Mấy tên cường giả Cổ Tộc kiểm tra đồ vật trong nhẫn không gian xong, chẳng chút do dự vứt sang một bên, tiếp tục điên cuồng đuổi theo Lão Quỷ.
Chiếc nhẫn không gian này quả thực chứa không ít kỳ trân dị bảo, nhưng đó lại không phải thứ mà bọn họ cần. Thứ bọn họ khao khát đến đỏ mắt là cái kho đồ gia vị kia kìa!
Nhưng Lão Quỷ làm sao biết được sự thật trớ trêu này? Hắn ngoái đầu lại, thấy đám cường giả Cổ Tộc chỉ liếc nhìn chiếc nhẫn một cái rồi lại trừng trừng mắt chó đuổi theo mình. Trong chốc lát, cả người hắn tê rần.
Hắn đã phải cắn răng cắt thịt, vứt bỏ toàn bộ số bảo vật vất vả lắm mới trộm được. Thế mà đám cường giả Cổ Tộc này lại coi như rác rưởi, nhìn cũng không thèm nhìn! Thậm chí, hành động vứt nhẫn của hắn còn chẳng câu giờ được bao lâu.
Lão Quỷ hoàn toàn mù tịt. Tình huống quái quỷ gì thế này? Bảo bối dâng tận miệng mà cũng không thèm sao? Hắn nằm mơ cũng không ngờ, mục tiêu của đám người này căn bản không phải là đống bảo vật kia, mà là cái kho đồ gia vị rẻ rách đang nằm gọn trong người hắn. Bọn họ truy sát hắn điên cuồng như vậy, tất cả chỉ vì mấy hũ mắm muối! Thậm chí, chính Lão Quỷ cũng suýt quên mất mình còn giữ đống đồ gia vị đó trên người.
Đối mặt với sự truy kích gắt gao của đám cường giả Cổ Tộc, Lão Quỷ chỉ còn biết cắm đầu cắm cổ mà chạy. Thế nhưng, đám người phía sau cứ như đỉa đói, cắn chặt không buông.
Đây chính là cơ hội lập công lớn ngàn năm có một a! Nếu tóm được Lão Quỷ, biết đâu bọn họ sẽ có cơ hội được bước chân vào Thực Đường của Đạo Nhất Thánh Địa ăn một bữa cơm! Phải biết rằng, hiện tại, việc được ăn một bữa cơm do chính tay Cơm Tổ nấu có sức hấp dẫn khủng khiếp đến nhường nào. Ngày thường, đám ngoại tộc như bọn họ làm gì có cửa? Đã thèm nhỏ dãi từ lâu lắm rồi!
Lúc này, trong mắt đám cường giả Cổ Tộc, Lão Quỷ không phải là một tên đạo chích, mà là một tấm "phiếu bé ngoan" đổi cơm di động! Một tấm phiếu ăn ngon như vậy, làm sao có thể để vuột mất?
“Lũ khốn kiếp! Bảo vật đã đưa hết cho các ngươi rồi, còn muốn thế nào nữa?!” Lão Quỷ gầm lên phẫn nộ. “Muốn bắt ta sao? Hừ, để xem các ngươi có đuổi kịp không!”
Bị ép đến đường cùng, Lão Quỷ cũng phát ngoan. Làm đệ tử Trộm Tông bao năm, những tình huống bị truy sát thế này hắn đã gặp nhiều như cơm bữa. Kinh nghiệm chạy trốn của hắn phong phú vô cùng. Dựa vào thân pháp cao siêu và tốc độ kinh người, Lão Quỷ tự tin mình có thể thong dong tẩu thoát. Đám cường giả Cổ Tộc này tuy có vài kẻ tu vi cao hơn hắn, nhưng muốn tóm được hắn cũng không phải chuyện dễ dàng.
Nghĩ tới đây, thân ảnh Lão Quỷ đột nhiên trở nên mờ ảo. Trong chớp mắt, trước mặt đám cường giả Cổ Tộc bỗng xuất hiện tới bảy tên "Lão Quỷ" giống nhau như đúc! Quan trọng nhất là, khí tức của cả bảy tên đều y hệt nhau, căn bản không thể phân biệt thật giả.
Nhìn bảy tên Lão Quỷ trước mặt, một cường giả Cổ Tộc cau mày lẩm bẩm: “Thân ngoại hóa thân sao?”
Nhưng ngay lập tức, tên dẫn đầu đã gạt đi: “Không đúng! Không phải thân ngoại hóa thân!”
Nếu là thân ngoại hóa thân, cường giả Cổ Tộc chỉ cần liếc mắt là nhìn thấu. Thế nhưng thủ đoạn của Lão Quỷ lại vô cùng quỷ dị, hắn nhìn mãi mà không tìm ra chút sơ hở nào. Đây chắc chắn là một loại thuật pháp bàng môn tả đạo nào đó mà bọn họ chưa từng thấy qua.
Bảy tên Lão Quỷ vừa xuất hiện, không chút do dự chia ra bảy hướng khác nhau mà bỏ chạy. Thấy thế, đám cường giả Cổ Tộc không kịp suy nghĩ nhiều, càng không có thời gian do dự, lập tức hạ lệnh:
“Chia ra đuổi theo! Mặc kệ thật giả, tuyệt đối không được bỏ sót một tên nào!”
Đã không phân biệt được thật giả, vậy thì dùng cách ngu ngốc nhất: Bắt hết!
Nghe lệnh, đám Cổ Tộc lập tức tản ra, điên cuồng đuổi theo từng phân thân của Lão Quỷ. Mắt thấy đám người phía sau vẫn không chịu buông tha, bộ dạng như thể không tóm được hắn thì thề không làm người, sắc mặt Lão Quỷ càng lúc càng khó coi.
Mẹ kiếp, ta đào mả tổ tiên nhà các ngươi lên à?! Mà cho dù có đào mả tổ tiên nhà các ngươi thật, cũng không đến mức thù dai như vậy chứ! Năm xưa ở thế giới khác, Lão Quỷ cũng từng làm trò đào mả người ta rồi, nhưng có bị truy sát gắt gao đến mức này đâu! Cái tư thế không chết không thôi này, rốt cuộc là có huyết hải thâm cừu lớn đến mức nào?
Lão Quỷ thực sự uất ức. Nói trắng ra, hắn cũng chỉ là một tên trộm thôi mà! Đối với một tên trộm, các ngươi lấy đâu ra oán khí ngút trời như vậy? Bảo vật đã trả lại hết rồi, thế mà đám Cổ Tộc vẫn cắn chết không buông!
Ngay lúc Lão Quỷ đang vắt óc suy nghĩ tìm cách cắt đuôi, thì đột nhiên, không gian ngay trước mặt hắn nứt toác ra một khe hở. Biến cố bất ngờ khiến Lão Quỷ giật thót tim.
“Sao có thể…”
Kẻ này xuất hiện từ lúc nào? Chẳng lẽ hắn đã nhìn thấu thuật pháp của mình? Hắn làm cách nào xác định được chân thân của mình giữa bảy cái bóng?
Trong đầu Lão Quỷ ngập tràn nghi hoặc, hoàn toàn không thể hiểu nổi. Nhưng đối phương căn bản không cho hắn thời gian để phản ứng.
Ngay giây tiếp theo, Lão Quỷ đã bị một cú đá trời giáng đạp bay thẳng ra ngoài!
Cả người hắn văng đi như một con diều đứt dây. Lực lượng cường hãn từ cú đá khiến hắn phun ra một ngụm máu tươi giữa không trung. Kẻ ra tay ít nhất cũng phải là cường giả Đại Đế!
Rơi phịch xuống đất, Lão Quỷ giãy giụa vài cái nhưng không tài nào gượng dậy nổi. Cú đá tưởng chừng đơn giản kia không chỉ đập nát nhục thân, mà còn mang theo công kích thần hồn, khiến thần hồn của hắn chịu trọng thương. Máu tươi không ngừng trào ra khỏi khóe miệng. Vết thương nặng thế này, trong thời gian ngắn tuyệt đối không thể hồi phục.
Đến nước này, Lão Quỷ biết mình đã hết hy vọng chạy trốn. Bốn phía đã bị đám cường giả Cổ Tộc bao vây kín mít, cộng thêm thân thể tàn tạ này, hắn chỉ còn nước chờ chết.
Nhưng dù đã bước vào đường cùng, ánh mắt Lão Quỷ vẫn gắt gao nhìn chằm chằm vào khe nứt không gian trước mặt, hoàn toàn không bận tâm đến thảm trạng của bản thân. Hắn chỉ muốn biết, kẻ vừa ra tay đánh gục mình rốt cuộc là thần thánh phương nào!
Dưới ánh mắt soi mói của Lão Quỷ, từ trong khe nứt không gian, một bóng người chậm rãi bước ra. Kẻ đó không ai khác chính là Ngũ trưởng lão của Đạo Nhất Thánh Địa – Điền Nông!
Khoan bàn đến Thạch Tùng hay Ngô Thọ, Điền Nông trong số các chủ tọa trưởng lão của Đạo Nhất Thánh Địa có vẻ khá mờ nhạt, ít khi thể hiện sự tồn tại, ngày thường hành sự cũng rất khiêm tốn. Thế nhưng, đừng vì thế mà nghĩ thực lực của lão yếu. Ngược lại, tu vi của Điền Nông chẳng kém cạnh Thạch Tùng là bao.
Lần truy bắt Lão Quỷ này, Điền Nông tình cờ phụ trách khu vực của Cổ Tộc. Vừa nhận được tin báo, lão lập tức chạy tới. Dựa vào thần thông của bản thân, lão dễ dàng nhìn thấu mấy trò mèo của Lão Quỷ, xác định chính xác vị trí bản tôn, và chỉ bằng một cước đã tóm gọn tên đạo chích già đời này.
Nhìn kẻ vừa đánh bại mình chỉ là một lão già có vẻ ngoài xấu xí, Lão Quỷ âm thầm cắn răng, thốt ra câu hỏi vẫn luôn kìm nén trong lòng: “Các ngươi rốt cuộc muốn cái gì?! Đống bảo vật kia ta đã trả lại hết cho các ngươi rồi cơ mà!”
Nghe vậy, Điền Nông liếc mắt nhìn đám cường giả Cổ Tộc bên cạnh. Tên dẫn đầu Cổ Tộc lạnh lùng đáp: “Không có.”
Hả?
Lão Quỷ ngơ ngác. Cái gì gọi là không có? Rõ ràng vừa nãy các ngươi đã nhặt chiếc nhẫn đó lên rồi cơ mà!
Giây tiếp theo, tên cường giả Cổ Tộc bồi thêm một câu chí mạng: “Đó không phải là thứ chúng ta muốn.”