Mắt thấy mình bị dòng người cuốn trôi ngày càng xa nồi cơm, Đại trưởng lão hoảng hồn thật sự. Hốc mắt hắn đỏ ngầu, gân cổ gào lên:
"Đừng đẩy! Lão phu đã xếp hàng rồi! Lão phu còn chưa được ăn!"
"Cho lão phu quay lại!"
Nhưng tiếng gào thét của Đại trưởng lão chìm nghỉm trong tiếng nhai nuốt rào rào của đám đông. Mọi người ai nấy đều đang bưng bát to, cắm đầu cắm cổ ăn lấy ăn để, ai rảnh mà quan tâm đến một lão già đang la hét?
Dòng người di chuyển không ngừng nghỉ, Đại trưởng lão như một con thuyền nan bé nhỏ giữa biển khơi dậy sóng, mặc cho hắn vùng vẫy thế nào cũng vô dụng.
Nghĩ đến cảnh mình nhẫn nhịn xếp hàng mấy canh giờ, bụng đói meo, kết quả đến hạt cơm cũng chưa dính mép đã bị cuốn trôi ra cửa, Đại trưởng lão tức đến nổ phổi.
Trong cơn tuyệt vọng, lý trí bay biến. Hắn quên sạch sành sanh cái quy củ "cấm động thủ" chó má gì đó, trực tiếp bùng nổ linh lực toàn thân, định dùng sức mạnh để chấn khai đám đông, lội ngược dòng nước.
"Ầm!"
Khí tức khủng bố của Đại trưởng lão bùng phát khiến đám người xung quanh ngã rạp như rạ. Hắn vừa định cười đắc ý thì...
"Uỳnh!"
Từ trên bầu trời, một luồng uy áp còn kinh khủng hơn gấp vạn lần bất ngờ giáng xuống, bao trùm lấy toàn bộ cơ thể Đại trưởng lão. Khí thế vừa mới bùng lên của hắn bị dập tắt ngấm ngay lập tức như ngọn nến trước gió bão.
Dưới áp lực khủng khiếp đó, sắc mặt Đại trưởng lão tái mét. Hai chân hắn run rẩy, không chịu nổi sức nặng ngàn cân, "bịch" một tiếng quỳ rạp xuống đất.
Khí huyết trong ngực cuồn cuộn, "phụt" một tiếng, một ngụm máu tươi phun ra từ miệng hắn.
Đại trưởng lão kinh hoàng ngước mắt lên, môi run rẩy thốt ra hai chữ: "Tam Tổ..."
Uy áp này hắn quá quen thuộc, chính là của Tam Tổ - lão tổ tông tối cao của Quách gia. Không ngờ Tam Tổ lại đích thân bố trí cấm chế ngay trong cái sân nhỏ bé này.
Đám tộc nhân xung quanh thấy cảnh này thì chẳng hề ngạc nhiên, ngược lại còn nhìn hắn với ánh mắt vừa thương hại vừa... khâm phục.
Ánh mắt đó như muốn nói: "Đại trưởng lão, ngài 'dũng' thật đấy! Dám bật lại quy củ của Tam Tổ cơ à?"
Lúc đầu cũng có vài kẻ "trẻ trâu" giống Đại trưởng lão, bị đói làm mờ mắt nên định dùng vũ lực chen ngang. Kết quả là bị cấm chế của Tam Tổ dạy cho một bài học nhớ đời. Từ đó về sau, ai nấy đều ngoan như cún, không dám ho he nửa lời.
Không ngờ hôm nay lại có một "tấm chiếu mới" là Đại trưởng lão lao đầu vào chỗ chết.
"Trước kia sao không thấy Đại trưởng lão 'cứng' thế nhỉ?" Một tên tộc nhân thì thầm.
"Chắc là bị mùi đồ ăn làm mụ mị đầu óc rồi."
"Đại trưởng lão bình thường là người coi trọng quy củ nhất mà?"
"Trước mặt mỹ thực, liêm sỉ là cái gì? Có ăn được không?"
Những lời bàn tán xì xào lọt vào tai Đại trưởng lão rõ mồn một. Hắn nghiến răng ken két, muốn gào lên thanh minh: "Nói bậy! Lão phu là loại người đó sao? Lão phu là vì nghi ngờ đồ ăn có vấn đề nên mới muốn kiểm tra! Chứ không phải vì thèm ăn!"
Nhưng uy áp của Tam Tổ đè nặng khiến hắn không thốt nên lời.
Trên bầu trời, một hư ảnh khổng lồ của Tam Tổ từ từ hiện ra, thông thiên triệt địa, uy nghiêm vô cùng.
Nhìn thấy hư ảnh này, mọi người đều lắc đầu thương cảm: "Thôi xong, Đại trưởng lão xác định rồi."
Ngay cả Diệp Trường Thanh đang bận rộn cũng phải ngẩng đầu lên nhìn. Hắn lẩm bẩm: "Sao lại có người dám phá quy củ nữa thế? Đây là ông tổ nhà họ Quách cơ mà."
Đại trưởng lão nhìn hư ảnh khổng lồ, người ngây ra như phỗng.
Hư ảnh Tam Tổ không nói không rằng, giơ bàn tay che khuất bầu trời lên, rồi... "Bốp!"
Một cái tát trời giáng quất thẳng vào người Đại trưởng lão.
Cả thân hình Đại trưởng lão bay vút lên không trung như một quả bóng, vẽ nên một đường parabol tuyệt đẹp kèm theo một vệt máu dài đỏ tươi vắt ngang chân trời, rồi biến mất tít đằng xa.
Đám tộc nhân lắc đầu ngán ngẩm. Đã xếp hàng vào tận sân rồi, chịu khó tuân thủ quy củ một tí thì có chết ai đâu. Giờ thì hay rồi, ăn trọn một chưởng của Tam Tổ, bay màu luôn.
Tuy một chưởng này không lấy mạng, nhưng bị thương là cái chắc.
Quả nhiên, đêm hôm đó, Đại trưởng lão được hai chấp sự của Chấp Pháp đường khiêng về như khiêng lợn. Hắn máu me be bét, nhìn thê thảm vô cùng.
Sau khi được đan sư chữa trị và uống thuốc, Đại trưởng lão mới qua cơn nguy kịch. Đan sư phán: "Thương thế nghiêm trọng nhưng không tổn hại căn cơ, dưỡng vài ngày là khỏi. Tam Tổ ra tay có chừng mực, chủ yếu là để dạy dỗ thôi."
Hai tên chấp sự thở phào nhẹ nhõm. Tưởng rằng Đại trưởng lão sẽ nằm liệt giường vài ngày để tĩnh dưỡng.
Ai ngờ, vừa rạng sáng hôm sau, Đại trưởng lão đã vùng dậy, nằng nặc đòi đi, mặc kệ lời khuyên can của chấp sự.
"Đại trưởng lão, ngài thương tích đầy mình thế này, Nhị trưởng lão bảo phải nghỉ ngơi..."
"Không! Khinh người quá đáng! Lão phu nhất định phải ăn được bát cơm đó! Lão phu muốn xem rốt cuộc nó có cái ma lực gì mà khiến lão phu ra nông nỗi này!"
Hả?
Hai tên chấp sự ngớ người. Đã bị đánh cho thừa sống thiếu chết mà vẫn còn muốn đi ăn?
Đại trưởng lão trong lòng đầy uất ức. Hắn làm gì sai? Hắn xếp hàng đàng hoàng cơ mà! Chỉ là bị dòng người đẩy trôi thôi! Hắn không cam tâm! Bát cơm đó hôm nay hắn nhất định phải ăn, trời sập xuống cũng không cản được hắn!