Đừng thấy Diệp Trường Thanh từ đầu đến cuối luôn giữ bộ dáng bình tĩnh đến cực điểm, trên mặt không lộ ra nửa điểm tức giận mà lầm. Cái thái độ đó chỉ chứng minh một điều: Người ta căn bản đéo thèm để ngươi vào mắt! Trong mắt hắn, ngươi chẳng có lấy một tia uy hiếp nào cả.
Thử hỏi, có con hổ nào lại đi so đo tính toán với một con kiến đang cố gắng khiêu khích mình không?
Nhưng người ta không thèm để ngươi vào mắt, không có nghĩa là ngươi có tư cách để điên cuồng nhảy nhót! Hành động hiện tại của Ngô Trung, nói trắng ra là đang đi trên dây tử thần. Sống hay chết, tất cả chỉ nằm trong một ý niệm của đối phương. Chỉ cần Diệp Trường Thanh muốn, một câu nói thôi cũng đủ tiễn hắn chầu ông bà.
Quan trọng hơn cả, Hắc Lão căn bản không giữ được mạng cho hắn! Thậm chí, nếu làm căng, cả hai thầy trò già trẻ bọn họ đều có thể bị chôn thây tại chỗ.
Cho nên, Ngô Trung có thể bị ngọn lửa ghen tuông làm cho mờ mắt, nhưng Hắc Lão thì không! Lão vẫn còn tỉnh táo chán, thế nên mới phải lớn tiếng mắng chửi để ngăn cản.
Bị Hắc Lão chửi thẳng vào mặt, Ngô Trung dường như cũng khôi phục lại chút lý trí. Hắn gắt gao cắn chặt răng, bày ra bộ dáng đang cực lực đè nén sự đố kỵ trong lòng.
Thấy hắn như vậy, Hắc Lão âm thầm thở phào nhẹ nhõm. Chỉ cần tên tiểu tử này không tiếp tục tìm đường chết là được. Tự cho là đã tạm thời ổn định được Ngô Trung, Hắc Lão không dám chậm trễ, lập tức quay sang Diệp Trường Thanh, hạ mình nói:
“Diệp tiểu hữu, Ngô Trung cũng chỉ vì chuyện năm xưa bị Hoàng Lão cự tuyệt nên trong lòng luôn canh cánh không buông, mới dẫn đến việc nói năng lỗ mãng. Ngươi đại nhân đại lượng, xin đừng chấp nhặt với hắn. Ta cam đoan ngày sau hắn tuyệt đối sẽ không...”
“Ta muốn cùng ngươi so trù nghệ!”
Hôm nay hai thầy trò bọn họ có thể bình an bước ra khỏi cái viện này hay không, hoàn toàn phụ thuộc vào cái gật đầu của Diệp Trường Thanh. Cho nên, dù Hắc Lão có thực lực hay bối phận vượt xa Diệp Trường Thanh, thì lúc này tư thái của lão vẫn phải hạ xuống thấp nhất, chỉ mong đối phương giơ cao đánh khẽ.
Thế nhưng, lời xin lỗi còn chưa kịp nói hết, từ phía sau lưng lão đã vang lên một giọng nói nghiến răng nghiến lợi.
Câu nói vừa thốt ra, Hắc Lão suýt chút nữa thì tối sầm mặt mũi, ngất xỉu tại chỗ.
Tên tiểu tử này thực sự chán sống rồi sao?!
Bị cắt ngang lời, Hắc Lão quay phắt lại, căm tức trừng mắt nhìn Ngô Trung. Ánh mắt đó hận không thể lao tới bóp chết tươi cái tên ngu xuẩn này ngay lập tức.
Hóa ra nãy giờ lão nói rát cả họng đều là đàn gảy tai trâu? Tên này một chữ cũng không lọt vào tai sao? Mẹ kiếp, mạng của ngươi đang nằm trong tay người ta, người ta tùy thời có thể bóp chết ngươi, thế mà ngươi còn đòi so cái gì? So cái lông gà a!
Hắc Lão thực sự cạn lời. Lão đang liều cái mạng già này để bảo vệ tính mạng cho cả hai, còn cái tên ngu xuẩn này thì cứ điên cuồng tìm đường chết. Ngươi tưởng mình là bất tử chi thân chắc? Lão vất vả lắm mới sắp xếp xong từ ngữ để xin lỗi, còn chưa kịp nói xong đã bị cái tên não tàn này phá hỏng hết tiết tấu!
Thậm chí, Hắc Lão còn nhịn không được muốn chửi thề: Tiểu tử ngươi muốn chết thì tự đi mà chết, đừng có kéo ta theo! Ta mẹ nó trêu ai ghẹo ai cơ chứ?!
Thế nhưng, đối mặt với ánh mắt như muốn ăn tươi nuốt sống của Hắc Lão, Ngô Trung chỉ làm như không thấy. Hắn hoàn toàn phớt lờ khuôn mặt đang đỏ bừng vì tức giận của lão, ánh mắt chỉ găm chặt vào Diệp Trường Thanh, chờ đợi câu trả lời.
Ngô Trung càng như vậy, Hắc Lão càng cảm thấy nghẹn một cục tức ở cổ họng, nuốt không trôi mà nhổ cũng không ra.
Đối mặt với sự khiêu khích của Ngô Trung, Hoàng Lão sắc mặt vẫn bình tĩnh, không nói lời nào. Diệp Trường Thanh cũng vậy, thậm chí hắn còn chẳng thèm do dự, gật đầu cái rụp:
“Tốt, làm sao cái so pháp?”
Ngay cả quy củ cũng để cho Ngô Trung tự định đoạt!
Nghe vậy, Ngô Trung hơi sững sờ. Có lẽ hắn không ngờ Diệp Trường Thanh lại đáp ứng sảng khoái đến thế, căn bản không có lấy một tia do dự. Nhưng sự ngây người chỉ diễn ra trong chớp mắt, Ngô Trung nhanh chóng lấy lại tinh thần, cắn răng nói:
“Để tất cả mọi người trong Trù Vương Tiên Thành làm giám khảo! Kẻ nào nhận được nhiều sự tán thành nhất, kẻ đó là người chiến thắng!”
Ngô Trung tự cho là mình đã nghĩ ra một phương pháp tỷ thí tuyệt hảo. Có Hoàng Lão làm người hộ đạo, cộng thêm sự coi trọng của ba vị Phó Thành chủ như Bạch Nguyên, nếu chỉ để một nhóm nhỏ làm giám khảo, Ngô Trung tuyệt đối không yên tâm. Nhỡ đâu bọn họ thiên vị Diệp Trường Thanh thì hắn nắm chắc phần thua.
Cho nên, hắn quyết định chơi lớn, kéo toàn bộ người trong thành tới làm giám khảo. Hắn không tin cả cái thành này đều sẽ hùa theo bênh vực tên họ Diệp kia!
Đối mặt với đề nghị của Ngô Trung, vốn tưởng Diệp Trường Thanh sẽ phải đắn đo suy nghĩ, ai ngờ hắn không thèm chớp mắt, gật đầu đồng ý luôn:
“Tốt, cứ làm theo lời ngươi nói.”
Đề nghị này của Ngô Trung rõ ràng là hướng tới sự công bằng. Hắn lo Hoàng Lão và Bạch Nguyên sẽ thiên vị Diệp Trường Thanh, nhưng hắn lại không nhận ra rằng, trong điều kiện công bằng tuyệt đối này, hắn cũng tự tước đi khả năng gian lận của chính mình. Điều kiện đối với cả hai là như nhau, vậy thì Diệp Trường Thanh có gì phải xoắn? Đơn giản chỉ là so đấu trù nghệ thôi mà!
Diệp Trường Thanh đã gật đầu, Hoàng Lão đương nhiên không ngăn cản. Thậm chí, lão già này còn không tự chủ được mà liếm liếm môi. Lại sắp được ăn đồ ăn do tiểu tử này nấu rồi! Nghĩ tới thôi cũng khiến người ta nhịn không được mà ứa nước miếng chờ mong.
Đêm qua mới được ăn một bữa, sau khi về nhà, Hoàng Lão cứ thỉnh thoảng lại nhớ tới cái hương vị tuyệt hảo đó. Vốn dĩ hôm nay ông định mò tới ăn chực thêm bữa nữa, không ngờ cơ hội lại đến bất ngờ thế này.
Hắc Lão nãy giờ vẫn âm thầm quan sát Hoàng Lão, thấy ông liếm môi, hai mắt lại sáng rực lên, trong lòng càng thêm hồ nghi. Thế này là ý gì? Thèm ăn rồi sao?
Mặc kệ Hắc Lão đang suy diễn cái gì, đối với Hoàng Lão mà nói, ông có niềm tin tuyệt đối vào trù nghệ của Diệp Trường Thanh. Đùa à, tuy chưa đạt tới cấp bậc Tiên Trù Sư, nhưng cái tay nghề nấu nướng đó, dưới góc nhìn của Hoàng Lão, ngoại trừ công hiệu ra thì hương vị đã dư sức sánh ngang với đám Trưởng lão như Mã Càn Khôn rồi.
Tên nhãi Ngô Trung này lấy đâu ra phần thắng? Hơn nữa, cho dù đến lúc đó có xảy ra biến cố gì, Hoàng Lão cũng cóc quan tâm. Dù sao trên đời này, nắm đấm của ai to hơn thì người đó có quyền quyết định! Đổi trắng thay đen, bất luận là ở Tiên Giới hay Hạ giới, đều chẳng phải chuyện gì mới mẻ.
Nói tóm lại một câu: Trận tỷ thí này, Diệp Trường Thanh thắng chắc! Quang minh chính đại không thắng được thì còn có lão già này chống lưng cơ mà! Cho nên, trận chiến này, tất thắng!
Hoàng Lão hoàn toàn không có chút lo lắng nào. Chỉ có tên ngu xuẩn Ngô Trung kia là vẫn còn đang mơ mộng hão huyền về cái gọi là "thắng thua" và "công bằng". Từ lúc bắt đầu, hắn đã không có lấy một tia cơ hội chiến thắng. Điểm này, tất cả những người có mặt đều nhìn rõ mồn một, duy chỉ có chính hắn là bị sự ghen tị che mờ hai mắt, không nhìn ra sự thật.
Sau khi hai bên đã chốt kèo, Hoàng Lão vì quá vã đồ ăn nên quay đầu sang Mã Càn Khôn – kẻ nãy giờ vẫn đang tàng hình – ra lệnh:
“Ngươi đi an bài đi. Ngay tại quảng trường trung tâm của thành, dựng bếp lò lên, gọi tất cả mọi người trong thành tới đây.”
Mã Càn Khôn vốn đang đứng ngây như phỗng, nghe thấy lời này liền giật mình tỉnh lại, vội vàng cung kính đáp:
“Vâng, vãn bối đi làm ngay.”
Nói xong, lão vội vã chuồn lẹ. Trong cái sân nhỏ này, với sự hiện diện của bốn vị đại phật kia, Mã Càn Khôn lão làm gì có tư cách lên tiếng? Cho nên từ lúc Hoàng Lão xuất hiện, lão đã tự động hóa thân thành người tàng hình, cũng chẳng ai thèm để ý tới lão.
Lúc này Hoàng Lão đã phân phó, lão tự nhiên không dám chậm trễ, lập tức đi sắp xếp. Chuyện dựng bếp lò thì đơn giản, Trù Vương Tiên Thành có sẵn pháp bảo chuyên dụng, có thể di chuyển dễ dàng, dùng lại cực kỳ tiện lợi. Còn việc mời tất cả mọi người trong thành tới làm giám khảo cũng chẳng khó khăn gì. Cứ báo cáo lên cho ba vị Phó Thành chủ như Bạch Nguyên để bọn họ xử lý là xong. Lão chỉ là một Trưởng lão quèn, làm sao có quyền quyết định chuyện lớn thế này?
Đây là mệnh lệnh của Hoàng Lão, làm hay không làm không đến lượt Mã Càn Khôn quyết định, cứ để mấy vị Phó Thành chủ tự đi mà đau đầu!