Virtus's Reader
Ta Là Trù Thần, Toàn Tông Môn Đều Bị Ta Làm Thèm Khóc

Chương 1811: CHƯƠNG 1811: SƯ HUYNH YÊN TÂM, HẮN VỚI THIÊN KIẾP QUEN LẮM RỒI

Từ Kiệt vốn đang ở Thánh Cảnh viên mãn, lần này đột phá chính là vượt đại cảnh giới, độ khó so với đột phá cảnh giới nhỏ phải gấp mấy chục lần.

Cảm nhận được linh lực cuồng bạo quanh thân Từ Kiệt, phản ứng đầu tiên của đám đệ tử danh sách Quách gia chính là bảo Triệu Chính Bình và mọi người hộ pháp, trợ giúp Từ Kiệt vượt ải.

Thế nhưng, lời còn chưa kịp nói hết, bọn họ đã thấy một màn kỳ lạ.

Lúc mới bắt đầu, đám người Triệu Chính Bình đúng là có ngẩng đầu nhìn Từ Kiệt một cái. Vốn tưởng rằng giây tiếp theo, mấy người này sẽ lập tức bày ra tư thế hộ pháp nghiêm trang, ai ngờ đâu bọn họ lại không hẹn mà cùng... xê dịch vị trí sang một bên, tránh xa Từ Kiệt ra.

Hả?

Câu nói đang định thốt ra liền nghẹn lại trong cổ họng. Nhìn động tác của đám Triệu Chính Bình, đám đệ tử Quách gia đều ngơ ngác.

Các ngươi chơi cái trò gì vậy? Đột phá đấy! Các ngươi mẹ nó không định giúp đỡ sao?

Có đệ tử Quách gia nhịn không được lên tiếng:

“Hắn sắp đột phá rồi kìa.”

“Ừm.”

“Ừm? Vậy các ngươi không hộ pháp à?”

“Yên tâm, thiên phú của Từ Kiệt sư đệ không tồi, không chết được đâu.”

Thiên phú không tồi? Nghe câu trả lời này, đám đệ tử Quách gia càng thêm mộng bức. Đây là cái lý do quỷ quái gì vậy?

Nếu chỉ có thái độ của đám Triệu Chính Bình thì cũng thôi đi, nhưng khi ánh mắt bọn họ chuyển sang nhân vật chính Từ Kiệt, đám đệ tử Quách gia suýt chút nữa thì chửi ầm lên.

Mẹ nó, linh lực quanh người ngươi sắp mất kiểm soát rồi, thế mà ngươi vẫn còn ăn?

Chỉ thấy Từ Kiệt dường như chẳng hề hay biết gì về tình trạng của bản thân, vẫn cứ cúi đầu, ăn như gió cuốn mây tan, ăn đến quên cả trời đất.

Thao tác này trực tiếp khiến đám đệ tử Quách gia xem không hiểu. Ý gì đây? Không sợ chết sao?

“Này, đừng ăn nữa, sắp đột phá rồi!”

“Ta... Ta biết.”

Đối mặt với lời nhắc nhở thiện ý, Từ Kiệt đầu cũng không ngẩng lên, trong miệng nhét đầy đồ ăn, trả lời một cách mơ hồ không rõ.

Sắc mặt đám đệ tử Quách gia đen sì lại.

Ngươi biết? Ngươi biết mà mẹ nó ngươi không có chút động tĩnh nào?

Khóe miệng bọn họ điên cuồng giật giật. Ngươi đột phá, bản thân ngươi không vội, chúng ta ở đây gấp cái gì? Đây đúng là hoàng đế không vội, thái giám đã gấp!

Đám đệ tử Quách gia triệt để bó tay. Đúng lúc này, trên đỉnh đầu Từ Kiệt, thiên kiếp cũng đúng hẹn mà tới.

Tiếng sấm rền vang ngập trời, lôi vân dày đặc cuồn cuộn, từng đạo thiên lôi như ẩn như hiện trong tầng mây đen kịt.

Vậy mà, dù bị lôi vân bao phủ, Từ Kiệt vẫn chẳng thèm để ý.

“Lôi kiếp tới rồi kìa!”

“Ừm, ta biết.”

“Ngươi mẹ nó...”

Ngay cả khi lôi vân áp đỉnh, Từ Kiệt vẫn giữ nguyên tư thế cắm mặt vào bát cơm, thuận miệng đáp lại một câu đầy hờ hững.

Nhìn thái độ này của hắn, đám đệ tử Quách gia trực tiếp tê người.

Mọi người còn đang nói chuyện thì đạo thiên lôi thứ nhất đã ầm ầm giáng xuống. Thấy thế, sắc mặt đám đệ tử Quách gia trở nên vô cùng phức tạp. Nhóm người này rốt cuộc là thế nào vậy? Đối mặt với thiên kiếp mà ngay cả liếc mắt nhìn một cái cũng lười?

Dưới ánh mắt soi mói của mọi người, đối mặt với thiên lôi đang bổ xuống, Từ Kiệt từ đầu đến cuối không hề có bất kỳ động tác phòng thủ nào.

“Ầm!”

Lôi vân tinh chuẩn nện thẳng vào người hắn. Lôi quang lấp lóe chói mắt, khiến đám đệ tử Quách gia trợn mắt há hốc mồm. Thật sự là không nhúc nhích dù chỉ một chút? Cứ thế ngồi xổm dùng thịt cứng kháng thiên lôi?

Thế nhưng khi lôi quang tán đi, hình ảnh Từ Kiệt lại lần nữa hiện ra trước mắt mọi người, khiến tất cả sững sờ ngay tại chỗ.

Hả?

“Làm sao có thể?”

“Bổ lệch rồi?”

“Đánh rắm! Ta vừa mới tận mắt nhìn thấy lôi kiếp rơi trúng đầu hắn mà!”

Lôi kiếp không hề bổ lệch, điểm này ai cũng nhìn rõ, không cần nghi ngờ. Thế nhưng, cái tên Từ Kiệt vừa dùng đầu cứng đỡ thiên lôi kia, lúc này vẫn đang... há to mồm và cơm.

Toàn thân hắn, ngoại trừ bộ pháp y bị thiên lôi đánh rách tả tơi ra, thì những chỗ khác dường như chẳng có vấn đề gì cả.

Nhìn Từ Kiệt vẫn đang ăn uống say sưa, đám đệ tử Quách gia cảm thấy mạc danh kỳ diệu.

Thiên lôi này có vấn đề? Hàng giả à?

Ngẩng đầu nhìn lôi vân trên trời, uy thế vẫn kinh khủng, uy lực vẫn bình thường mà. Nhớ lại ngày xưa bọn họ độ kiếp Đại Thánh, ai nấy đều cẩn thận từng li từng tí, chuẩn bị vạn toàn. Tại sao đến lượt Từ Kiệt, mọi thứ lại trở nên... trò đùa như vậy?

Đúng, chính là trò đùa! Không thấy hắn có động tác gì mà vẫn đỡ được lôi kiếp, quá vô lý!

Lúc này, dưới ánh mắt ngơ ngác của mọi người, Triệu Chính Bình vừa nuốt xuống một miếng cơm, thuận miệng giải thích:

“Chư vị sư huynh không cần lo lắng, chúng ta độ cái kiếp này quen rồi, đối với thiên lôi rất thân thuộc.”

Hả?

Cái này gọi là tiếng người sao? Triệu Chính Bình nói câu này khiến đám đệ tử Quách gia như lọt vào trong sương mù.

Tách riêng từng chữ ra thì hiểu, nhưng ghép lại thành câu thì bọn họ hoàn toàn không hiểu gì cả.

Cái gì gọi là "đối với lôi kiếp rất thân thuộc"? Ý là sao? Chẳng lẽ chúng ta đối với lôi kiếp thì lạ lẫm chắc? Theo lý thuyết, tu vi càng cao, độ kiếp càng nhiều thì càng phải quen thuộc chứ?

Đám đệ tử Quách gia tự nhiên không biết, cái sự "quen thuộc" mà Triệu Chính Bình nói, không phải là độ kiếp của chính mình.

Năm xưa ở Hạo Thổ thế giới, từ khi đối mặt với Ma tộc xâm lấn, thủ đoạn thường dùng của Đạo Nhất Thánh Địa ngoại trừ đặt bẫy, gõ ám côn, chơi bẩn ra, thì còn có một chiêu bài tủ: Mượn sức Thiên Kiếp.

Trên chiến trường, đám trưởng lão, chấp sự của Đạo Nhất Thánh Địa có thể đột phá nhưng cứ nín nhịn, sống chết ép cấp, đợi đến lúc lên chiến trường mới chịu bung lụa độ kiếp.

Mà thiên lôi đánh xuống thì đâu có phân biệt địch ta. Năm đó đại chiến liên miên, đám Triệu Chính Bình, Từ Kiệt ai mà chưa từng bị thiên lôi của đồng môn "hỏi thăm" qua?

Làm đệ tử Đạo Nhất Thánh Địa mà chưa từng bị thiên kiếp của người khác bổ trúng thì ra đường không dám nhận người quen. Hơn nữa, đa phần toàn là thiên lôi vượt cấp.

Đối mặt với loại thiên lôi "oan nghiệt" đó, có thể nói là cửu tử nhất sinh. Phù triện, trận pháp, đủ mọi thủ đoạn đều phải dùng hết. Thậm chí có đệ tử xui xẻo còn chết dưới thiên lôi của chính đồng đội mình.

Nhưng không còn cách nào khác, đối mặt với Ma tộc mạnh hơn hẳn, không chơi chiêu "tà đạo" này thì Đạo Nhất Thánh Địa làm sao có cửa thắng? Cho nên nói, thiên lôi này còn lập công lớn.

Ý nghĩa thực sự trong lời nói của Triệu Chính Bình là: Bọn ta bị sét đánh quen rồi, da dày thịt béo lắm. Thiên lôi của người khác còn chẳng sợ, giờ đối mặt với thiên lôi của chính mình thì có gì phải xoắn?

Cho nên đối với đám đệ tử cũ của Đạo Nhất Thánh Địa mà nói, độ thiên kiếp... ừm, kỳ thực cũng không áp lực lắm.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!