Nhìn vẻ mặt "tỉnh bơ như ruồi" của Thiên Lâm, Thiên Gia Lão Tổ tức đến mức muốn thổ huyết.
Thằng nhãi này giờ nói dối không chớp mắt. Đánh không lại? Ở trong Cổ Long Chiến Trường, cùng cảnh giới mà đánh không lại? Nếu là ở chỗ khác thì lão còn miễn cưỡng tin, chứ ở đó mà thua thì đúng là chuyện cười thiên hạ.
Nhưng đối mặt với cơn thịnh nộ của Lão Tổ, Thiên Lâm lại thản nhiên ngoáy mũi, đáp:
“Thật mà, không đánh lại được. Tên đó mạnh lắm.”
Hả?
Nhìn cái thái độ lồi lõm của hắn, Thiên Gia Lão Tổ cảm thấy máu dồn lên não, giận quá hóa cười:
“Tốt! Tốt lắm! Vậy ngươi nói xem tên đó là ai?”
“Thiếu thành chủ Trù Vương Tiên Thành, Diệp Trường Thanh.”
“Ta mịa nó đánh chết ngươi!”
Vừa nghe đến bốn chữ "Trù Vương Tiên Thành", Thiên Gia Lão Tổ không nhịn được nữa, tung một cước đá bay Thiên Lâm dính vào vách tường Tiên Chu.
“Lão đầu tử! Ngươi điên à?”
“Ngươi sao có thể thua cho Trù Vương Tiên Thành hả?”
“Tại sao ta không thể thua cho Trù Vương Tiên Thành?”
“Thằng ranh con! Mặt mũi lão phu bị ngươi vứt cho chó ăn rồi! Khí tiết tuổi già khó giữ! Khí tiết tuổi già khó giữ a!”
Hả?
Thiên Lâm ngơ ngác, hoàn toàn không hiểu lão già này đang lảm nhảm cái gì. Thua thì thua thôi, liên quan quái gì đến khí tiết tuổi già của lão? Lại nói, người thua là ta, lão mất mặt cái gì?
Chỉ là Thiên Gia Lão Tổ đang cay cú tột độ. Lão như nhìn thấy cái bản mặt già nua đắc ý của Hoàng Lão đang cười vào mũi mình. Đáng chết! Thế mà thua thật!
Trên Tiên Chu náo loạn cả lên, hai ông cháu đánh nhau túi bụi... à không, chính xác là Thiên Lâm bị Lão Tổ "bón hành" đơn phương...
Diệp Trường Thanh tất nhiên không biết chuyện bi hài bên phía Thiên Gia. Vừa ra khỏi Cổ Long Chiến Trường, hắn nhận được tin nhắn của Ngô Trung.
Trong Cổ Long Chiến Trường không có sóng, giờ mới nhận được tin. Ngô Trung báo rằng mọi người từ Chư Thiên Vạn Giới đã đến Tiên Giới an toàn. Nhóm Đạo Nhất Thánh Địa, Quách Gia đều đã được đón về Trù Vương Tiên Thành.
Nghe tin này, Diệp Trường Thanh mừng như mở cờ trong bụng. Nỗi nhớ nhà, nhớ vợ, nhớ đám "bạn nhậu" bùng lên dữ dội.
Đã lâu lắm rồi không gặp Vân Tiên Đài, Tề Hùng, Hồng Tôn... đám lão già nát rượu ấy. Còn cả Bách Hoa Tiên Tử, Tuyệt Ảnh và các nàng vợ nữa.
Không nói nhiều, Tiên Chu của Diệp Trường Thanh xé gió lao thẳng về hướng Trù Vương Tiên Thành. Giờ phút này, hắn chỉ muốn mọc cánh bay về ngay lập tức.
Nhưng đời không như là mơ, càng vội thì càng gặp chuyện.
Tiên Chu vừa bay được một đoạn thì bị ba tên áo đen chặn đường. Cả ba đều mặc áo choàng rộng thùng thình, đeo mặt nạ đen che kín mít, thần niệm không thể xuyên qua.
Rõ ràng là kẻ đến không thiện.
Diệp Trường Thanh, Đường Tâm và mọi người bước ra boong tàu. Nhìn ba tên chắn đường, Diệp Trường Thanh lạnh lùng hỏi:
“Các vị chặn đường Tiên Chu của ta, có việc gì không?”
Tên áo đen đứng giữa cất giọng khàn khàn:
“Ngươi là Diệp Trường Thanh?”
Nhắm vào mình? Là ai? Thế lực nào?
Thấy đối phương gọi đúng tên cúng cơm, Diệp Trường Thanh nhíu mày.
Ba tên áo đen thấy Diệp Trường Thanh không trả lời cũng chẳng quan tâm. Mục đích của chúng đến đây là để diệt trừ mầm mống tai họa này.
Trong Cổ Long Chiến Trường, kẻ này dám ngang cơ với Thiên Lâm, lại còn đoạt được Cổ Long Chân Huyết. Thiên phú như vậy khiến nhiều thế lực ở Tiên Giới đứng ngồi không yên. Bọn họ không muốn thấy Trù Vương Tiên Thành quật khởi, càng không muốn thấy thêm một yêu nghiệt đỉnh phong nữa xuất hiện chia chác miếng bánh lợi ích.
Sát khí bùng lên, ba tên áo đen đồng loạt giải phóng khí tức.
Đường Tâm và các sư tỷ biến sắc:
“Tiên Hoàng Cảnh!”
Ba tên Tiên Hoàng Cảnh! Đội hình này ở Tiên Giới không phải dạng vừa. Ở Trù Vương Tiên Thành, Tiên Hoàng Cảnh đã đủ tư cách làm Phó thành chủ rồi.
Rõ ràng đối phương quyết tâm giết chết Diệp Trường Thanh.
Nếu đổi lại là Ngô Trung ở đây thì phiền toái to, vì người hộ đạo của Ngô Trung là Hắc Lão cũng chỉ là Tiên Hoàng Cảnh, một cân ba thì không có cửa.
Nhưng Diệp Trường Thanh thì khác...
“Ái chà chà, ở đâu ra ba con chuột nhắt giấu đầu lòi đuôi thế này? Xấu quá không dám gặp người à?”
Một giọng nói trêu tức vang lên. Hoàng Lão từ từ bước ra từ hư không.
Khoảnh khắc nhìn thấy Hoàng Lão, cả ba tên áo đen đều sững sờ, chết đứng như trời trồng.
Bọn chúng nhận ra lão già này!
Tuy Hoàng Lão ẩn cư đã lâu, giới trẻ ít biết, nhưng những kẻ ở tầng lớp cao tầng thì không thể không biết.
Hoàng Lão nhìn phản ứng của ba tên kia, cười khẩy:
“Còn nhận ra ta cơ à? Xem ra cũng không phải hạng vô danh tiểu tốt nhỉ. Đã thế thì việc gì phải che che giấu giấu, bỏ cái mặt nạ ra nói chuyện cho tình cảm xem nào.”
“Ngươi...”
“Đừng có đoán già đoán non nữa. Lão phu là người hộ đạo của tiểu tử này.”
Hoàng Lão chốt hạ một câu khiến ba tên áo đen tuyệt vọng toàn tập.
Ai mà ngờ được Trù Vương Tiên Thành lại mời được Hoàng Lão làm người hộ đạo cho Diệp Trường Thanh?
Cấp bậc này đã ngang hàng với người hộ đạo của Thiên Lâm rồi. Có Hoàng Lão ở đây, độ khó của nhiệm vụ ám sát này tăng từ cấp "Dễ" lên cấp "Địa Ngục".
Tình báo sai bét nhè! Cứ tưởng ba Tiên Hoàng Cảnh đi giết một thằng nhãi ranh là dùng dao mổ trâu giết gà. Ai ngờ đâu lại đá phải tấm sắt nung đỏ rực thế này.
Hoàng Lão là ai? Là một trong những kẻ mạnh nhất Tiên Giới, ngang hàng với Thiên Gia Lão Tổ. Muốn giết Hoàng Lão, trừ khi mấy lão quái vật cấp đó liên thủ lại, chứ ba tên Tiên Hoàng Cảnh này thì... chỉ là muỗi đốt inox.
Ba tên áo đen đứng ngây ra như phỗng, cảm giác như mình vừa hăm hở chạy đi tìm chết vậy...