Văn Hóa Phẩm", Lạc Cửu U Mở Lối Đi Riêng
Cách vào Tiên Giới thì có đấy, nhưng A Thành bọn họ cũng chẳng dám chắc đám “người ngoài hành tinh” như nhóm Diệp Trường Thanh có vào được Hóa Tiên Lộ hay không. Hơn nữa, dù có vào được thì sống chết ra sao vẫn là một ẩn số to đùng.
Mặt khác, khi Tiên Môn ngày càng ngưng thực, đám lão tổ như Vĩnh Dạ, Minh Tộc có thể tiến vào, thì bọn họ sẽ đi đường nào lên Tiên Giới? Chẳng lẽ cũng phải chui vào cái Hóa Tiên Lộ chết tiệt kia? Dù sao theo lời A Thành, đây là con đường độc đạo duy nhất mà bọn họ biết.
Nói chuyện xong xuôi, Diệp Trường Thanh kéo Từ Kiệt rời khỏi hốc cây, để lại A Thành và đối thủ bốn mắt nhìn nhau đầy ái ngại. Hai thằng đàn ông đánh nhau cả đời, đùng một cái thành huynh đệ, cảm giác này đúng là... nuốt không trôi.
Không có người ngoài, A Thành và đối thủ đều thấy ngượng chín mặt. Im lặng một hồi lâu, A Thành vẻ mặt phức tạp nói: “Cái kia... chuyện lúc nãy coi như xí xóa nhé.”
Đối phương cũng ngẩn ra một chút rồi gật đầu, vẻ mặt cũng “táo bón” không kém: “Được.”
Dù sao cũng đã lạy lục thiên địa rồi, Từ Kiệt lại còn nắm trong tay cái video “nóng” làm bằng chứng, muốn coi như chưa có gì xảy ra cũng khó.
Về phần Diệp Trường Thanh và Từ Kiệt, sau khi trở về, đám Triệu Chính Bình, Liễu Sương và cả nhóm Vạn Tượng đều xúm lại. Ai nấy đều lo lắng chờ kết quả. Diệp Trường Thanh cũng không giấu giếm, kể lại chi tiết chuyện Hóa Tiên Lộ cho mọi người nghe.
Nghe xong, cả đám trầm mặc. Triệu Chính Bình lên tiếng phá vỡ bầu không khí: “Nói như vậy, Hóa Tiên Lộ này hung hiểm cùng cực. E rằng ngoại trừ những thiên kiêu đỉnh phong, những người khác đi vào chỉ có nước làm phân bón.”
Theo lời A Thành, bao năm qua, kẻ dám khiêu chiến Hóa Tiên Lộ ít nhất cũng phải là Đại Đế cảnh. Khoan nói đến chuyện tuổi tác hay kinh nghiệm chiến đấu so với nhóm Diệp Trường Thanh, Lạc Cửu U, chỉ riêng tu vi đã là ngang ngửa. Mà Đại Đế đi vào còn chết sạch, thì bọn họ đi vào cũng chẳng có cửa sống. Cơ hội thành công may ra chỉ dành cho những quái vật như Diệp Trường Thanh hay Lạc Cửu U.
“Không được! Hóa Tiên Lộ nguy hiểm như vậy, sao có thể để Trường Thanh sư đệ đi mạo hiểm!” Liễu Sương là người đầu tiên nhảy dựng lên phản đối.
Ai cũng hiểu Hóa Tiên Lộ không phải trò đùa. Diệp Trường Thanh dù thiên phú nghịch thiên, chiến lực vượt trội, nhưng ai dám đảm bảo hắn sẽ an toàn? Thậm chí có thể nói là cửu tử nhất sinh.
Lời Liễu Sương vừa dứt, các sư huynh đệ đều gật đầu tán thành rầm rập. Riêng về vấn đề an toàn của “Cơm Tổ”, ý chí của Đạo Nhất Tông là thống nhất tuyệt đối, không cần bàn cãi. Nhưng ngoài việc đồng lòng phản đối ra thì bọn họ cũng bí lù, chẳng biết làm thế nào tiếp theo.
Đang lúc mọi người vò đầu bứt tai, bên ngoài lại truyền đến tiếng nổ ầm ầm của một trận chiến khác.
Hả?
Cảm nhận được dư âm chiến đấu, các sư huynh đệ ngơ ngác. Lại đánh nhau? Tưởng là nhóm A Thành lại “tương tàn”, Triệu Chính Bình nhíu mày nhìn Từ Kiệt: “Ngươi không phải bảo xử lý xong rồi sao?”
“Xong rồi mà! Ngươi không thấy khí tức này lạ hoắc à?”
Đúng là không phải nhóm A Thành, mà là một nhóm người hoàn toàn khác, khí tức rất lạ. Vừa dứt lời thì A Ngưu hớt hải chạy vào: “Diệp Trường Thanh! Bên ngoài có một nhóm người tự xưng là bạn của ngươi, các ngươi có quen không?”
Nghe vậy, mọi người mới nhận ra trong mớ khí tức hỗn loạn kia, đúng là có vài luồng quen thuộc. Không phải Lạc Cửu U và đồng bọn thì còn ai vào đây.
Không ngờ Lạc Cửu U lại tìm đến tận cửa nhanh thế. Diệp Trường Thanh phải đích thân ra mặt mới khiến hai bên ngừng tay.
“Trường Thanh huynh! Ta còn chưa kịp mở mồm thì bọn họ đã lao vào đánh rồi!” Lạc Cửu U vừa thấy Diệp Trường Thanh đã than thở. Hắn lần mò mãi mới tìm được đến đây. Bên cạnh hắn cũng có một nhóm thiên kiêu Đất Lưu Đày, nhìn qua thì không cùng phe với nhóm A Thành, nên vừa gặp nhau là “chó lửa” đụng “xăng dầu”, nổ ngay lập tức.
Diệp Trường Thanh cười nói: “Không sao là tốt rồi. Mà ngươi tìm ta làm gì?”
“Đương nhiên là chuyện vào Tiên Giới rồi!”
Diệp Trường Thanh đoán ngay Lạc Cửu U cũng vì chuyện Hóa Tiên Lộ mà đến. Hắn biết được từ A Thành thì Lạc Cửu U chắc chắn cũng moi được tin tức từ đám thổ địa bên kia.
Sau khi thương lượng với A Thành, hắn đồng ý cho nhóm Lạc Cửu U lên đảo phù du, nhưng đám thiên kiêu đi cùng Lạc Cửu U thì cấm cửa, không được lại gần nửa bước.
Lạc Cửu U quay lại nhìn đám bạn mới quen, tên cầm đầu thấy vậy liền hào sảng nói: “Lạc huynh đệ, chúng ta cứ ở đây chờ ngươi, có chuyện gì cứ ới một tiếng là được.”
“Đa tạ!”
“Huynh đệ với nhau, khách sáo cái gì!”
Hả?
Nhìn hai người gọi nhau huynh đệ ngọt xớt, thân thiết như ruột thịt, Diệp Trường Thanh nhìn Lạc Cửu U với ánh mắt đầy nghi hoặc. Mọi người cùng vào Đất Lưu Đày một lúc, sao bên này hắn với A Thành còn chưa thân đến mức đó, mà Lạc Cửu U với tên kia cứ như quen nhau từ kiếp trước vậy? Hai người cứ như anh em ruột thất lạc nhiều năm mới gặp lại.
Thấy ánh mắt soi mói của Diệp Trường Thanh, Lạc Cửu U cười hì hì: “Hắc hắc, bọn ta vào Đất Lưu Đày, cơ duyên xảo hợp gặp nhau, sau đó ta tặng một món quà nhỏ, thế là thân nhau luôn.”
Quà nhỏ? Quà gì mà thần thánh thế? Mới gặp đã thân?
“Ngươi tặng cái gì?” Diệp Trường Thanh tò mò hỏi.
Lạc Cửu U không nghĩ ngợi nhiều, trả lời ngay: “Có gì đâu, trước đó ở Đạo Nhất Thánh Thành, ta có ghé Bách Hoa Lâu mua một cuốn sách tranh.”
Bách Hoa Lâu? Sách tranh? Đó chẳng phải là cái lầu xanh nổi tiếng sao? Chỗ đó bán sách tranh gì?
Diệp Trường Thanh càng nghi ngờ hơn: “Rốt cuộc là ngươi tặng cái gì?”
“Hoa khôi sách tranh chứ gì nữa! Bọn họ thích mê tơi luôn ấy chứ!”
Hả?
Nghe Lạc Cửu U nói với vẻ mặt tự hào, Diệp Trường Thanh rơi vào trầm tư sâu sắc. Hoa khôi sách tranh? Tạp chí người lớn? Trên đời này còn có kiểu ngoại giao vừa gặp mặt đã tặng “văn hóa phẩm đồi trụy” sao? Mà lại còn hiệu quả đến mức kinh ngạc, nhìn độ thân thiết của Lạc Cửu U với đối phương là biết.
Chỉ là... lần đầu gặp mặt mà ngươi tặng cái thứ đó, có thật sự ổn không đấy?