Chiếc chiến hạm nhà bếp này là tâm huyết của các Lão tổ Khí Sư Liên Minh, chuyên dụng cho Diệp Trường Thanh. Bên trong đầy đủ tiện nghi, các Linh Trù Sư đang bận rộn như con thoi.
Lúc đầu vắng tanh, giờ thì đông như kiến cỏ.
“Ngon quá! Vẫn là hương vị này! Hu hu, ta nhớ nó muốn chết!”
Một tu sĩ Hạo Thổ vừa ăn vừa rưng rưng nước mắt. Cảm giác miếng thịt tan trong miệng, linh lực cuồn cuộn dâng trào, mọi mệt mỏi tan biến, chiến ý lại sục sôi.
“Đừng có cản đường! Ăn xong thì cút ra cho người khác vào!”
“Từ Tam! Ngươi làm cái trò gì đấy? Ta thấy ngươi giấu một bát vào trong áo nhé!”
Từ Kiệt – kẻ nổi tiếng "tâm bẩn" – một tay bưng bát ăn, tay kia lén lút nhét thêm một cái đùi gà vào Không Gian Giới Chỉ, bị Triệu Chính Bình bắt quả tang nhưng mặt vẫn tỉnh bơ, cắm cúi ăn tiếp.
Nồi niêu xoong chảo va vào nhau leng keng. Diệp Trường Thanh đứng giữa trung tâm, mồ hôi nhễ nhại nhưng tay đảo chảo vẫn điêu luyện như múa.
“Ăn xong thì lượn nhanh đi! Đừng có đứng đó mà liếm bát nữa!”
Đám người ăn xong, cảm thấy toàn thân tràn trề năng lượng, máu nóng dồn lên não.
“A a a! Ta cảm thấy ta có thể chấp mười!”
“Giết! Quay lại giết chết bọn chúng!”
Bọn họ lao ra khỏi chiến hạm, khí thế còn hung hãn hơn lúc mới bắt đầu trận chiến gấp mười lần.
Trở lại chiến trường.
Đám cường giả Minh Tộc đang chật vật chống đỡ thì thấy đồng minh quay lại.
“Giết a a a!”
Đám người Hạo Thổ và Vĩnh Dạ lao đến như những con thú hoang xổng chuồng, mắt đỏ ngầu, miệng la hét vang trời.
Minh Tộc ngơ ngác: “Cái quái gì thế? Bọn này cắn thuốc lắc à?”
Vừa nãy còn kêu đau bụng, đi nhà xí, giờ quay lại như được bơm máu gà (hưng phấn tột độ). Hơn nữa, chiến lực của bọn họ dường như tăng lên một bậc!
Ma Tộc và Nhân Hoàng Cung càng hoang mang hơn. Đánh nhau mệt bỏ xừ, sao bọn này càng đánh càng sung thế? Vừa đi đâu về mà khỏe như trâu vậy?
Áp lực lên Minh Tộc giảm hẳn, nhưng sự nghi hoặc trong lòng họ thì tăng lên gấp bội.
Một tên Thánh Giả Minh Tộc vừa đỡ đòn vừa hỏi Triệu Chính Bình đang đứng cạnh:
“Đạo hữu, vừa nãy các ngươi đi đâu thế?”
Triệu Chính Bình vừa múa kiếm vừa thuận miệng đáp:
“Đi nhà xí.”
Hả?
Tên Minh Tộc mặt đen sì. Ngươi đi nhà xí kiểu gì mà... khóe miệng còn dính nguyên một mảng mỡ đông bóng loáng thế kia?
Hắn chỉ tay vào miệng Triệu Chính Bình, giọng đầy u oán:
“Đạo hữu... Ngươi đi nhà xí ăn cơm à? Hay là trong nhà xí có phục vụ tiệc đứng?”
Triệu Chính Bình giật mình, vội vàng đưa tay quệt mồm. Chết tiệt, ăn vội quá quên chùi mép!
“Ngươi nhìn nhầm rồi! Đó là... máu địch đấy!” Triệu Chính Bình chối bay chối biến, mặt đỏ bừng.
Tên Minh Tộc bĩu môi. Máu địch mà thơm mùi thịt kho tàu thế kia à? Ngươi lừa trẻ con đấy phỏng?