Mọi người nhất trí tán đồng Đạo Nhất Thánh Địa thống lĩnh Nhân tộc, trở thành tân Nhân tộc cộng chủ.
Đối mặt với tiếng hô vang trời của đám cường giả, Tề Hùng cười híp mắt đáp ứng.
Xác định được vị thế, những ngày nỗ lực "diễn sâu" vừa qua coi như không uổng phí.
Sau khi cuộc họp kết thúc, Tề Hùng lập tức tìm đến Diệp Trường Thanh, yêu cầu tổ chức một bữa tiệc chiêu đãi.
Diệp Trường Thanh thầm than trong lòng: Gần đây tiệc tùng gì mà lắm thế, vừa xong hai trận, giờ lại thêm một trận nữa.
Nhưng lần này là vì đại cục, vì vị thế của Đạo Nhất Thánh Địa, nên Cơm Tổ cũng không từ chối.
Yến hội được ấn định vào ba ngày sau. Tề Hùng còn hào phóng lôi ra hơn mười con Ma Đế làm nguyên liệu nấu ăn.
Thứ này Đạo Nhất Thánh Địa hiện tại không thiếu. Sau trận đại thắng Ma Tộc, bọn họ đã "thu hoạch" được cả đống nguyên liệu cao cấp, tự nhiên không thể lãng phí, toàn bộ đều được ướp lạnh bảo quản kỹ lưỡng.
Ba ngày sau, yến hội bắt đầu.
Toàn bộ cường giả Nhân tộc, cùng với Minh Tộc, Vĩnh Dạ đều tham gia đông đủ.
Đối với đồ ăn của Diệp Trường Thanh, không ai dại gì mà vắng mặt.
Trong đám cường giả Nhân tộc, cũng có không ít người từng nghe danh tay nghề của Diệp Trường Thanh, nhưng chưa từng được nếm thử.
Nay lần đầu tiên được ăn, trong lòng ai nấy đều tràn đầy mong đợi.
Nghĩ đến cảnh tượng đệ tử Đạo Nhất Thánh Địa phát điên mỗi khi đến giờ cơm, bọn họ không khỏi tò mò.
Thật sự ngon đến thế sao? Toàn là tu sĩ đã tích cốc (không cần ăn uống), thế mà ngày nào cũng chỉ chăm chăm vào ba bữa cơm.
Khi yến hội bắt đầu, đám cường giả Nhân tộc ban đầu còn cố giữ phong độ của bậc cao nhân.
Dù sao cũng là nhân vật có máu mặt, khí chất là thứ không thể thiếu, sao có thể giống đám phàm phu tục tử được.
"Món ăn này nhìn màu sắc thật không tệ a."
Chưa cần ăn, chỉ nhìn màu sắc bắt mắt và ngửi mùi hương xộc vào mũi, rất nhiều người đã gật gù tán thưởng.
Quả thực là nhìn rất ngon mắt.
Một số người không nhịn được nuốt nước miếng cái "ực". Thế nhưng, trong khi bọn họ còn đang bận cảm thán, thì những người ngồi cùng bàn như Hồng Tôn, Lâm Phá Thiên, Tần Sơn Hải và các trưởng lão Đạo Nhất khác đã... cắm đầu vào ăn.
Vốn dĩ Tề Hùng sắp xếp mỗi bàn đều có một phong chủ hoặc trưởng lão của Đạo Nhất Thánh Địa ngồi cùng.
Mục đích là để tiện bề tiếp khách, trò chuyện.
Nhưng bây giờ, mỹ thực bày ra trước mặt, Hồng Tôn và đồng bọn đâu còn tâm trí nào mà tiếp khách?
Ngay khi khách khứa còn đang giữ kẽ, bọn họ đã vùi đầu khổ chiến.
Khách khứa đang định mở miệng nói vài câu xã giao, bỗng nghe thấy tiếng nhai nuốt rào rào vang lên.
Hả?
Đám người đang nói chuyện bỗng khựng lại, ngơ ngác nhìn sang.
Chỉ thấy các vị "chủ nhà" Đạo Nhất Thánh Địa không biết từ lúc nào đã ăn đến mức mồm miệng bóng nhẫy, cắm mặt vào bát, ăn như rồng cuốn, hoàn toàn coi khách khứa như không khí.
Hả?
Đám cường giả Nhân tộc ngẩn tò te. Không phải chứ, ta còn chưa nói hết câu, các ngươi đã ăn rồi?
Hơn nữa, cái tốc độ này cũng quá hư cấu đi! Đồ ăn trên bàn đang vơi đi với tốc độ mắt thường có thể thấy được.
Trong chốc lát, cái gọi là phong độ, khí chất gì đó của đám khách khứa cũng bay biến sạch.
Đùa à, cứ đà này thì bọn họ ăn cái gì? Một bàn đồ ăn nhìn thì nhiều, nhưng không chịu nổi cái kiểu ăn "hạm đội" này đâu.
Cái tướng ăn đó, quả thực như quỷ đói đầu thai, có bao nhiêu cũng không đủ nhét kẽ răng.
Có người không nhịn được, vội vàng gắp một miếng. Thấy thế, những người khác cũng không nói nhảm nữa, nhao nhao động đũa.
Chỉ vừa ăn một miếng, đám người liền triệt để mất kiểm soát. Vị ngon này quả thực là nghịch thiên!
Trong khoảnh khắc, mọi sự giả bộ, giữ kẽ đều bị ném ra sau đầu.
Cái gì mà thần tiên phong thái, lúc này còn giả vờ cái gì nữa!
Mọi người bắt đầu ăn như vũ bão. Bầu không khí trên bàn tiệc bỗng trở nên căng thẳng tột độ.
Không ai nói với ai câu nào, tất cả đều cắm đầu cuồng ăn.
Hồng Tôn và đồng bọn vốn đang ăn rất sướng, nay thấy đám khách khứa tham gia vào cuộc chiến, tự nhiên cảm thấy áp lực đè nặng.
Hồng Tôn đang định gắp miếng thịt xào, ngẩng đầu lên thì thấy đĩa đã trống trơn, chỉ còn lại chút nước sốt.
Vừa nãy còn hơn nửa đĩa mà? Hồng Tôn nhíu mày.
Nhìn quanh, chỉ thấy đám khách khứa ngồi cùng bàn đang ăn đến quên cả trời đất.
Đôi đũa trong tay bọn họ múa nhanh đến mức tạo ra tàn ảnh.
Miệng còn chưa nuốt xong, tay đã gắp miếng khác.
Thấy cảnh này, mặt Hồng Tôn đen sì. Mẹ kiếp, vừa nãy các ngươi còn làm giá, giờ lại tranh cướp với ông à?
Vừa mới ăn được chút hương hoa, cả bàn tiệc sắp bay màu rồi?
Vốn tưởng ngồi cùng đám "gà mờ" lần đầu ăn cơm này sẽ được ăn no nê, ai ngờ tốc độ của bọn này cũng kinh khủng như vậy.
Đã thế thì...
Nhìn đồ ăn biến mất nhanh chóng, Hồng Tôn cũng không thèm giữ hình tượng nữa, tung ra tuyệt chiêu trấn phái.
Khi mọi người đang ăn say sưa, quên hết sự đời, Hồng Tôn đột nhiên ngẩng đầu nhìn về phía trước, hô to:
"A, Sư tôn ngài đến rồi à! Tới tới tới, mọi người chúng ta cùng kính ngài một ly!"
Lời này vừa thốt ra, đám khách khứa không kịp suy nghĩ nhiều. Sư tôn của Hồng Tôn chẳng phải là Vân Tiên Đài, Lão tổ tối cao của Đạo Nhất Thánh Địa sao?
Trong phút chốc, mọi người vội vàng buông bát đũa, nâng ly rượu lên, đứng dậy quay lại định kính rượu.
Nhưng vừa quay người lại... nào có thấy bóng dáng Vân Tiên Đài đâu?
Hả?
Mọi người còn chưa kịp phản ứng. Người đâu? Không phải bảo uống rượu sao?
Hồ nghi quay đầu lại, chỉ thấy Hồng Tôn căn bản không hề đứng dậy, chứ đừng nói là nâng ly.
Thừa dịp mọi người đứng lên, Hồng Tôn không biết lôi từ đâu ra một cái chậu lớn.
Sau đó, hắn trút thẳng từng đĩa đồ ăn vào trong chậu. Khi mọi người kịp hoàn hồn, thì hơn nửa bàn tiệc đã nằm gọn trong cái chậu của hắn.
Thấy cảnh này, mặt ai nấy đều đen như đít nồi. Chúng ta đối với ngươi bằng tấm lòng, ngươi lại chơi chiêu "tâm bẩn" với chúng ta?
Mắt thấy Hồng Tôn không có ý định dừng lại, lại tiếp tục trút thêm một đĩa nữa vào chậu, đám người không nhịn được nữa, hét lớn:
"Đạo hữu chậm đã! Chừa cho chúng ta một ít!"
"Hồng Tôn đạo hữu, ngươi chơi thế là không đẹp a!"
"Đúng vậy, mọi người cùng ăn, sao ngươi có thể làm thế?"
Nhưng Hồng Tôn làm gì có ý định để tâm. Thấy mọi người đã tỉnh ngộ, hắn ôm chặt cái chậu lớn bắt đầu xúc ăn, vừa ăn vừa lườm.
Lúc này còn nói đạo lý cái gì? Không biết quy tắc của Đạo Nhất Thánh Địa sao?
Trên bàn cơm không có cha con, huống chi là khách khứa!