Mùi hương từ nhà bếp bay ra ngày càng nồng đậm, như những bàn tay vô hình vuốt ve khứu giác của bốn vị Đường chủ.
Thanh Long Đường Chủ nuốt nước bọt, cố giữ vẻ điềm tĩnh:
“Mùi thì thơm đấy, nhưng không biết ăn vào có ra gì không.”
Bạch Hổ Đường Chủ thì chẳng thèm giữ ý tứ, nàng hít sâu một hơi, ánh mắt lấp lánh:
“Thơm quá đi mất! Tỷ tỷ, sư phụ của tỷ đang nấu món gì vậy?”
“Chờ chút nữa là biết ngay thôi.”
Chu Tước Đường Chủ cười bí hiểm, trong lòng thầm đắc ý. Cho các ngươi chết thèm!
Không lâu sau, Diệp Trường Thanh cùng Thu Bạch Y và Bạch Tiên Nhi bắt đầu bưng món ăn lên.
Món đầu tiên: Phượng Hoàng Tắm Lửa.
Một con gà quay vàng ruộm, da giòn tan, bóng lưỡng mỡ màng, được đặt trên một chiếc đĩa ngọc, xung quanh là những ngọn lửa linh khí nhỏ nhảy múa. Mùi thơm của thịt gà quyện với các loại linh thảo quý hiếm tỏa ra ngào ngạt.
Món thứ hai: Giao Long Vượt Biển.
Thịt Tinh Thú cao cấp được thái lát mỏng tang như cánh ve, xếp thành hình rồng đang uốn lượn, bên dưới là nước súp trong vắt nhưng đậm đà hương vị biển cả.
Món thứ ba: Bát Bảo Càn Khôn...
Từng món, từng món được bày lên bàn. Tổng cộng mười tám món ăn, món nào cũng sắc hương vị vẹn toàn, linh khí cuồn cuộn bốc lên như mây khói.
Ba vị Đường chủ nhìn chằm chằm vào bàn tiệc, mắt chữ O mồm chữ A. Bọn họ đã từng ăn qua không ít sơn hào hải vị, thậm chí cả tiệc của Thánh cấp Linh Trù Sư, nhưng chưa bao giờ thấy bữa tiệc nào có sức công phá thị giác và khứu giác mạnh mẽ đến thế này.
Diệp Trường Thanh chắp tay, mỉm cười lịch sự:
“Vãn bối Diệp Trường Thanh, ra mắt ba vị tiền bối. Đây là chút lòng thành, mời các vị nếm thử.”
“Khách sáo rồi! Khách sáo rồi!”
Bạch Hổ Đường Chủ cười tít mắt, tay đã cầm sẵn đũa. Nàng gắp ngay một miếng thịt gà bỏ vào miệng.
“Ưm...”
Một tiếng rên rỉ đầy khoái cảm thoát ra từ cổ họng nàng khiến ba gã đàn ông còn lại đỏ mặt tía tai.
“Ngon! Ngon quá! Da giòn thịt mềm, nước ngọt đọng lại trong miệng... Trời ơi, đây là thịt gà sao?”
Thanh Long và Huyền Vũ thấy thế cũng không chần chừ nữa, lập tức động đũa.
Và thế là, cuộc chiến trên bàn ăn bắt đầu. Hình tượng lạnh lùng, cao ngạo của những sát thủ đứng đầu Vĩnh Dạ hoàn toàn sụp đổ.
“Cái này của ta! Đừng có tranh!”
“Lão rùa già kia, bỏ cái chân gà xuống!”
“Con mẹ nó, ai vừa gắp mất miếng thịt Giao Long của ta rồi?”
Tiếng đũa va chạm leng keng, tiếng nhai nuốt, tiếng xuýt xoa khen ngợi vang lên không ngớt. Chu Tước Đường Chủ ngồi bên cạnh cười tủm tỉm, thỉnh thoảng cũng nhanh tay gắp một miếng, vẻ mặt đầy tự hào:
“Thế nào? Đã bảo là sư phụ ta tay nghề đỉnh cao mà lị!”
Diệp Trường Thanh đứng một bên quan sát, khóe miệng khẽ nhếch lên. Con đường ngắn nhất đến trái tim (và sự đồng thuận) của một người chính là đi qua dạ dày. Câu này đúng với cả phàm nhân lẫn tu sĩ Đế Tôn.
Khi bữa tiệc đã vơi đi một nửa, không khí trở nên hòa hoãn và thân thiện hơn hẳn.
Thanh Long Đường Chủ vừa lau miệng vừa nói, giọng điệu đã bớt đi vài phần gay gắt:
“Tiểu tử, tay nghề của ngươi đúng là không chê vào đâu được. Ta sống từng này tuổi đầu mới được ăn một bữa ra hồn thế này.”
Huyền Vũ Đường Chủ gật gù cái đầu to lớn:
“Phải đấy! Ăn xong cảm thấy cả người sảng khoái, linh lực trong cơ thể cũng rục rịch chuyển động. Khoan đã...”
Hắn bỗng khựng lại, cảm nhận kỹ luồng nhiệt lưu đang lan tỏa trong kinh mạch.
“Cái này... không chỉ là ngon, mà còn...”
Chu Tước Đường Chủ lúc này mới lên tiếng, tung ra đòn quyết định:
“Các ngươi cảm nhận được rồi chứ? Đây chính là lý do ta muốn các ngươi đến đây. Những món ăn này được chế biến từ nguyên liệu đặc biệt.”
“Nguyên liệu gì?”
Bạch Hổ Đường Chủ tò mò hỏi.
Diệp Trường Thanh bước lên một bước, dõng dạc nói:
“Là Ma Tộc.”
“Cái gì?”
Ba người đồng thanh thốt lên, ánh mắt kinh ngạc nhìn Diệp Trường Thanh rồi lại nhìn xuống đống xương xẩu trên bàn.
“Thịt Ma Tộc? Ngươi nói đùa à? Thịt Ma Tộc hôi thối, chứa đầy ma khí, làm sao mà ăn được?”
Thanh Long Đường Chủ nhíu mày.
“Vãn bối có bí pháp xử lý. Như các vị đã thấy, không những ăn được mà còn cực kỳ bổ dưỡng. Nó có thể giúp gia tăng tu vi, cường hóa nhục thân, thậm chí hỗ trợ đột phá cảnh giới.”
Diệp Trường Thanh bình tĩnh giải thích, đồng thời lấy ra một miếng thịt Ma Đế đã qua sơ chế (nhưng chưa nấu) để làm bằng chứng.
“Nếu chúng ta liên minh, Hạo Thổ sẽ cung cấp nguồn nguyên liệu này cho Vĩnh Dạ. Các vị nghĩ sao nếu toàn bộ sát thủ của Vĩnh Dạ đều được dùng loại thực phẩm này để tu luyện?”
Ba vị Đường chủ nhìn nhau. Trong mắt họ không còn sự chế giễu hay thờ ơ nữa, thay vào đó là sự tính toán và tham lam của những kẻ đứng đầu một tổ chức lớn.
Nếu lời Diệp Trường Thanh nói là thật, thì đây không chỉ là một bữa ăn ngon, mà là một cơ hội để nâng tầm sức mạnh của cả Vĩnh Dạ lên một tầm cao mới.
Bạch Hổ Đường Chủ liếm môi, ánh mắt nhìn Diệp Trường Thanh càng thêm rực lửa:
“Tiểu soái ca, ngươi đúng là biết cách làm người ta hưng phấn đấy. Chuyện liên minh này... có vẻ thú vị rồi đây.”