"Ta vốn định nói, nhưng công tử đi gấp quá, ta còn chưa kịp mở miệng thì ngài ấy đã biến mất rồi..." Triệu Bố Trụ mặt mày nhăn nhó, khổ sở giải thích.
"Ngươi không dặn Diệp công tử phải ra hoang địa phía Bắc độ kiếp sao? Sao ngươi có thể làm ăn tắc trách như vậy hả?!" Người đàn ông trung niên trừng lớn hai mắt, gân xanh nổi đầy trán, tức giận chất vấn.
Ở Tù Tiên trấn này, bất kỳ tu sĩ nào độ kiếp cũng phải ngoan ngoãn vác xác ra hoang địa phía Bắc. Dù chẳng ai biết rõ nguyên nhân sâu xa là gì, nhưng đó là luật bất thành văn. Vậy mà lúc này, Triệu Bố Trụ dường như vẫn chưa nhận thức được mức độ nghiêm trọng của vấn đề, gãi đầu ngơ ngác đáp:
"Ta đúng là chưa kịp nói... Nhưng mà, dù không nói thì chắc cũng chẳng phải chuyện gì to tát đâu nhỉ?"
Nghe câu trả lời vô trách nhiệm đó, người đàn ông trung niên tức đến mức suýt nhảy dựng lên. Hắn định há mồm chửi thêm vài câu, nhưng lời đến khóe miệng lại nuốt ngược vào trong. Hắn bất lực lắc đầu, thở dài một hơi thườn thượt, chẳng thèm để ý đến Triệu Bố Trụ nữa. Xoay người một cái, hắn hóa thành một mũi tên lao vút ra ngoài trấn.
Cùng lúc đó, trong đám đông đang vây quanh, một nhóm nhỏ vài người dường như nhận được ám hiệu, lập tức tách khỏi đám đông, cắm đầu cắm cổ chạy theo sát gót người đàn ông trung niên.
Nhìn cảnh tượng kỳ lạ này, những người còn lại đứng ngây như phỗng, hai mặt nhìn nhau, hoàn toàn không hiểu mô tê gì. Cả khu phố bỗng chốc ồn ào như vỡ chợ, tiếng xì xầm bàn tán vang lên khắp nơi.
Chỉ là không ra hoang địa phía Bắc độ kiếp thôi mà, có cần làm quá lên thế không? Rốt cuộc đám người kia định đi đâu, làm gì?
"Bọn họ chạy đi đâu thế?" Một người nhỏ giọng hỏi.
"Ta làm sao mà biết được!" Người bên cạnh cũng lắc đầu mù tịt.
Trong khi Tù Tiên trấn đang nháo nhào, thì ở một nơi khác, Diệp Trường Thanh hoàn toàn không hay biết gì về sự tình. Hắn đang toàn tâm toàn ý "thưởng thức" màn thiên kiếp của mình.
Chỉ thấy trên bầu trời, từng đạo thiên lôi to như cột đình, mang hình dáng của những con Lôi Long cuồng bạo, xé rách không gian ầm ầm giáng xuống. Khí thế hủy thiên diệt địa kia như muốn nuốt chửng Diệp Trường Thanh vào bụng.
Nhưng đối mặt với màn oanh tạc kinh hoàng đó, Diệp Trường Thanh chẳng thèm nhúc nhích lấy một bước. Khi thiên lôi bổ thẳng xuống đỉnh đầu, hắn dứt khoát chọn cách "cứng đối cứng", trực tiếp lấy nhục thân ngạnh kháng!
Chỉ trong chớp mắt, đợt thiên lôi đầu tiên đã bị lực lượng nhục thân khủng bố của Diệp Trường Thanh chấn cho vỡ nát, tan tành thành từng đốm sáng nhỏ.
Tuy nhiên, đợt lôi kiếp thứ nhất vừa qua, lôi vân trên đỉnh đầu không những không tiêu tán mà còn cuồn cuộn dữ dội hơn, dường như đang tích tụ sức mạnh để giáng xuống một đòn mang tính hủy diệt.
Diệp Trường Thanh nhẹ nhàng thở ra một ngụm trọc khí, thầm nghĩ: Đợt đầu tiên này cũng chỉ đến thế, gãi ngứa còn chưa đủ đô. Hắn ngẩng đầu, ánh mắt sắc lẹm nhìn chằm chằm vào tầng lôi vân đen kịt, bình thản chờ đợi món chính dọn lên.
Dưới ánh mắt khiêu khích của Diệp Trường Thanh, tầng lôi vân dường như cảm thấy bị sỉ nhục, lập tức trở nên bạo động. Vô số tia sét chói lóa đan xen vào nhau, hóa thành những con cự long gầm thét đinh tai nhức óc.
Giây tiếp theo, một đạo thiên lôi với uy lực gấp chục lần đợt trước mang theo khí thế dời non lấp biển, xé toạc tầng mây lao thẳng xuống. Cả bầu trời bị mạng lưới sấm sét bao phủ, cảnh tượng hệt như ngày tận thế.
Đứng dưới uy áp kinh hoàng đó, thân ảnh Diệp Trường Thanh trông nhỏ bé như một hạt bụi, tưởng chừng có thể bị nghiền nát bất cứ lúc nào. Nhưng hắn vẫn đứng thẳng tắp, mặt không đổi sắc.
Nói thì chậm mà xảy ra thì nhanh, khi đạo thiên lôi khổng lồ áp sát đỉnh đầu, Diệp Trường Thanh đột nhiên rút con dao phay giắt bên hông ra. Hai tay nắm chặt cán dao, hắn vung lên chém liên tiếp mấy nhát!
"Xoẹt! Xoẹt! Xoẹt!"
Mấy đạo đao mang màu máu mang theo sát khí ngút trời xé rách hư không, hung hăng va chạm với thiên lôi.
"Ầm ầm!"
Một tiếng nổ rung chuyển đất trời vang lên. Đạo thiên lôi tưởng chừng vô kiên bất tồi kia, ngay khoảnh khắc chạm trán với đao mang của Diệp Trường Thanh, thế mà lại bị chém đứt làm đôi! Chỉ trong chớp mắt, luồng sức mạnh hủy diệt đã tan thành mây khói.
Cách độ kiếp của Diệp Trường Thanh quả thực là thô bạo đến mức vô sỉ! Hoàn toàn dùng sức mạnh vật lý để đè bẹp thiên kiếp! Những đạo lôi kiếp khiến vô số tu sĩ nghe danh đã vỡ mật, trước mặt hắn lại chẳng khác gì củ cải trên thớt, mặc tình băm vằm.
Từng đạo, từng đạo thiên lôi uy lực kinh người liên tiếp giáng xuống, nhưng tất cả đều bị Diệp Trường Thanh dùng dao phay chém nát bét. Bản thân hắn thì vẫn đứng sừng sững giữa đất trời, lông tóc không tổn hao một cọng, oai phong lẫm liệt như một vị Chiến Thần.
Thiên lôi cuồn cuộn trút xuống như mưa rào, nhưng chẳng thể làm xước nổi một mảng da của hắn. Tuy nhiên, Diệp Trường Thanh mải mê "thái rau" trên trời mà không hề nhận ra, dưới chân hắn đang xảy ra một dị biến kinh hoàng.
Mặt đất vốn kiên cố, dưới sức ép liên tục của thiên lôi và dư chấn từ những cú chém của Diệp Trường Thanh, bắt đầu xuất hiện những vết nứt nhỏ. Ban đầu chỉ li ti như mạng nhện, nhưng rất nhanh sau đó, chúng lan rộng và sâu hoắm.
Chỉ một lát sau, toàn bộ khu vực mặt đất đã bị cày nát, chằng chịt những khe nứt khổng lồ nhìn mà giật mình. Đại địa dường như đã đạt đến giới hạn chịu đựng, sẵn sàng sụp đổ bất cứ lúc nào.
Đến khi Diệp Trường Thanh nhận ra có điều không ổn thì đã quá muộn.
"Ầm ầm ầm!"
Một tiếng nổ đinh tai nhức óc vang lên từ lòng đất. Toàn bộ khu vực mặt đất nứt nẻ đột ngột sụt lún, tạo thành một cái hố sâu hoắm không thấy đáy. Bụi đất bay mù mịt, đất đá văng tung tóe, tràng diện vừa hùng vĩ vừa mang theo hơi thở tử vong.
"Cái quái gì thế này?"
Diệp Trường Thanh lơ lửng trên không, kinh ngạc nhìn cái hố tử thần vừa xuất hiện. Trong lòng hắn tràn đầy nghi hoặc. Độ kiếp bao nhiêu lần rồi, hắn chưa từng thấy cảnh tượng mặt đất tự nhiên sụp đổ thế này bao giờ!
Chẳng lẽ dưới lòng đất này ẩn giấu một thứ gì đó? Hay là thiên kiếp lần này chơi trò "đánh lén" từ dưới lên? Vô số câu hỏi xẹt qua đầu khiến Diệp Trường Thanh nhíu chặt mày...