Huyết Lạc Tinh vẫn đang đắc ý tính toán kế hoạch hoàn mỹ của mình. Trong mắt gã, hai đạo thần hồn phân thân Tổ Cảnh là quá đủ để dọn dẹp mọi biến số. Cho dù Vĩnh Dạ Lão Tổ có đích thân bám đuôi theo, thần hồn phân thân của Nhân Hoàng Cung Lão Tổ cũng dư sức cầm chân lão già đó một khoảng thời gian. Dù phân thân không mạnh bằng bản thể, nhưng kéo dài chút thời gian thì dư sức.
Và chỉ cần một nén nhang đó thôi, thần hồn phân thân của Ma Tổ sẽ được rảnh tay để mở tiệc đồ sát! Đến lúc đó, đám cường giả Đế Tôn của Hạo Thổ Thế Giới mò đến đây chẳng khác nào cá nằm trên thớt. Gã không sợ bọn chúng đến đông, chỉ sợ bọn chúng đến quá ít! Càng đông giết mới càng sướng tay!
“Phi vụ này nếu thành công, các ngươi đều là công thần của Ma Tộc. Bổn tọa tự nhiên sẽ đích thân xin Ma phụ ban thưởng hậu hĩnh cho các ngươi!” Huyết Lạc Tinh đảo mắt nhìn quanh đám Ma Đế trong đại điện, nhàn nhạt ban ân.
Thực ra, việc Lão Quỷ nghe được cái tên Huyết Lạc Tinh hoàn toàn là do gã cố ý rò rỉ. Nếu không, một đám tù binh bị giam lỏng như Lão Quỷ làm sao có cửa nghe lén được bí mật cỡ này?
Nghe Huyết Lạc Tinh hứa hẹn, đám Ma Đế chỉ biết cúi đầu vâng dạ. Bọn chúng hiện tại đối với Hạo Thổ Thế Giới là sợ bóng sợ gió, cẩn thận từng li từng tí. Dù sao thì bài học nhãn tiền mười mấy đầu Ma Đế bị làm thịt vẫn còn sờ sờ ra đó. Lực lượng ở đây hiện tại chỉ có mười đầu Ma Đế, trong lòng bọn chúng không rén mới là lạ. Nhưng Huyết Lạc Tinh đã chốt đơn, bọn chúng phận làm lính đánh thuê... à nhầm, làm thuộc hạ, chỉ có thể cắn răng nghe lệnh. Ai bảo người ta là Thiếu chủ Ma Tộc cơ chứ!
Mồi thơm đã thả, giờ chỉ chờ cá cắn câu.
Tại Hạo Thổ Thế Giới.
Dưới sự thuyết phục nhiệt tình của Lạc Cửu U, cộng thêm bản thân Diệp Trường Thanh cũng thấy kèo này thơm, có thể triển được. Hơn nữa, con hàng Lạc Cửu U không biết dùng thủ đoạn "tâm bẩn" gì mà lôi kéo được cả Vĩnh Dạ Lão Tổ gật đầu đồng ý. Thạch Tùng thấy vậy hết cách, đành phải nhả ra:
“Thôi được rồi! Nhưng Trường Thanh tiểu tử, ngươi nhất định phải đặt an toàn lên hàng đầu! Còn nữa, mang theo Thu Bạch Y và Bạch Tiên Nhi đi cùng. À, gọi thêm cả ba anh em nhà họ Đông Phương, rồi cả Thạch Thanh Phong nữa...”
Thạch Tùng lo sốt vó cho sự an nguy của Cơm Tổ, hận không thể nhét toàn bộ cường giả Đế Tôn có thể di chuyển của Hạo Thổ Thế Giới vào đội hình bảo kê Diệp Trường Thanh.
Thấy vậy, Diệp Trường Thanh dở khóc dở cười lắc đầu từ chối. Hạo Thổ Thế Giới làm sao có thể bỏ trống không có Đế Tôn tọa trấn được? Hắn mang theo Thu Bạch Y và Bạch Tiên Nhi là quá đủ rồi. Lại thêm Bách Hoa Tiên Tử, Xích Nhiêu, Tuyệt Ảnh ba vị đạo lữ đều đã đạt tới Đại Đế cảnh. Chưa kể còn có Vĩnh Dạ Lão Tổ cùng dàn cường giả Vĩnh Dạ, cộng thêm Lạc Cửu U và đội ngũ Cửu U Giới. Đội hình này đi gõ ám côn Huyết Lạc Tinh thì dư sức qua cầu!
Thạch Tùng đương nhiên hiểu rõ điều đó. Chỉ là trong thâm tâm lão, người ngoài dù sao cũng không đáng tin bằng người nhà. Đám người Vĩnh Dạ và Cửu U Giới, lỡ có biến cố gì, liệu bọn họ có liều mạng bảo vệ Diệp Trường Thanh không? Nhưng trước sự kiên quyết của Diệp Trường Thanh, Thạch Tùng cuối cùng cũng đành nhượng bộ.
Tin tức Cơm Tổ lại sắp xuất hành vừa truyền ra, đám đệ tử Đạo Nhất Thánh Địa lập tức kêu trời trách đất, tiếng oán thán vang vọng khắp các ngọn núi. Nhưng ván đã đóng thuyền, có gào thét cũng vô dụng.
Ngay tối hôm đó, bộ tứ Từ Kiệt, Triệu Chính Bình, Liễu Sương, Lục Du Du mò đến tìm Diệp Trường Thanh.
“Sư đệ, đệ làm thế này là không trượng nghĩa rồi!” Vừa bước vào cửa, Từ Kiệt đã bày ra vẻ mặt oán phụ trách móc.
Hả?
Diệp Trường Thanh ngơ ngác. Mình làm gì mà không trượng nghĩa? Hắn khó hiểu nhìn bốn người: “Các huynh tỷ đây là...”
“Sư đệ, đệ định đi Hôi Lân Giới à?”
“Đúng vậy, đệ vừa mới thông báo lúc chiều mà.”
“Thế sao không rủ bọn ta đi cùng?”
“Các huynh tỷ cũng muốn đi?”
“Sao? Chê tu vi bọn ta thấp chứ gì?”
“Đâu có! Ý đệ là lần này đi làm chính sự, không phải đi chơi đâu.”
“Bọn ta cũng biết làm chính sự mà!” Từ Kiệt gân cổ lên cãi.
Hiện tại cả bốn người mới chỉ đạt tới Thánh Cảnh. Tốc độ tu luyện của bọn họ thực ra đã nhanh như hỏa tiễn rồi, nhưng phải xem là so với ai. Nếu so với đám thiên kiêu đỉnh cấp của Chư Thiên Vạn Giới như Lạc Cửu U thì đúng là xách dép không kịp. Dù sao thì khắp Chư Thiên Vạn Giới bao la, tu sĩ nhiều như sao trên trời, nhưng những kẻ lọt vào cái vòng tròn tinh anh của Lạc Cửu U đếm đi đếm lại cũng chỉ có vài mống. Huống hồ là đem so với cái máy hack tu vi mang tên Diệp Trường Thanh!
Nhưng bốn người bọn họ thực sự muốn kề vai sát cánh chiến đấu cùng Diệp Trường Thanh. Nhớ ngày xưa toàn là bọn họ đứng ra bảo kê sư đệ. Ai ngờ tiểu tử này ăn nhầm thuốc gì, đột phá cảnh giới cứ như ăn cơm uống nước, chớp mắt một cái đã mịa nó lên Đại Đế Cảnh rồi!
Từ Kiệt bắt đầu giở thói vô lại, sống chết đòi bám càng. Liễu Sương và Lục Du Du thì chơi bài tình cảm. Liễu Sương ngày thường lạnh lùng như băng sơn, lúc này lại cùng Lục Du Du mỗi người ôm một bên cánh tay Diệp Trường Thanh, lắc qua lắc lại nũng nịu:
“Sư đệ, chúng ta thanh mai trúc mã lớn lên bên nhau, giờ đệ định vứt bỏ bọn tỷ sao?”
“Đúng đấy! Tỷ là người đầu tiên được ăn đồ sư đệ nấu cơ mà! Bát Mỳ Trộn năm xưa, lẽ nào sư đệ đã quên ân tình rồi sao?”
Hả?
Nghe hai vị sư tỷ lôi cả bát Mỳ Trộn ra kể lể, Diệp Trường Thanh tê rần cả da đầu. Cái quái gì thế này? Cuối cùng, dưới sự quấy rầy dai dẳng của bốn người, Diệp Trường Thanh đành bất lực gật đầu đồng ý. Không đồng ý không được a!
Cũng tại Hồng Tôn hiện đang bị đày ra đảo hoang, trong tông môn chẳng ai quản nổi bốn con ngựa đứt cương này. Thần Kiếm Phong bây giờ đúng nghĩa là thả rông. Đương nhiên, đám đệ tử chơi thì chơi, quậy thì quậy, nhưng việc tu luyện tuyệt đối không dám lơ là. Dù sao đó cũng là cần câu cơm để được ăn đồ Cơm Tổ nấu mà!
Thấy Diệp Trường Thanh gật đầu, bốn người mới hớn hở ra về.
Việc này không nên chậm trễ. Nói đúng hơn là Lạc Cửu U đang vã lắm rồi, trong đầu chỉ rần rần suy tính xem làm cách nào để gõ ám côn Huyết Lạc Tinh cho sướng tay. Thế nên sáng sớm hôm sau, cả đoàn đã tập hợp chuẩn bị xuất phát.
Trước khi đi, Diệp Trường Thanh cẩn thận dặn dò không sử dụng Tinh Không Chiến Hạm của Cửu U Giới, mà dùng chiến hạm của Hạo Thổ Thế Giới. Việc bại lộ thân phận của Lạc Cửu U quá sớm không phải là ý hay. Huyết Lạc Tinh hiện tại chắc chắn không biết Lạc Cửu U đang ở đây. Cứ giấu bài trước, đến thời khắc mấu chốt mới nhảy ra đâm lén, đảm bảo tên kia sẽ tức hộc máu!
Nghe Diệp Trường Thanh trình bày kế hoạch "tâm bẩn", Lạc Cửu U toét miệng cười bỉ ổi, giơ ngón tay cái lên tán thưởng: “Vẫn là Trường Thanh huynh đệ gà mờ... à nhầm, gà tặc! Ta thích!”
Hả?
Lời này nghe thì có vẻ như đang khen ngợi, ngón tay cái cũng giơ lên đàng hoàng, nhưng Diệp Trường Thanh nghe kiểu gì cũng thấy sai sai. Nhất là cái nụ cười bỉ ổi trên mặt Lạc Cửu U, nhìn ngứa đòn vô cùng. Biểu cảm quái quỷ gì thế này?
Hai người đang đứng bàn mưu tính kế thì nhóm Từ Kiệt cũng vừa vặn chạy tới. Thấy bốn người đến trễ, Diệp Trường Thanh định mở miệng cằn nhằn vài câu. Nhưng nhìn kỹ lại... ủa, sao đông thế này?
Chẳng phải bảo chỉ có bốn người thôi sao? Sao mịa nó lại kéo theo cả một tiểu đội thế này? Hơn nữa, đám oanh oanh yến yến lượn lờ phía sau lưng bọn họ là cái thể loại gì đây?
Nhìn kỹ lại, khá lắm! Toàn là gương mặt thân quen!
Thanh Thanh, Yến Yến, Hoàn Hoàn, Tiểu Ngọc, Tĩnh Tĩnh, Chanh Chanh...
Cái đệch! Đây chẳng phải là dàn hoa khôi nức tiếng ở các câu lan trong Đạo Nhất Thánh Thành sao? Bọn họ vác nguyên cái động bàn tơ này đến đây làm gì?
Mặt Diệp Trường Thanh đen như đít nồi. Thạch Tùng đứng ra tiễn hành càng tức đến xì khói đầu, gầm lên chửi đổng: “Các ngươi tưởng đi đạp thanh chắc? Còn ra thể thống gì nữa không? Đám người này là ai? Vác đến đây làm cái quái gì?”
Thạch Tùng vốn đã kịch liệt phản đối việc nhóm Từ Kiệt đi theo, nhưng vì Diệp Trường Thanh đã gật đầu nên lão đành ngậm bồ hòn làm ngọt. Nhưng cái trò mèo này thì quá đáng lắm rồi a!