“Tham kiến Ngũ trưởng lão.”
Nghe gã tu sĩ Quách gia kia xưng hô, Diệp Trường Thanh mới biết nam tử trung niên trước mặt chính là Ngũ trưởng lão của Quách gia. Ngũ trưởng lão khẽ gật đầu, nhàn nhạt phân phó: “Từ nay về sau, tên này giao cho ngươi. Cứ theo quy củ trong tộc mà làm.”
Gã tu sĩ liếc nhìn Diệp Trường Thanh một cái rồi cung kính đáp lời. Kẻ này chính là người được phân công chỉ đạo Diệp Trường Thanh tu luyện trong thời gian tới, chịu trách nhiệm nhồi nhét tài nguyên để ép hắn mau chóng đột phá Đế Tôn cảnh. Đương nhiên, thành hay bại cuối cùng vẫn phụ thuộc vào bản thân Diệp Trường Thanh. Nếu hắn chán sống, cố tình giở trò lá mặt lá trái, thì thần tiên cũng hết cách.
Dặn dò qua loa vài câu, Ngũ trưởng lão liền phẩy tay cho gã tu sĩ dẫn Diệp Trường Thanh rời khỏi đại điện. Vừa bước ra ngoài, gã tu sĩ vừa đi vừa lạnh nhạt nói: “Ta tên Quách Dũng. Từ giờ cho đến khi Tiên cảnh mở ra, ta sẽ dốc toàn lực hỗ trợ ngươi tu hành. Quách gia cũng sẽ cung cấp đầy đủ mọi tài nguyên cần thiết. Bất quá, ngươi có nỗ lực hay không là chuyện của ngươi. Nếu ngươi là loại bùn nhão không trát được tường, đến lúc đó chết thảm trong Tiên cảnh thì tự làm tự chịu.”
“Vãn bối hiểu rõ.” Diệp Trường Thanh gật đầu đáp.
Thấy thái độ hợp tác của hắn, Quách Dũng khẽ gật gù. Cho đến hiện tại, biểu hiện của tên nhãi này coi như tạm ổn, không có dấu hiệu chống đối ra mặt. Trước đây, có không ít tu sĩ Hạ giới sau khi biết được sự thật phũ phàng này, bề ngoài tuy không dám ho he, nhưng trong lòng lại tràn ngập oán hận, lúc tu luyện thì cố tình lười biếng, chây ì. Trong mắt Quách Dũng, loại người đó ngu xuẩn hết chỗ nói. Đã không có quyền lựa chọn, lại không chịu liều mạng tu luyện để kiếm thêm cơ hội sống sót, đi giận dỗi với Quách gia thì có ích lợi mẹ gì? Mạng là mạng của mình, ngươi có tu luyện hay không thì ảnh hưởng quái gì đến Quách gia? Đem mạng sống của mình ra để biểu đạt sự bất mãn, hành động ấu trĩ như vậy chỉ khiến người ta cười rụng răng. Diệp Trường Thanh ngược lại không mang đến cảm giác đó, có vẻ là một kẻ biết suy nghĩ.
Dẫn Diệp Trường Thanh về lại tiểu viện hôm qua, Quách Dũng đi thẳng vào vấn đề: “Trước khi Tiên cảnh mở ra, đây sẽ là chỗ ở của ngươi. Lúc nào cần tu luyện, ta sẽ đích thân dẫn ngươi đi. Tài nguyên thì ngươi tự đến bảo khố mà nhận, trong tộc đã sắp xếp ổn thỏa cả rồi. Nhắc lại lần cuối, mạng là của ngươi, không muốn chết thì vắt chân lên cổ mà tu luyện, như thế mới có cơ may sống sót trở ra.”
Dặn dò xong, Quách Dũng dẫn Diệp Trường Thanh đi dạo một vòng quanh Quách gia để làm quen đường sá. Gã chỉ rõ những cấm địa tuyệt đối không được bén mảng tới, cảnh cáo hắn đừng có không biết sống chết mà xông bừa, đến lúc chết không nhắm mắt lại bảo sao xui. Gã cũng dẫn hắn đi tham quan một vòng các khu vực tu luyện, báo cho hắn biết từ giờ đến lúc Tiên cảnh mở ra, hắn muốn đến lúc nào cũng được, hoàn toàn tự do. Về phần tài nguyên, mỗi ngày đều có định mức, cứ vác mặt đến bảo khố Quách gia mà lĩnh.
Giới thiệu xong xuôi, hai người quay lại tiểu viện. Quách Dũng ném lại một câu trước khi rời đi: “Ngươi tự mình tu luyện cho tốt, có gì không hiểu cứ hỏi ta, nhưng cuối cùng vẫn phải dựa vào bản thân ngươi. Tiên giới có vô số bảo vật mà Hạ giới các ngươi chưa từng thấy qua, tác dụng cực kỳ khủng bố. Biết tận dụng tốt những thứ này, tu vi của ngươi sẽ tăng tiến thần tốc.”
Quách Dũng đương nhiên không rảnh rỗi mà chầu chực giám sát Diệp Trường Thanh 24/24. Như gã đã nói, mạng là của hắn, hắn muốn tìm đường chết thì trời cũng chẳng cản nổi. Thấy Diệp Trường Thanh gật đầu, Quách Dũng liền quay lưng bỏ đi.
Chỉ còn lại một mình, sau khi đã nắm rõ mưu đồ của Quách gia, Diệp Trường Thanh ngược lại lại thở phào nhẹ nhõm. Ít nhất biết được bọn chúng muốn gì, trong lòng hắn cũng nắm chắc vài phần. Còn về cái Tiên cảnh nguy hiểm kia, hắn làm quái gì có quyền lựa chọn?
“Thử xem mấy viên Tiên đan, Tiên quả của Tiên giới này mùi vị ra sao.”
Lúc nãy đi ngang qua bảo khố cùng Quách Dũng, Diệp Trường Thanh đã tiện tay lĩnh luôn đợt tài nguyên đầu tiên. Đây là lần đầu tiên hắn được nếm thử đan dược và linh quả của Tiên giới, không biết hiệu quả có thần thánh như lời đồn hay không. Hắn ném một viên đan dược vào miệng. Theo lời Quách Dũng, loại đan dược này được đặc chế dành riêng cho tu sĩ cảnh giới Đại Đế, hiệu quả cực kỳ bá đạo, đan dược ở Hạ giới xách dép cũng không theo kịp. Quả nhiên danh bất hư truyền!
Tiên đan vừa trôi xuống bụng, Diệp Trường Thanh lập tức cảm nhận được một luồng sức mạnh tinh thuần nổ tung, lan tỏa khắp tứ chi bách hài. Dược lực này quả thực mạnh hơn đan dược ở Chư Thiên Vạn Giới gấp trăm lần, ngay cả đan dược cấp Đế cũng không có cửa so sánh. Đúng là xứng danh Tiên đan!
Thế nhưng, sau khi luyện hóa xong một viên, trong mắt Diệp Trường Thanh lại chẳng có lấy một tia kinh hỉ. Hắn chép miệng, lắc đầu ngán ngẩm: “Chậm quá.”
Cái "chậm" mà Diệp Trường Thanh nói ở đây, là đem so sánh với Thực Thần Hệ Thống! Hắn có hệ thống chống lưng, chỉ cần thu thập đủ điểm hảo bình là tu vi tự động tăng vọt, bình cảnh là cái thá gì? Tốc độ cắn thuốc tu luyện này làm sao đọ lại được tốc độ bật hack của hệ thống? So với việc ngồi thiền luyện hóa Tiên đan, chi bằng xắn tay áo làm vài mâm cỗ thịnh soạn, điểm hảo bình cứ thế mà nhảy lên ầm ầm, tu vi tăng nhanh như hỏa tiễn. Đã có hack trong tay, ngu gì mà đi cày cuốc theo kiểu truyền thống? Nhân sinh bật hack, không cần giải thích!
Cho nên, sau khi nếm thử một viên Tiên đan, hứng thú tu luyện của Diệp Trường Thanh tụt dốc không phanh. Thời gian lại đang gấp gáp, lựa chọn tối ưu nhất đương nhiên là ôm đùi hệ thống.
“Phải tìm cách mở một cái Thực Đường mới được.”
Kiếm điểm hảo bình mới là chân ái! Dựa vào hệ thống, Diệp Trường Thanh nắm chắc mười phần có thể đột phá Đế Tôn cảnh trước khi Tiên cảnh mở ra.
Nghĩ là làm. Ngày hôm sau, khi Quách Dũng vừa vác mặt đến, Diệp Trường Thanh lập tức trình bày ý tưởng vĩ đại của mình.
“Hôm qua tu luyện thế nào rồi? Mấy phương pháp ta dạy có chỗ nào không hiểu cứ hỏi... Cái gì?! Ngươi muốn mở nhà bếp? Nấu ăn cho người Quách gia? Đầu ngươi bị úng nước à?!”
Vốn định hỏi thăm tình hình tu luyện của Diệp Trường Thanh, ai ngờ vừa nghe hắn đòi mở nhà bếp, Quách Dũng trợn tròn mắt, cằm rớt xuống tận đất. Thằng ranh này bị điên rồi sao? Sắp bị tống vào Tiên cảnh cửa tử đến nơi, không lo liều mạng tu luyện, lại đi bày vẽ mấy cái trò ruồi bu này làm gì?
“Ta biết ngươi là Linh Trù Sư, nhưng ngươi làm ơn nhìn lại hoàn cảnh hiện tại đi! Giờ là lúc để làm mấy chuyện này sao? Hả? Ngươi bảo nấu ăn có thể tăng tu vi?!”
Nhìn vẻ mặt nghiêm túc như đang giảng đạo của Diệp Trường Thanh, Quách Dũng cảm thấy tam quan của mình đang sụp đổ. Cái lý thuyết cẩu huyết nấu ăn tăng tu vi này, ngươi coi lão tử là thằng ngu chắc?
Nhưng đúng như lời Quách Dũng đã nói hôm qua, nếu kẻ nào đã quyết tâm tìm đường chết, thì thần tiên cũng bó tay. Trong mắt gã lúc này, Diệp Trường Thanh chính là loại người đó. Hôm qua còn thấy thằng nhãi này biết điều, hiểu rõ nặng nhẹ, biết nắm bắt cơ hội sống sót. Ai ngờ hôm nay lại giở chứng, làm ra mấy trò khùng điên này. Mẹ nó, sắp chết đến nơi còn đòi nấu ăn!
Khuyên can gãy lưỡi mà Diệp Trường Thanh vẫn trơ như đá, Quách Dũng đen mặt, gầm lên một câu chốt hạ: “Đúng là gỗ mục không thể điêu khắc! Tùy ngươi! Cái tiểu viện này ngươi muốn làm gì thì làm. Nhưng ta cảnh cáo ngươi, Tiên cảnh vừa mở, dù muốn hay không ngươi cũng phải lết xác vào đó! Còn nếu có ý định bỏ trốn, ngươi cứ việc thử xem!”