Nghe Ngô Trung chủ động đề nghị ép tu vi xuống Đế Tôn cảnh để quyết đấu công bằng với Diệp Trường Thanh, chút lo lắng cuối cùng trong lòng Hoàng Lão cũng bay sạch.
Dù sao, chính tay ông sẽ ra tay phong ấn tu vi của tên nhãi này. Có ông ở đây, tiểu tử này muốn lật lọng cũng đừng hòng! Đối với những trận chiến cùng cảnh giới, Hoàng Lão có niềm tin tuyệt đối vào Diệp Trường Thanh. Nếu không phải vậy, Bạch Nguyên rảnh rỗi sinh nông nổi hay sao mà lặn lội đến tận Tân Hải Giới cầu xin ông làm người hộ đạo cho tiểu tử này?
Nếu thực sự ở cùng một cảnh giới mà Diệp Trường Thanh còn không đánh lại Ngô Trung, thì e là chính Hoàng Lão cũng phải xem xét lại xem mình có nên tiếp tục làm cái chức người hộ đạo này nữa hay không.
Đúng lúc này, Hắc Lão đứng bên cạnh sắc mặt âm trầm, vội vàng lên tiếng:
“Không thể...”
Thế nhưng, lời còn chưa dứt, Ngô Trung đã hoàn toàn phớt lờ, thậm chí không đợi Hắc Lão nói hết câu đã lạnh lùng đáp trả Diệp Trường Thanh:
“Tốt! Tính ngươi còn có mấy phần dũng khí.”
Thấy thái độ kiên quyết muốn đâm đầu vào chỗ chết của Ngô Trung, Hắc Lão đành phải nuốt ngược những lời định nói vào bụng. Trong đôi mắt già nua của lão lóe lên một tia tức giận không thể kìm nén, hừng hực như lửa đốt.
Tên ngu xuẩn này! Thật sự bị sự ghen tị che mờ tâm trí, mất sạch lý trí rồi sao?
Bởi vì cái gọi là "lời hay khó khuyên được quỷ đáng chết". Bây giờ hắn đã tự vứt bỏ ưu thế tuyệt đối về tu vi, thì lấy cái gì ra mà đòi thắng?
Tuy Hắc Lão không hiểu rõ về Diệp Trường Thanh, nhưng chỉ cần nhìn vào việc một nhân vật đức cao vọng trọng, mắt nhìn người sắc bén như Hoàng Lão lại cam tâm tình nguyện làm người hộ đạo cho hắn, thì Diệp Trường Thanh có thể là hạng phàm phu tục tử sao? Phải biết, tu vi hiện tại của Diệp Trường Thanh mới chỉ là Đế Tôn cảnh! Vậy rốt cuộc hắn có cái gì để Hoàng Lão phải coi trọng đến thế?
Nghĩ đi nghĩ lại, ngoại trừ thiên phú nghịch thiên và trù nghệ xuất thần nhập hóa, căn bản không còn cách giải thích nào hợp lý hơn. Đạo lý rành rành ra đấy, chẳng lẽ cái tên ngu ngốc này một chút cũng không nghĩ ra?
Hắc Lão càng nghĩ càng giận sôi máu, lửa giận trong lòng cuộn trào như sóng thần. Thế nhưng, sự đã rồi, lão có tức giận đến mấy cũng vô lực hồi thiên, căn bản không có cách nào ngăn cản trận chiến sắp nổ ra này.
Đúng lúc đó, Hoàng Lão vốn luôn trầm mặc bỗng nhàn nhạt lên tiếng:
“Bắt đầu đi.”
Kèm theo câu nói hời hợt ấy, một cỗ uy áp như có như không lập tức giáng xuống, nặng tựa Thái Sơn bao trùm lấy Ngô Trung. Cỗ uy áp này giống như một bàn tay vô hình khổng lồ, cưỡng ép đè nén tu vi cao thâm của Ngô Trung xuống mức ngang bằng với Diệp Trường Thanh.
Đáng chú ý là, cỗ uy áp này chỉ đơn thuần nhắm vào tu vi, còn các phương diện khác của cơ thể hắn hoàn toàn không bị ảnh hưởng. Nói cách khác, Ngô Trung vẫn có thể bung hết sức mạnh, thi triển toàn bộ thực lực mà một tu sĩ Đế Tôn cảnh có thể có để đối phó với Diệp Trường Thanh.
Hoàng Lão đứng vững vàng tại chỗ, thần sắc lạnh nhạt, tuyệt nhiên không có dấu hiệu giở trò mèo. Với thân phận và địa vị của ông, làm mấy cái tiểu xảo đó vừa mất mặt lại vừa không đáng. Hơn nữa, trong lòng ông cũng đang rất tò mò, muốn tận mắt chứng kiến xem chiến lực thực sự của Diệp Trường Thanh rốt cuộc khủng bố đến mức nào.
Trước đây, những lời đồn đại về Diệp Trường Thanh, ông chỉ được xem qua hình ảnh từ trận pháp hoặc nghe người khác kể lại, chưa từng tự mình kiểm chứng. Nhất là khi nghe Bạch Nguyên đem Diệp Trường Thanh đặt ngang hàng với mấy tên yêu nghiệt đỉnh cấp của Tiên Giới, Hoàng Lão càng thêm nghi hoặc: Tiểu tử này thực sự có bản lĩnh đó sao?
Giờ phút này, Ngô Trung cảm nhận rõ ràng tu vi của mình đã bị ép xuống, nhưng sắc mặt hắn vẫn trầm ổn, không hề có chút hoảng loạn, thậm chí nửa lời oán thán cũng không thốt ra. Dù sao trận chiến "công bằng" này là do hắn tự mồm đề xướng, đã quyết đánh thì phải chấp nhận mọi tình huống.
Sau khi xác nhận ngoại trừ tu vi bị áp chế, cơ thể không có gì bất thường, ánh mắt vốn bình tĩnh của Ngô Trung bắt đầu thay đổi. Sâu trong con ngươi hắn phảng phất có một ngọn lửa bùng cháy, một cỗ chiến ý mãnh liệt như thủy triều điên cuồng dâng lên.
Hôm nay, hắn nhất định phải ngay trước mặt Hoàng Lão, dùng cách thức quang minh chính đại nhất để đánh bại Diệp Trường Thanh! Hắn phải dùng hành động thực tế để vả vào mặt Hoàng Lão, chứng minh cho ông thấy quyết định từ chối hắn năm xưa để chọn tên họ Diệp này là ngu xuẩn đến mức nào! Hắn – Ngô Trung, dù là thiên phú, thực lực hay bối cảnh, đều đè bẹp tên họ Diệp kia hàng trăm hàng ngàn lần!
Thế nhưng, đối với mớ suy nghĩ hừng hực khí thế trong đầu Ngô Trung, Diệp Trường Thanh lại... đéo quan tâm.
Hắn mang vẻ mặt lạnh nhạt nhìn Ngô Trung, thậm chí còn có chút hững hờ, lơ đãng. Chỉ thấy hắn hơi nhấc tay lên, ngoắc ngoắc ngón tay, ra hiệu cho Ngô Trung cứ việc lên trước.
Hành động khinh bỉ ra mặt này đã triệt để chọc điên Ngô Trung! Ngọn lửa giận vốn đã bùng cháy trong lòng hắn giờ phút này như núi lửa phun trào, bạo phát dữ dội gấp ba lần.
Ngô Trung trợn trừng hai mắt, căm tức nhìn Diệp Trường Thanh, gầm lên một tiếng giận dữ. Ngay sau đó, hai chân hắn đạp mạnh xuống đất, thân hình hóa thành một mũi tên nhọn, xé gió lao thẳng về phía Diệp Trường Thanh.
Tốc độ quá nhanh! Nhanh đến mức khiến người ta líu lưỡi, dường như chỉ trong chớp mắt đã áp sát Diệp Trường Thanh, hoàn toàn không cho đối phương lấy nửa giây để phản ứng.
Cùng lúc đó, trong tay Ngô Trung chẳng biết từ lúc nào đã nắm chặt một thanh dao phay sáng loáng, hàn quang lấp lóe. Nương theo đà lao tới, thanh dao phay vạch ra một đường cong sắc lẹm giữa không trung, mang theo tiếng xé gió rít gào, lấy thế Thái Sơn áp đỉnh hung hăng bổ thẳng xuống đầu Diệp Trường Thanh.
Thế nhưng, đối mặt với đòn tấn công hung hãn và sắc bén của Ngô Trung, Diệp Trường Thanh vẫn đứng vững như bàn thạch, ngay cả một góc áo cũng không thèm nhúc nhích.
Ngay khoảnh khắc lưỡi đao của Ngô Trung sắp bổ trúng người, cánh tay phải của Diệp Trường Thanh đột nhiên vung lên. Một cái tát nhanh như thiểm điện quất thẳng ra!
Nói thì chậm mà xảy ra thì nhanh, chỉ nghe "Bốp!" một tiếng vang giòn tan. Bàn tay của Diệp Trường Thanh đã in một dấu đỏ chót, rắn chắc lên mặt Ngô Trung.
Một cái tát mang theo lực lượng kinh hồn bạt vía! Diệp Trường Thanh ra tay sau nhưng lại đến trước, ngay khi đao mang của Ngô Trung còn chưa kịp chạm vào tóc hắn, hắn đã tặng cho đối phương một đòn chí mạng.
Giây tiếp theo, Ngô Trung – kẻ vừa nãy còn khí thế hung hăng giơ cao dao phay – toàn bộ cơ thể như bị một cỗ lực lượng khổng lồ không thể kháng cự đâm sầm vào, lập tức mất đi thăng bằng.
Cả người hắn giống hệt một con diều đứt dây, thân bất do kỷ bay ngược ra sau. Cái bộ dạng chật vật, thê thảm ấy... quả thực chẳng khác gì Hắc Lão lúc nãy bị đánh ngã xuống đất. Đúng là một già một trẻ, phối hợp vô cùng ăn ý a!