quả, nghi hoặc hỏi. Không phải đang trên đường về Đông Châu sao, tự nhiên gọi lại làm gì?
Diệp phụ thở dài đáp: "Nhi tử, chúng ta đang ở Vô Tận Hải Vực thì đụng phải một đầu Yêu Đế. Con Yêu Đế này điên rồi, nó thiêu đốt cả huyết mạch chi lực để đuổi theo chúng ta."
"Yêu Đế?" Diệp Trường Thanh sửng sốt. Hạo Thổ Thế Giới vẫn còn Yêu Đế hoang dã sao? Nhưng hắn cũng chẳng hề hoảng hốt, cười hì hì hỏi lại: "Cha à, mọi người chọc giận gì nó thế? Người ta thiêu đốt cả huyết mạch để đuổi theo kìa."
Chiếc Không Gian Linh Chu này do chính tay hắn tặng cho cha mẹ, hắn thừa biết Đại Đế cường giả bình thường căn bản không thể đuổi kịp, trừ phi bất chấp hậu quả.
Thấy thái độ nhơn nhơn của Diệp Trường Thanh, mặt Diệp phụ đen lại: "Thằng ranh con! Nghiêm túc mà nói thì lão tử của ngươi đang bị một đầu Yêu Đế truy sát đấy! Ngươi không lo lắng chút nào sao?"
"Có gì đâu mà phải lo lắng? Cha thấy ngứa mắt thì cứ đập chết nó là xong chuyện."
"Đập chết? Đạo Nhất Thánh Địa các ngươi không cần nguyên liệu Yêu Đế nữa à?"
"Thôi bỏ đi, mang về phiền phức lắm."
"Vậy được rồi."
Diệp Trường Thanh quả thực không hề lo lắng cho an toàn của cha mẹ. Là cha mẹ ruột của mình, làm sao hắn lại không trang bị cho họ vài món át chủ bài bảo mệnh? Khoan bàn đến những thứ khác, chỉ riêng ngọc bài thần hồn của các vị Phong chủ, Trưởng lão Đạo Nhất Thánh Địa, hai ông bà đã cầm một mớ trong tay rồi. Tùy tiện bóp nát một cái là có thể triệu hồi ra thần hồn phân thân của họ. Chưa kể còn có cả ngọc bài thần hồn của Vân Tiên Đài – cường giả Đế Tôn Cảnh! Cho nên, chỉ là một đầu Yêu Đế vừa mới độ kiếp xong, đối với Diệp phụ Diệp mẫu hoàn toàn không tạo thành chút uy hiếp nào.
"Cha mẹ đi đường cẩn thận nhé, đến Đông Châu nhớ báo cho con một tiếng." Nói thêm vài câu, Diệp Trường Thanh liền ngắt kết nối trận pháp.
Lúc này, Diệp phụ đứng dậy, quay sang dặn dò một tộc nhân Diệp gia: "Giảm tốc độ xuống đi."
"Vâng."
Người tộc nhân lập tức làm theo, Không Gian Linh Chu từ từ chậm lại. Con Côn Bằng Yêu Đế ở phía sau thấy vậy, trên mặt liền nở một nụ cười gằn: "Để xem các ngươi còn chạy đi đâu!"
Nó điên cuồng lao tới. Khi khoảng cách ngày càng gần, nó thậm chí đã nhìn rõ Diệp phụ đang đứng ở đuôi tàu. Chỉ là lúc này, đối mặt với nó, trên mặt Diệp phụ không hề có chút biểu cảm sợ hãi nào.
"To gan! Để bản đế..."
Nó còn chưa kịp nói hết câu, Diệp phụ đã bóp nát khối ngọc bài thần hồn trong tay. Ngay lập tức, thần hồn phân thân của Hồng Tôn xuất hiện sừng sững trước mặt con Côn Bằng Yêu Đế. Khí tức cấp bậc Đại Đế viên mãn phóng thẳng lên trời! Nhìn thấy cảnh này, sắc mặt con Côn Bằng Yêu Đế đại biến, vội vàng phanh gấp.
"Thần hồn phân thân? Đại Đế viên mãn?"
Nó mang vẻ mặt như gặp quỷ. Tình huống quái quỷ gì thế này? Sao tự nhiên trên người một kẻ ất ơ lại có ngọc bài thần hồn của cường giả Đại Đế viên mãn?
Nhưng căn bản không cho con Côn Bằng Yêu Đế thời gian phản ứng, thần hồn phân thân của Hồng Tôn đã vung kiếm chém xuống! Đối mặt với kiếm phong sắc lẹm, phản ứng đầu tiên của con Côn Bằng là quay đầu bỏ chạy. Chỉ tiếc, lúc này muốn chạy đã quá muộn.
Dưới kiếm của thần hồn phân thân Hồng Tôn, con Côn Bằng Yêu Đế chẳng trụ được bao lâu, rất nhanh đã bị chém thành muôn mảnh. Từ đầu đến cuối, đám người Diệp gia không một ai cần phải động thủ.
Trải qua hơn ngàn năm bế quan khổ tu, thật vất vả mới đột phá Đế Cảnh, thế mà vừa độ kiếp xong chưa đầy một ngày, con Côn Bằng Yêu Đế đã ôm hận bỏ mạng. Nhìn xác nó rơi tõm xuống biển, Diệp phụ lắc đầu ngán ngẩm: "Thật không biết trong đầu nó nghĩ cái gì nữa."
Ở Hạo Thổ Thế Giới hiện tại, đào đâu ra Yêu tộc dám chủ động trêu chọc Nhân tộc? Đúng là bị điên rồi!
Thực ra, trước khi chết, con Côn Bằng Yêu Đế cũng vô cùng uất ức và khó hiểu. Nó hoàn toàn không nghĩ ra tại sao mình lại có kết cục thê thảm thế này. Nó là Yêu Đế cơ mà! Yêu Đế đấy! Tồn tại đứng trên đỉnh cao của Hạo Thổ Thế Giới! Sao lại chết lãng xẹt như vậy?
Chỉ tiếc nó không biết rằng, trong hơn ngàn năm nó bế quan, Hạo Thổ Thế Giới đã sớm thay da đổi thịt. Chỉ có thể nói: Thời đại thay đổi rồi, ông cháu ạ!
Giải quyết xong con Côn Bằng Yêu Đế, thần hồn phân thân của Hồng Tôn cũng chậm rãi tiêu tán. Đoàn người Diệp gia lại tiếp tục lên đường. Lần này về Đông Châu, Diệp phụ Diệp mẫu dự định sẽ ở lại một thời gian dài. Lúc ở Trung Châu, họ luôn hoài niệm cuộc sống bình dị ở quê nhà. Người già mà, luôn không tránh khỏi cảm giác nhớ quê. Tuy nói với tu vi hiện tại, tuổi tác của hai người tuyệt đối không tính là già, nhưng nỗi nhớ quê hương trong lòng vẫn khó lòng kìm nén...