Hoàng Lão nói câu này cũng chẳng thèm che giấu. Kỳ thực nếu không phải nể mặt đám Bạch Nguyên, Hoàng Lão có khi đã trực tiếp đập chết Ngô Trung rồi.
Dù sao cũng là Thiếu Thành Chủ của Trù Vương Tiên Thành, trực tiếp giết chết thì hơi khó coi.
Bất quá đối với việc này, Diệp Trường Thanh lại không chút để ý trả lời:
"Không cần đâu, chắc sau này hắn cũng sẽ không tự chuốc nhục nhã nữa."
Diệp Trường Thanh ngược lại không có ý định giết Ngô Trung. Chủ yếu là trước đó Ngô Trung cũng không có sát tâm, chỉ là muốn chèn ép hắn một chút để ra oai.
Nhắc tới cũng lạ, tại sao Ngô Trung lại chấp nhất việc chèn ép hắn đến thế nhỉ?
Chỉ vì cái ghế Thiếu Thành Chủ? Nếu thật là vậy thì lòng dạ tên Ngô Trung này cũng quá hẹp hòi rồi.
Có chút không thông, nhưng nghĩ không ra thì Diệp Trường Thanh cũng lười nghĩ, dù sao cũng chẳng liên quan gì đến mình.
Cáo từ Hoàng Lão và đám Bạch Nguyên, Diệp Trường Thanh trực tiếp trở về chỗ ở.
Dù sao thắng bại đã phân. Tuy không tuyên bố chính thức, nhưng tất cả mọi người tại chỗ đều biết kết quả, chuyện không cần nói cũng rõ.
Không để chuyện này trong lòng, hơn nữa có Hoàng Lão làm Hộ Đạo Giả, Diệp Trường Thanh vẫn rất hài lòng.
Trên đường về, hắn cũng đang tính toán, có nên đợi khi Trù Vương Tiên Thành mở cửa, kết nối lại với Tiên Giới, sẽ hỏi Hoàng Lão xem có cách nào đón đám Vân Tiên Đài lên Tiên Giới hay không.
Có Hoàng Lão bảo kê, Diệp Trường Thanh coi như đã đứng vững gót chân ở Tiên Giới, huống chi sau lưng còn có cả một Trù Vương Tiên Thành, thế lực không thể khinh thường.
Đã có năng lực, những chuyện này tự nhiên cũng được đưa vào danh sách ưu tiên.
Bất quá mọi việc đều phải chờ Trù Vương Tiên Thành mở cửa đã.
Trở về chỗ ở, sinh hoạt của Diệp Trường Thanh cũng chẳng có gì thay đổi. Nên làm gì thì làm nấy, hoàn toàn không suy nghĩ về chuyện của Ngô Trung.
Buổi tối cùng Hoàng Lão ăn một bữa, uống vài chén, rồi như thường lệ về phòng nghỉ ngơi.
Cảnh này khiến Hoàng Lão nhìn mà mặt mày cổ quái.
Tiểu tử này buổi tối không tu luyện sao? Thế cái tu vi này ở đâu ra?
Đã kiểm tra cốt linh cho Diệp Trường Thanh, nói thật, với độ tuổi của hắn mà có tu vi Đế Tôn Cảnh, cho dù đặt ở Tiên Giới cũng được coi là thế hệ yêu nghiệt.
So với Ngô Trung thì chắc chắn mạnh hơn nhiều. Dù sao Ngô Trung tuổi tác cũng lớn hơn Diệp Trường Thanh không ít.
Một đêm không có chuyện gì xảy ra. Sáng sớm hôm sau, Hoàng Trùng đã kết thúc tu luyện từ sớm, bắt đầu tất bật chuẩn bị nước rửa mặt cho Diệp Trường Thanh.
Từ khi Diệp Trường Thanh trở thành Thiếu Thành Chủ thứ tư, Hoàng Trùng vẫn luôn đi theo bên cạnh, đảm nhận vai trò như một quản gia kiêm người hầu thân cận.
Đối với việc này, Hoàng Trùng không một lời oán hận.
So với thân phận tạp dịch đệ tử trước kia, bây giờ được đi theo bên cạnh Diệp Trường Thanh, đối với Hoàng Trùng mà nói, đã là cơ duyên to lớn.
Huống chi, bây giờ số người muốn đi theo Diệp Trường Thanh nhiều không đếm xuể.
Chỉ mấy ngày nay, Hoàng Trùng đã phải từ chối không biết bao nhiêu kẻ muốn đến bái kiến Diệp Trường Thanh.
Ngay cả một số chấp sự khi đối mặt với Hoàng Trùng cũng tỏ ra rất cung kính. Chuyện này trước kia là điều không tưởng.
Như thường lệ, Hoàng Trùng kết thúc tu luyện, việc đầu tiên là ra mở cửa sân.
Thế nhưng vừa mở cửa, Hoàng Trùng trực tiếp bị dọa cho giật mình thon thót.
Chỉ thấy sáng sớm tinh mơ, ngay trước cửa sân có một người đang quỳ. Nhìn kỹ lại, không phải ai xa lạ, thình lình chính là Ngô Trung!
Nhìn Ngô Trung quỳ lù lù ở đó, xung quanh đã tụ tập không ít đệ tử của Càn Khôn Hỏa Đường.
Từng người tò mò nhìn Ngô Trung, xì xào bàn tán không hiểu hắn đang làm cái trò gì.
Đối mặt với sự chỉ trỏ của đám đông, Ngô Trung mặt không biểu cảm, coi như không thấy gì.
Mãi cho đến khi cửa sân được Hoàng Trùng mở ra, nhìn thấy Hoàng Trùng, Ngô Trung mới rốt cục mở miệng:
"Làm phiền sư đệ thông báo một tiếng, Ngô Trung chuyên tới để thỉnh tội."
Hả?
Nghe câu này, Hoàng Trùng vừa tu luyện xong một đêm, trực tiếp đứng hình tại chỗ.
Chuyện quái gì đây? Tu luyện tẩu hỏa nhập ma rồi à? Sáng sớm ra đã gặp ảo giác?
Người đang quỳ trước mặt mình là ai? Ngô Trung? Thiếu Thành Chủ của Trù Vương Tiên Thành?
Không thể nào! Ngô Trung sao có thể quỳ trước mặt mình?
Nhìn chằm chằm hồi lâu, Ngô Trung cũng không thúc giục, càng không tỏ ra mất kiên nhẫn. Mãi đến khi Hoàng Trùng xác định đây là người thật việc thật, hắn mới sắc mặt phức tạp trả lời:
"Thiếu Thành Chủ, ngài đây là..."
"Hôm qua ta nhất thời hồ đồ, đắc tội Diệp sư huynh. Hôm nay chuyên tới để thỉnh tội, mong Hoàng sư đệ có thể thông báo một tiếng."
"Cái này... nhưng Diệp sư huynh còn chưa dậy."
"Ta có thể đợi. Làm phiền Hoàng sư đệ."
"Vậy... được rồi."
Thấy Ngô Trung mặt không đổi sắc, ngữ khí lại vô cùng kiên định, Hoàng Trùng cuối cùng cũng gật đầu với vẻ mặt phức tạp.
Ngô Trung nổi tiếng cao ngạo, cho dù đối mặt với hai vị Thiếu Thành Chủ khác cũng chưa bao giờ cúi đầu quá thấp.
Nhưng bây giờ, con hàng này lại có thể quỳ ngay trước tiểu viện của Diệp Trường Thanh trước mặt bao nhiêu đệ tử Càn Khôn Hỏa Đường.
Không màng thể diện, mặc kệ lời ra tiếng vào, quả thực quá sức tưởng tượng.
Tên này không phải ai giả dạng đấy chứ? Ngô Trung thật sự có thể làm ra loại chuyện này sao?
Đừng nói Hoàng Trùng, ngay cả Mã Càn Khôn nghe tin cũng ngơ ngác không hiểu gì.
Tại chỗ ở, nghe một tên chấp sự báo cáo rằng trời vừa sáng Ngô Trung đã đến Càn Khôn Hỏa Đường, quỳ thẳng cẳng trước viện Diệp Trường Thanh, nói là muốn thỉnh tội, Mã Càn Khôn mặt đầy cổ quái:
"Đây là diễn cái vở tuồng gì vậy? Hôm qua không phải còn..."
Mã Càn Khôn nghĩ mãi không thông, nhưng chuyện giữa các Thiếu Thành Chủ không phải thứ một trưởng lão như hắn nên xen vào.
Lại nói, Diệp Trường Thanh còn có Hoàng Lão bảo kê, không thể có nguy hiểm gì, cho nên cũng chẳng cần lo lắng.
Nghĩ tới đây, Mã Càn Khôn trực tiếp dẹp bỏ ý định ra mặt.
Làm người ấy mà, bất luận ở đâu, muốn sống lâu thì phải khôn ngoan. Chuyện không quản được thì đừng quản, nếu không dễ hại chết người lắm.
Thậm chí còn dễ biến thành bia đỡ đạn.
Diệp Trường Thanh ngủ một mạch đến gần trưa, đây đã là trạng thái bình thường, ngày nào cũng giờ này mới bình minh.
Hoàng Trùng cũng chẳng ngạc nhiên, như thường lệ hầu hạ Diệp Trường Thanh rửa mặt.
Chờ Diệp Trường Thanh xong xuôi, Hoàng Trùng mới báo cáo chuyện của Ngô Trung.
Từ điểm này mà xem, Hoàng Trùng quả thật có tố chất làm quản gia, biết lúc nào nên nói cái gì và nói như thế nào.
Nghe Hoàng Trùng báo cáo, Diệp Trường Thanh cũng hơi sững sờ, nhưng rất nhanh lấy lại tinh thần.
"Thỉnh tội? Thỉnh tội gì? Kỳ quái, bây giờ hắn vẫn còn ở ngoài viện?"
"Vâng, vẫn luôn ở đó, chưa từng rời đi."
"Vậy mời hắn vào đi, cứ quỳ mãi cũng không phải cách."
Biết Ngô Trung đã quỳ từ sáng đến giờ, Diệp Trường Thanh liền bảo Hoàng Trùng mời người vào.
Tuy nói có chút khúc mắc với Ngô Trung, nhưng trong mắt Diệp Trường Thanh, đó cũng chẳng phải thâm thù đại hận gì, tâm hắn chưa hẹp hòi đến thế.
Huống chi cùng là Thiếu Thành Chủ, để người ta quỳ mãi, sau lưng khó tránh khỏi bị người nghị luận.
Lại mang tiếng là lòng dạ hẹp hòi, chẳng có ý nghĩa gì.
Nghe lệnh Diệp Trường Thanh, Hoàng Trùng cung kính đáp "Vâng" rồi bước nhanh ra ngoài viện.
Còn Diệp Trường Thanh thì đi ra giữa sân, lấy ra một bình linh trà, tự mình pha chế...