Trước đó tiếp xúc với các phong chủ, trưởng lão của Đạo Nhất Thánh Địa, các cường giả Nhân tộc còn cảm thấy bọn họ thực lực mạnh mẽ, thiên phú trác tuyệt.
Hầu hết đều đã đột phá Đế Tôn hoặc có tiềm năng đột phá.
Vì thế, mọi người rất coi trọng Đạo Nhất Thánh Địa. Nhưng sau bữa tiệc hôm nay, họ chợt nhận ra mình hình như... chưa hiểu gì về cái tông môn này cả.
Nhưng ván đã đóng thuyền, giờ muốn quay xe cũng không kịp, đành phải đi bước nào tính bước đó.
Hy vọng lựa chọn này không sai, hy vọng Đạo Nhất Thánh Địa thực sự có thể dẫn dắt Nhân tộc đến tương lai huy hoàng (chứ không phải dẫn nhau đi ăn chực).
Một đêm trôi qua yên bình. Ngày hôm sau, đám cường giả Nhân tộc dường như đã quên chuyện mất mặt hôm qua.
Một số người ở lại tu luyện, số khác nhàn rỗi thì đi dạo quanh Đạo Nhất Thánh Địa.
Đạo Nhất Thánh Địa hiện nay sơn môn rộng lớn, các loại tu luyện bảo địa đầy đủ tiện nghi.
Dọc đường đi, họ vẫn thấy rất nhiều đệ tử đang khắc khổ tu hành.
Điều này khiến mọi người gật gù hài lòng. Tuy có chút "sạn" nhỏ, nhưng đại phương hướng vẫn đúng đắn.
Môn hạ đệ tử chăm chỉ khổ tu thế này mới là cái gốc để tông môn phát triển lớn mạnh.
Nếu toàn là lũ lười biếng, ăn no nằm kềnh thì đừng nói chỉ huy Nhân tộc, bản thân tông môn tồn tại được bao lâu còn là vấn đề.
Nhìn đám đệ tử Đạo Nhất "bán mạng" tu luyện, chuyện hôm qua dường như cũng không còn nghiêm trọng lắm.
Dù sao nhân vô thập toàn. Mọi người chỉ cần Đạo Nhất không giống Nhân Hoàng Cung: đối ngoại khúm núm, đối nội đấm đá túi bụi là được.
"Xem ra chúng ta vẫn không chọn sai."
"Sư huynh nói đúng. Đạo Nhất Thánh Địa tuy có chút tì vết, nhưng không đáng kể."
"Đúng vậy, hôm qua chúng ta lo xa quá rồi."
Năm vị Đế Tôn hôm qua còn họp kín, nay đi dạo thấy cảnh này liền cảm thán, thở phào nhẹ nhõm.
Nhưng vừa dứt lời, từ xa họ thấy một đội đệ tử Chấp Pháp Đường đang vội vã đi tới dưới sự chỉ huy của một chấp sự.
Vốn dĩ chuyện này rất bình thường, tông môn nào chẳng có Chấp Pháp Đường để duy trì kỷ luật.
Thế nhưng, khi đội đệ tử này đi ngang qua, năm người bỗng nghe thấy tiếng bàn tán xôn xao:
"Cái tên Từ Kiệt sư huynh này sao lại gây chuyện nữa rồi?"
"Ai nói không phải đâu! Nghe bảo tối qua hắn uống say, trực tiếp dẫn hoa khôi của Đạo Nhất Thánh Thành vào trong Thánh Địa."
"Không phải dẫn vào, ta nghe nói là hoa khôi kia chủ động tìm đến Từ Kiệt sư huynh mà."
"Thật á?"
"Mấy cái đó không quan trọng. Các ngươi có biết tại sao Đường chủ lại tức giận đến mức muốn bắt Từ Kiệt sư huynh nhốt vào địa lao không?"
"Sao thế? Chẳng lẽ còn có nội tình?"
"Các ngươi đúng là gà mờ, suốt ngày chỉ biết hóng hớt mà không biết trọng điểm."
"Xin sư huynh chỉ giáo!"
"Các ngươi biết hoa khôi tối qua vào động phủ Từ Kiệt sư huynh là ai không?"
"Là ai?"
"Là Tiên Nhi cô nương của Đăng Tiên Lâu!"
"Cái gì?"
"Giờ thì biết tại sao Đường chủ nổi điên chưa? Tiên Nhi cô nương là hoa khôi mà Đường chủ thích nhất! Lần trước Thánh chủ uống rượu với nàng ta cả đêm, Đường chủ đã mặt đen như đít nồi mấy ngày liền. Giờ Từ Kiệt sư huynh dám cả gan..."
Một đội đệ tử thì thầm to nhỏ. Tên chấp sự dẫn đầu quát khẽ:
"Tất cả câm miệng! Chuyện này đến lượt các ngươi nghị luận sao? Bớt nói nhảm, mau đến Thần Kiếm Phong bắt người!"
"Vâng!"
Đám đệ tử im bặt, lướt qua nhóm năm vị Đế Tôn.
Năm vị Đế Tôn đứng chôn chân tại chỗ, ngẩn tò te.
Vừa nãy bọn họ nghe thấy cái gì? Hình như có gì đó sai sai?
Vừa mới khen Đạo Nhất Thánh Địa xong, lời còn chưa ráo mực thì đã nghe thấy cái tin động trời này.
Tâm trạng năm người lại trở nên vô cùng cổ quái.
"Sư huynh, chúng ta có phải kết luận hơi sớm không?"
"Vừa nãy ai bảo Đạo Nhất Thánh Địa cũng không tệ lắm ấy nhỉ?"
"Ta làm sao biết được chuyện này!"
"Trưởng lão Chấp Pháp Đường đi lầu xanh nghe hát thì thôi đi, lại còn tranh giành tình nhân với đệ tử?"
"Đâu chỉ đệ tử, ngươi không nghe thấy à, ngay cả Thánh chủ cũng..."
"Ta càng ngày càng thấy cái Đạo Nhất Thánh Địa này không ổn. Khác xa tưởng tượng của ta quá."
"Cái tông môn này... quái đản thật sự."
"Sư huynh, huynh thấy sao?"
Bốn vị sư đệ nhìn chằm chằm vào sư huynh tông chủ.
Vị tông chủ sắc mặt phức tạp, trầm mặc hồi lâu mới thốt ra một câu đầy u sầu:
"Đi Đạo Nhất Thánh Thành xem thử là biết."
Đến đây lâu rồi mà chưa đi thăm thú Thánh Thành, hơn nữa nghe đám đệ tử nhắc đến nhiều nhất cũng là nơi đó. Lại còn vụ hoa khôi nữa, phải đi xem thực hư thế nào.
Năm người lập tức rời khỏi Thánh Địa, đi thẳng đến Đạo Nhất Thánh Thành.
Trong khi đó, tại chủ điện.
Tề Hùng vừa đến nơi thì thấy Ngô Thọ mặt mày khó coi bước vào.
Thấy bộ dạng này của Ngô Thọ, Tề Hùng cười trêu:
"Sao thế? Sáng sớm ai chọc giận ngươi à? Hôm qua vừa ăn tiệc xong, nay mặt đã đen như than thế kia?"
Ngô Thọ không thèm nói nhảm, đi thẳng vào vấn đề:
"Ma Tộc xảy ra chuyện rồi."
"Xảy ra chuyện? Chuyện gì?"
Tề Hùng hồ nghi. Chẳng lẽ bọn chúng lại ngóc đầu dậy? Vừa mới thua to xong, không biết nhớ đời sao?
Nhưng Tề Hùng đã đoán sai. Ma Tộc không phải ngóc đầu dậy, mà là...
"Theo tình báo vừa nhận được, Ma Giới trong một đêm không biết bị ai làm gỏi, toàn bộ thế giới hoàn toàn hủy diệt! Ma Tộc bên trong cũng mất tích sạch sẽ, không biết là chết hay bị bắt đi đâu."
Hả?
Nghe tin này, Tề Hùng nhíu mày, sắc mặt trở nên ngưng trọng. Ma Tộc... trong một đêm... bay màu?