Ánh mắt Trương Vô Nguyệt tràn đầy sự âm hiểm, tựa như một con rắn độc đang rình mồi.
Đã lâu lắm rồi ở Trù Vương Tiên Thành này không có ai dám khiêu khích hắn như vậy. Trong thế hệ trẻ, ngoại trừ vài kẻ đứng đầu các Hỏa Đường khác, còn lại ai gặp hắn mà chẳng phải cung kính cúi đầu?
Hôm qua hắn chém một tay của Hoàng Trùng chính là để cảnh cáo Diệp Trường Thanh: Triệu Thanh Lâm là người hắn bảo kê, biết điều thì ngoan ngoãn cụp đuôi.
Không ngờ Diệp Trường Thanh phản đòn nhanh và gắt như vậy, không chừa lại chút mặt mũi nào.
Trương Vô Nguyệt quay người, bước đến trước mặt Triệu Thanh Lâm, vung tay đánh tan luồng linh lực mà Diệp Trường Thanh để lại trên vết thương, sau đó lạnh lùng bỏ đi, không nói một lời.
Hắn chắc chắn sẽ không bỏ qua chuyện này. Diệp Trường Thanh muốn chơi lớn? Được, hắn chiều.
Sự trả thù của Trương Vô Nguyệt đến rất nhanh.
Ngày hôm sau, Hoàng Trùng vừa rời khỏi Càn Khôn Hỏa Đường đi vào nội thành thì bị một nhóm đệ tử của Long Khôn Hỏa Đường vây chặn.
Đám người này chẳng nói chẳng rằng, lao vào đánh hội đồng Hoàng Trùng một trận thừa sống thiếu chết. Cuối cùng, bọn chúng tàn nhẫn chặt đứt cả hai cánh tay của hắn rồi bỏ đi.
Hoàng Trùng trọng thương nằm thoi thóp trên mặt đất, may mắn được các đệ tử Càn Khôn Hỏa Đường đi ngang qua phát hiện khiêng về.
Trong tiểu viện, nhìn Hoàng Trùng băng bó khắp người, hai tay cụt lủn, sắc mặt Diệp Trường Thanh lạnh tanh, không biểu lộ cảm xúc gì nhưng sát khí trong mắt đã ngưng tụ thành thực chất.
Không cần hỏi cũng biết là ai làm.
Đám đệ tử Long Khôn Hỏa Đường rõ ràng có thể giết chết Hoàng Trùng nhưng lại không làm thế. Bọn chúng cố tình đánh đập và chặt hai tay để đáp trả hành động hôm qua của Diệp Trường Thanh.
Thông điệp rất rõ ràng: Ngươi chặt một tay Triệu Thanh Lâm, ta chặt hai tay Hoàng Trùng. Gấp đôi đau đớn!
Diệp Trường Thanh cho người đưa Hoàng Trùng về phòng, cho uống đan dược chữa thương tốt nhất. Đợi tình hình ổn định, hắn mới lui ra ngoài, để Hoàng Trùng tĩnh dưỡng.
Ngồi một mình trong sân, Diệp Trường Thanh trầm ngâm suy tính.
Trương Vô Nguyệt đã tiếp chiêu, đúng như dự đoán. Vậy thì tiếp tục thôi.
Tuy nhiên, có một vấn đề lớn đang nằm ngay trước mắt Diệp Trường Thanh: Sự chênh lệch về quyền lực.
Trương Vô Nguyệt là Đại sư huynh của Long Khôn Hỏa Đường, quyền lực một tay che trời. Đám đệ tử bên đó nghe lời hắn răm rắp, bảo đông không dám đi tây.
Còn Diệp Trường Thanh? Hắn mới đến, tuy được Mã Càn Khôn coi trọng nhưng thực quyền tại Càn Khôn Hỏa Đường gần như bằng không. Đám ký danh đệ tử ngoài mặt cung kính nhưng chưa chắc đã thật lòng. Còn đám chính thức đệ tử thì càng khỏi nói, chắc chắn có không ít kẻ không phục, thậm chí ghen ghét đố kỵ.
Muốn đấu với Trương Vô Nguyệt, việc đầu tiên Diệp Trường Thanh cần làm là phải nắm trọn quyền kiểm soát Càn Khôn Hỏa Đường. Phải biến nơi này thành sân nhà của hắn.
Nghĩ là làm, Diệp Trường Thanh đi tìm Mã Càn Khôn.
Nghe xong kế hoạch, Mã Càn Khôn không chút do dự gật đầu ủng hộ:
“Đây là việc ngươi nên làm. Có cần lão phu ra mặt trấn áp bọn chúng không?”
“Không cần đâu, tiền bối ra mặt chỉ khiến bọn họ bằng mặt không bằng lòng.”
Diệp Trường Thanh từ chối. Có sự ủng hộ của Mã Càn Khôn là đủ rồi, còn việc thu phục lòng người (hoặc dọa cho khiếp vía), hắn tự có cách.
Ngay trong ngày, Diệp Trường Thanh sai vài tên ký danh đệ tử đi thông báo cho toàn bộ sư huynh đệ trong Hỏa Đường: Tối mai, hắn sẽ tổ chức một bữa tiệc rượu tại chủ viện, mời tất cả mọi người tham gia.
Mấy tên ký danh đệ tử sắc mặt cổ quái nhưng vẫn đi làm. Bọn họ không ngốc, thừa biết bữa tiệc này không đơn giản chỉ là ăn uống.
Tin tức lan ra, các đệ tử nhận được lời mời cũng nhanh chóng hiểu vấn đề. Đám ký danh đệ tử thì không có ý kiến gì nhiều, nhưng đám chính thức đệ tử thì bắt đầu bàn tán xôn xao, mỗi người một toan tính.
Tại một tiểu viện của chính thức đệ tử, hai nam một nữ đang ngồi tụm lại với nhau. Một gã thanh niên cười khẩy:
“Cái tên họ Diệp kia là cái thá gì? Tưởng được sư tôn coi trọng là có thể leo lên đầu chúng ta ngồi làm Đại sư huynh sao?”
“Đại sư huynh của các Hỏa Đường khác đều là hạng người kinh tài tuyệt diễm, trù đạo và tu vi đều thuộc hàng top, đủ sức tranh phong với thiên kiêu Tiên Giới. Tên họ Diệp này chỉ biết chút trù đạo cơ bản mà cũng đòi trèo cao, đúng là không biết trời cao đất rộng.”
“Vậy chúng ta làm sao? Mai có đi không?”
“Đi chứ! Tại sao không đi? Ta muốn xem tên họ Diệp kia diễn trò gì, kết thúc thảm hại ra sao.”
“Đúng đấy, vị trí Đại sư huynh của Càn Khôn Hỏa Đường bỏ trống bao lâu nay, hắn muốn ngồi vào đâu có dễ. Đừng quên còn có Ngô sư huynh nữa.”
Nhắc đến Ngô sư huynh, cả ba đều cười nham hiểm:
“Phải rồi, Ngô sư huynh chắc chắn sẽ không để yên đâu.”
“Ngày mai có kịch hay để xem rồi.”
Ngô sư huynh trong miệng bọn họ chính là Ngô Căn – đệ tử có thiên phú cao nhất dưới trướng Mã Càn Khôn trước khi Diệp Trường Thanh xuất hiện.
Tuy so với Trương Vô Nguyệt thì còn kém một bậc, nhưng ở Càn Khôn Hỏa Đường, Ngô Căn tuyệt đối là "trùm cuối", là ứng cử viên số một cho vị trí Đại sư huynh.
Hắn đã thèm khát vị trí này từ lâu, nhiều lần đánh tiếng với Mã Càn Khôn nhưng đều bị lờ đi vì lão cảm thấy hắn chưa đủ trình. Càng không được, hắn càng chấp nhất.
Giờ đùng một cái lòi ra tên Diệp Trường Thanh muốn nẫng tay trên, Ngô Căn mà chịu để yên thì mới là chuyện lạ.
Bữa tiệc ngày mai, Ngô Căn chắc chắn sẽ ra tay. Để xem tên họ Diệp kia đỡ thế nào...