Nhận lấy Long Chủng, Diệp Trường Thanh hài lòng nhìn gã thanh niên một cái. Ở phía đối diện, nhìn thấy Diệp Trường Thanh thản nhiên bỏ túi mười khỏa Long Chủng, trong mắt ba kẻ truy sát đều lóe lên hàn quang.
Tên cầm đầu lạnh giọng quát:
“Đạo hữu, ý ngươi là sao?”
Nghe vậy, Diệp Trường Thanh quay đầu lại, ánh mắt quét qua ba người, nở một nụ cười "thân thiện":
“Các ngươi trên người có bao nhiêu Long Chủng?”
Câu hỏi bất ngờ khiến cả ba sững sờ, không hiểu Diệp Trường Thanh định giở trò gì.
“Ngươi có ý gì?”
“Hắn dùng mười khỏa Long Chủng đổi một mạng. Bây giờ đến lượt các ngươi, ba cái mạng của các ngươi trị giá bao nhiêu?”
“Ngươi...”
Nghe đến đây, sắc mặt ba người đen như đít nồi. Tên này định ăn cướp cả bọn họ sao?
Tuy trên người bọn họ chưa kiếm được khỏa Long Chủng nào, nhưng thái độ này của Diệp Trường Thanh khiến cả ba tức nổ phổi.
Bọn họ kiêng kỵ nhóm Diệp Trường Thanh vì đông người, nhưng nếu bị ép vào đường cùng thì cũng chẳng ngại khô máu. Chó cùng rứt giậu, ba người bọn họ cũng đâu phải loại thỏ đế nhát gan.
Sau thoáng chốc ngỡ ngàng, tên cầm đầu nghiến răng nói:
“Đạo hữu đây là không muốn thương lượng rồi? Thật sự không sợ lưỡng bại câu thương sao?”
Thấy thế, Diệp Trường Thanh biết là không còn gì để nói. Hắn liếc mắt ra hiệu cho Đường Tâm. Sư tỷ hiểu ý ngay tắp lự, lập tức dẫn theo bốn vị sư muội lao thẳng về phía ba tên kia.
Đừng nhìn Đường Tâm dọc đường đi có vẻ "vô hại", thực chất chiến lực của nàng không hề thấp. So với đám Giao Hoa thì có kém một chút, nhưng vẫn thừa sức xếp vào hàng ngũ thiên kiêu thê đội hai.
Cộng thêm sự phối hợp của bốn sư muội, lại đang ở trong Cổ Long Chiến Trường nơi tu vi bị áp chế ngang nhau, việc xử lý ba tên này dễ như trở bàn tay.
Đại chiến nổ ra. Đối mặt với sự tấn công của nhóm Đường Tâm, ba tên kia tất nhiên không chịu bó tay chịu trói, lập tức phản kích quyết liệt.
Trong lúc hai bên đang đánh nhau túi bụi, gã thanh niên kia vẫn còn đứng ngơ ngác tại chỗ. Thấy vậy, Diệp Trường Thanh nhắc nhở:
“Còn không mau cút?”
Nghe tiếng quát, thanh niên mới hoàn hồn, nhìn Diệp Trường Thanh với ánh mắt đầy sợ hãi, vội vàng cúi đầu cảm tạ rồi quay người chạy biến.
“Đa tạ Diệp sư huynh ân cứu mạng!”
Tuy Diệp Trường Thanh cứu hắn, nhưng trong mắt thanh niên, mức độ nguy hiểm của vị "Cơm Tổ" này chẳng kém gì ba tên kia. Thậm chí còn đáng sợ hơn.
Ba tên kia truy sát hắn, hắn còn có thể giãy giụa một chút. Chứ đối mặt với Diệp Trường Thanh, hắn cảm giác mình sẽ bị miểu sát trong một nốt nhạc. Thế nên, chuồn là thượng sách.
Nhìn thanh niên chạy mất dép, Diệp Trường Thanh cũng chẳng buồn ngăn cản, đứng một bên thảnh thơi xem kịch.
Đường Tâm thực lực quả thực không tệ, nhất là món huyễn thuật kia dùng đến xuất thần nhập hóa. Trước đó gặp phải tên thiếu cung chủ Cực Nhạc Cung có Thiên Huyễn Tiên Thể bị khắc chế cứng nên không có đất diễn, giờ mới được bung lụa.
Ba tên kia bị huyễn thuật của Đường Tâm quay như chong chóng, thật giả lẫn lộn, đánh đấm loạn xạ vào không khí. Dưới tình huống này, làm sao có cửa thắng?
Chẳng bao lâu sau, cả ba đều bị Đường Tâm tiễn về Tây Thiên. Chiến đấu kết thúc gọn gàng, Diệp Trường Thanh nhìn năm vị sư tỷ không chút sây sát, cười nói:
“Đi thôi.”
Cả nhóm tiếp tục lên đường. Lục soát thi thể ba tên kia chẳng thấy khỏa Long Chủng nào, Diệp Trường Thanh cũng không để ý lắm. Đã nghèo còn thích ra gió, chết cũng đáng...
Trong khi Diệp Trường Thanh đang "làm mưa làm gió" trong Cổ Long Chiến Trường, thì ở bên ngoài, Hoàng Lão không đi vào vì cảm thấy vô nghĩa, bèn chọn cách ở lại cửa vào chờ đợi.
Vốn đang ngồi một mình thong dong tự tại, bỗng nhiên hư không gợn sóng, một lão giả không mời mà đến, hiện ra ngay bên cạnh Hoàng Lão.
“Lão già nhà ngươi bị bệnh à? Chạy tới cái chỗ khỉ ho cò gáy này làm gì?”
Hai người rõ ràng là chỗ quen biết cũ. Người nọ vừa xuất hiện đã mở miệng cà khịa, giọng điệu chẳng có chút kính nể nào như người ngoài.
Hoàng Lão liếc mắt nhìn sang. Người đến là một... đứa trẻ thấp bé?
Nhưng đừng để vẻ bề ngoài đánh lừa. Cái tên lùn tịt mang hình hài đứa trẻ này chính là Thiên Gia Lão Tổ, một lão quái vật cùng thời với Hoàng Lão. Thực lực cũng thuộc hàng top server Tiên Giới, chẳng kém cạnh gì Hoàng Lão.
Việc Thiên Gia Lão Tổ xuất hiện ở đây cũng dễ hiểu, vì lão già này hiện đang là người hộ đạo cho Thiên Lâm - Thiếu chủ Thiên Gia. Thiên Lâm đã vào trong, lão già này ở ngoài canh chừng là chuyện đương nhiên.
Hoàng Lão nhếch mép cười, thuận miệng đáp:
“Ta ở đâu cần báo cáo với ngươi chắc? Ngược lại là ngươi, suốt ngày lẽo đẽo theo đít thằng nhãi con nhà mình, không thấy mệt à?”
“Đó là tương lai của Thiên Gia ta.”
Thiên Gia Lão Tổ mặt không cảm xúc đáp lại. Khuôn mặt non choẹt của đứa trẻ phối hợp với giọng nói khàn đặc già nua tạo nên một cảm giác cực kỳ quái dị.
Hoàng Lão cười cười, tiếp lời:
“Cũng phải, Thiên Gia các ngươi chờ đợi thằng nhóc này cả ngàn năm rồi còn gì. Rảnh rỗi không? Làm ly rượu?”
Đối mặt với lời mời của Hoàng Lão, Thiên Gia Lão Tổ cũng không từ chối, ngồi xuống bên cạnh. Hai lão quái vật bắt đầu chén chú chén anh.
Uống rượu suông cũng chán, Hoàng Lão bèn đề nghị:
“Ngươi nói xem, lần này thằng nhóc nhà ngươi vào Cổ Long Chiến Trường có thuận lợi không?”
“Hỏi thừa! Cùng cảnh giới, trong đó ai là đối thủ của nó?”
Những kẻ mạnh khác đều không đến, còn ai đủ trình đấu với Thiên Lâm? Thiên Gia Lão Tổ tràn đầy tự tin.
Hoàng Lão nghe vậy thì hứng thú hẳn lên:
“Hay là chúng ta làm một ván cược đi?”
“Cược gì?”
“Cược xem Cổ Long Chân Huyết cuối cùng sẽ rơi vào tay ai.”
“Có ý tứ. Ngươi chọn thằng nhóc nhà ta, vậy ta chọn ai?”
“Ta đâu có nói ta chọn thằng nhóc nhà ngươi.”
“Ngươi...”
Thiên Gia Lão Tổ sững sờ. Hoàng Lão hối thúc, lão đành gật đầu:
“Được thôi, vậy ta chọn thằng nhóc nhà ta. Còn ngươi?”
“Được, vậy ta chọn Tân Thiếu thành chủ của Trù Vương Tiên Thành - Diệp Trường Thanh.”
“Diệp Trường Thanh?”
Thiên Gia Lão Tổ ngơ ngác. Cái tên này lạ hoắc, hắn chưa từng nghe qua. Tân Thiếu thành chủ Trù Vương Tiên Thành? Mấy chuyện lông gà vỏ tỏi này hắn nào có quan tâm.
Lão nhìn Hoàng Lão với ánh mắt đầy nghi hoặc. Cảm giác lão già này hôm nay cứ sai sai thế nào ấy.
Cái vẻ mặt tự tin kia là sao? Chẳng lẽ lão tin rằng cùng cảnh giới lại có kẻ đánh bại được Thiên Lâm? Không phải Thiên Lâm vô địch thiên hạ, mà là những kẻ đủ trình làm đối thủ của nó đều không có mặt ở đây cơ mà.
Còn cái tên Thiếu thành chủ gì đó... Đám trẻ ranh ở Trù Vương Tiên Thành, cả Tiên Giới ai chẳng biết thực lực thế nào. Kể cả ba tên Phó thành chủ gộp lại cũng không đủ cho Thiên Lâm khởi động.
Nhưng nhìn vẻ mặt đắc ý của Hoàng Lão, Thiên Gia Lão Tổ không nhịn được tò mò hỏi:
“Lão già nhà ngươi có phải đang giấu giếm điều gì không đấy?”
Hoàng Lão cười tủm tỉm:
“Đâu có. Sao? Không có lòng tin vào thằng nhóc nhà ngươi à?”
“Đánh rắm! Thế hệ trẻ có thể đánh một trận với thằng nhóc nhà ta chỉ đếm trên đầu ngón tay, ngươi không phải không biết. Còn cái tên Thiếu thành chủ gì đó, ta chả hiểu ngươi lên cơn điên gì mà chọn hắn.”