Mới chỉ là màn chào hỏi đầu tiên, Thần Tộc Lão Tổ cùng ba người kia liên thủ, thế mà đứng trước cái xác này lại rơi vào thế hạ phong, chẳng chiếm được chút tiện nghi nào.
Tuy chưa bị thương tích gì nghiêm trọng, nhưng tâm trạng của bốn vị lão tổ lúc này đã nặng nề như đeo đá. Cả bốn đều là Tổ Cảnh, giao thủ tuy ngắn ngủi nhưng họ đã xác định chắc chắn: Chiến lực của cái xác trước mặt tuyệt đối siêu việt cấp bậc Tổ Cảnh.
Không thể nói là hoàn toàn vượt xa, nếu không thì bốn người họ đã bị miêu sát rồi. Nhưng ẩn ẩn, nó đã chạm đến cảnh giới phía trên Tổ Cảnh.
Không ngờ trong Đăng Tiên Lộ lại ẩn giấu một tôn Đại Khủng Bố như vậy. Đám người Tiên Giới rốt cuộc đang làm cái trò gì thế? Nói là để lại một đường sinh cơ, kết quả lại thả con quái vật này vào đây. Cái này mẹ nó gọi là sinh cơ à? Rõ ràng là hố người!
Với thực lực của cái xác này, ai vào người đó chết, đám khí tử Đất Lưu Đày làm quái gì có cơ hội.
Nhưng cái xác kia đâu quan tâm bốn vị lão tổ nghĩ gì. Một kích chiếm ưu thế, kèm theo tiếng gầm rú chói tai, nó lại lao vào tấn công.
Đối mặt với đòn tấn công này, sắc mặt bốn người trầm xuống. Thiên Tộc Lão Tổ quát lớn: “Cùng lên!”
Lúc này không thể giữ lại chút sức lực nào nữa, nếu không chỉ có nước chết. Quan trọng nhất là, thần hồn phân thân của họ bị đánh tan thì không sao, cùng lắm mất một cái phân thân. Nhưng Thanh Thần Cơ và Thiên Hành thì không được, lối vào Đăng Tiên Lộ đã bị chặn, một khi các lão tổ thất bại, hai người kia chắc chắn phải chết.
Còn ba người Diệp Trường Thanh... Khoan đã, ba tên này có Tỏa Thiên Đại Trận bảo vệ. Vốn là trận pháp dùng để nhốt bọn họ, giờ lại thành cái lồng sắt bảo vệ an toàn. Trong chốc lát, các vị lão tổ cảm thấy có chút sai sai, hình như mình đang gián tiếp giúp bọn nó thì phải?
Nhất là Nhân Hoàng Cung Lão Tổ, tâm trạng phức tạp tột độ, cảm giác như vừa nuốt phải con ruồi.
Nhưng tình thế cấp bách không cho phép họ suy nghĩ nhiều. Đối mặt với cái xác khí thế hung hăng, bốn người chỉ có thể dốc toàn lực ứng chiến. Trong chốc lát, trận chiến diễn ra vô cùng kịch liệt.
Thế nhưng càng đánh, tâm trạng bốn vị lão tổ càng thêm nặng nề. Sau một hồi quần thảo, họ phát hiện ra khả năng tự hồi phục của cái xác này quá mức vô lý.
Bốn người dốc toàn lực để lại vết thương trên người nó, nhưng chỉ trong nháy mắt vết thương đã lành lặn như chưa từng tồn tại. Phải biết, đòn tấn công của Tổ Cảnh đều mang theo linh lực và quy tắc chi lực, muốn hồi phục ngay lập tức là điều cực khó. Thế mà cái xác này làm được dễ như ăn kẹo.
Sở hữu khả năng hồi phục đáng sợ như vậy, đánh lâu dài thì người thua chắc chắn là bốn vị lão tổ. Mấu chốt là họ không thể tung ra đòn chí mạng để kết liễu nó ngay lập tức. Muốn đánh tiêu hao thì không lại, cái xác này “trâu bò” quá mức quy định.
Cứ đà này, kết quả sẽ cực kỳ bất lợi. Càng đánh càng nản, dù kinh nghiệm chiến đấu phong phú đến đâu, bốn người vẫn không tìm ra bất kỳ điểm yếu nào của đối thủ. Cái xác này hoàn hảo đến mức vô lý.
“Không được, tiếp tục thế này chúng ta tất bại.”
Thần Tộc Lão Tổ vừa ra tay vừa truyền âm cho ba người còn lại. Ai cũng hiểu đạo lý này. Nếu có thể, họ muốn xách cổ Thanh Thần Cơ và Thiên Hành chạy ngay lập tức. Nhưng ngặt nỗi Đăng Tiên Lộ “vào dễ khó ra”, họ cũng bị kẹt ở đây. Trừ khi bỏ mặc hai hậu bối kia, nếu không chỉ còn cách sống mái với cái xác này.
Nhưng Thanh Thần Cơ và Thiên Hành là hạt giống quan trọng, không thể tùy tiện vứt bỏ như rác rưởi được. Nhìn gương Nhân Hoàng Cung mà xem, Cơ Minh Hoàng vừa chết, cả tông môn lúng túng như gà mắc tóc.
Chỉ còn cách đánh bại cái xác này. Nhưng mọi thủ đoạn đều đã dùng hết mà chẳng ăn thua.
Lúc này, Tiền Nhiệm Thần Nữ của Thần Tộc đột nhiên lên tiếng: “Để Minh Tộc Lão Tổ và Vĩnh Dạ Lão Tổ ra tay, sáu người chúng ta liên thủ, có lẽ sẽ được.”
Đúng rồi! Sao lại quên mất cái này nhỉ?
Thần Tộc Lão Tổ lập tức quay sang Lạc Cửu U và Hắc Lâm: “Hai người các ngươi đừng đứng nhìn nữa, mau dùng lệnh bài thần hồn phân thân, gọi lão tổ nhà các ngươi ra giúp đỡ!”
Nghe vậy, chưa đợi Lạc Cửu U và Hắc Lâm lên tiếng, Diệp Trường Thanh đã nhanh nhảu đáp: “Chúng ta từ chối.”
“Ngươi...”
Bốn vị lão tổ sững sờ. Nhân Hoàng Cung Lão Tổ tức giận mắng: “Ngươi tính là cái thá gì? Đạo Nhất Thánh Địa nhà ngươi có Tổ Cảnh sao? Chúng ta không nói chuyện với ngươi!”
“Ngươi hỏi bọn họ xem có nghe ta không?” Diệp Trường Thanh nhún vai.
“Chúng ta nghe theo Trường Thanh huynh đệ.” Lạc Cửu U và Hắc Lâm không chút do dự phụ họa.
Thấy thế, mặt Nhân Hoàng Cung Lão Tổ xanh mét. Thần Tộc Lão Tổ vội vàng khuyên giải: “Trường Thanh tiểu hữu đừng làm rộn, không giết chết thứ này thì không ai sống nổi đâu, đại cục làm trọng.”
“Bớt văn vở đi, dù sao chúng ta có chí bảo Tỏa Thiên Đại Trận của Nhân Hoàng Cung che chở, ba người chúng ta không hoảng.”
Hả?
Nghe câu trả lời của Diệp Trường Thanh, ba vị lão tổ rơi vào trầm mặc, còn Nhân Hoàng Cung Lão Tổ thì nghiến răng ken két.
Tuy không muốn thừa nhận, nhưng sự thật đúng là như vậy. Nếu bốn người họ thất bại, người chết trước tiên chắc chắn là Thanh Thần Cơ và Thiên Hành. Còn nhóm Diệp Trường Thanh, nhờ cái Tỏa Thiên Đại Trận kia, sống thêm một khoảng thời gian nữa chắc chắn không thành vấn đề...