"Ha ha ha! Hồng mỗ nhân tới đây!"
Tiếng cười sảng khoái của Hồng Tôn còn chưa dứt, thì thân hình hắn đã vẽ một đường parabol tuyệt đẹp trên không trung, rồi cắm thẳng xuống đất như củ cải.
"Sư đệ!"
"Sư huynh!"
Tề Hùng và mọi người hốt hoảng chạy lại đỡ Hồng Tôn dậy. Mặt mũi hắn dính đầy đất cát, một bên má sưng vù in rõ hình... móng vuốt.
"Grào!"
Một tiếng gầm rung chuyển cả ngọn núi vang lên từ trên đỉnh. Mây mù tan đi, lộ ra một con quái thú khổng lồ toàn thân trắng muốt, uy phong lẫm liệt. Nó đứng trên mỏm đá, nhìn xuống đám người nhỏ bé bên dưới với ánh mắt đầy cảnh giác và khinh bỉ.
"Đó là... Tiên thú Kỳ Lân!" Vân Tiên Đài thốt lên, sắc mặt ngưng trọng.
Lúc này mọi người mới nhớ ra, những ngọn núi linh khí dồi dào thế này thường là lãnh địa của các loài Tiên thú hùng mạnh. Con Kỳ Lân trắng này khí thế bức người, tu vi ít nhất cũng phải trên Tiên Cảnh, thậm chí là Tiên Vương.
"Chết tiệt! Có chủ rồi à?" Tề Hùng nhăn nhó. "Mà con súc sinh này mạnh quá, chúng ta đánh không lại đâu."
Con Kỳ Lân lại gầm lên một tiếng, ý bảo: "Biến ngay khỏi nhà ông, không ông tát cho vỡ alo bây giờ!"
Vân Tiên Đài lâm vào thế khó. Bỏ đi thì tiếc đứt ruột cái bảo địa này, mà đánh thì... chắc chắn là ăn hành ngập mồm.
Đúng lúc không khí đang căng thẳng, Từ Kiệt bỗng bước lên phía trước.
"Ngươi làm gì đấy?" Tề Hùng quát. "Đừng có làm liều, nó tát cho một cái là nát người đấy!"
Từ Kiệt mỉm cười bí hiểm: "Sư bá yên tâm, con có cách. Để con thử 'tâm sự' với nó xem sao."
Dưới ánh mắt nghi ngờ của mọi người, Từ Kiệt bay lên không trung, giữ một khoảng cách an toàn với con Kỳ Lân. Hắn chỉnh lại y phục, chắp tay thi lễ một cái thật trang trọng, mặt mũi thành khẩn như gặp thần tượng.
"Tiểu tử Từ Kiệt, bái kiến Kỳ Lân Tiên Thú đại nhân!"
Con Kỳ Lân đang định phun lửa thì khựng lại. Nó nghiêng đầu nhìn tên nhãi con trước mặt. Thằng này làm cái trò gì thế?
Từ Kiệt bắt đầu giở giọng "đa cấp": "Từ xưa đã nghe đồn, Kỳ Lân là loài Tiên thú cao quý nhất, tính tình ôn hòa, nhân nghĩa vô song, được xưng là Nhân Thú. Hôm nay được diện kiến dung nhan của ngài, tiểu tử quả thực xúc động đến rơi nước mắt!"
Con Kỳ Lân chớp chớp mắt. Ồ, thằng bé này nói chuyện nghe lọt tai phết nhỉ. Nó sống ở đây bao năm, toàn bị người ta gọi là quái vật, súc sinh, chưa ai khen nó "nhân nghĩa", "cao quý" bao giờ.
Thấy con thú có vẻ xuôi xuôi, Từ Kiệt bồi thêm: "Đặc biệt là ngài đây, toàn thân trắng như tuyết, không một tì vết! Đây chính là điềm lành, là dấu hiệu của bậc Vương giả trong loài Kỳ Lân! Ngài đẹp trai quá, ngầu quá!"
Thực ra Từ Kiệt đâu biết, con Kỳ Lân này bị bạch tạng, ở trong tộc bị coi là quái thai nên mới phải bỏ nhà ra đi, trốn chui trốn lủi ở cái xó này. Nay nghe Từ Kiệt khen lấy khen để, nó sướng rơn cả người, cái đuôi ngoáy tít mù.
Hóa ra mình là Vương giả à? Mình ngầu thế sao? Con Kỳ Lân ưỡn ngực lên, cố tạo dáng cho oai vệ.
Thấy cá đã cắn câu, Từ Kiệt bắt đầu tung đòn quyết định. Hắn đổi giọng, trở nên thần bí và nghiêm túc:
"Không giấu gì ngài, chúng tôi đến đây là do Thiên Đạo chỉ dẫn!"
"Thiên Đạo?" Con Kỳ Lân ngơ ngác.
"Đúng vậy!" Từ Kiệt chém gió không chớp mắt. "Trong giấc mơ của ta, Thiên Đạo đã hiện lên và bảo rằng: Tại ngọn núi này, có một vị Thần Thú Kỳ Lân trắng đang chờ đợi chân mệnh thiên tử đến để cùng nhau lập nên nghiệp lớn! Ngài chính là định mệnh của chúng tôi!"
Phía dưới, Vân Tiên Đài và Tề Hùng há hốc mồm. Cái quái gì thế? Thiên Đạo nào báo mộng? Thằng này bịa chuyện mà mặt không đỏ tim không đập thế à?
Từ Kiệt tiếp tục diễn sâu: "Thiên Đạo chỉ thị chúng tôi lập ra Đạo Nhất Tiên Tông tại đây. Và ngài... chính là Hộ Tông Thần Thú được trời định! Địa vị của ngài sẽ ngang hàng với Tông chủ, được vạn người kính ngưỡng, cơm bưng nước rót, muốn ăn gì có nấy!"
"Hộ Tông Thần Thú?" Con Kỳ Lân lẩm bẩm (bằng tiếng thú). Nghe oách xà lách thật đấy!
"Thần Thú đại nhân! Thời cơ đã đến! Ngài còn chần chừ gì nữa mà không quy vị, cùng chúng tôi chấn hưng tông môn, lưu danh thiên cổ?" Từ Kiệt hét lớn, dang rộng vòng tay.
Con Kỳ Lân đứng hình mất 5 giây. Sau đó...
"Gào!" (Đồng ý! Ta làm! Ta làm!)
Nó gật đầu lia lịa, ánh mắt rực lửa nhiệt huyết. Nó đã tìm thấy mục đích sống của đời mình! Nó không phải là quái thai, nó là Hộ Tông Thần Thú được Thiên Đạo chọn lựa!
Phía dưới, Vân Tiên Đài, Tề Hùng và cả Hồng Tôn (vừa tỉnh dậy) đều hóa đá.
"Nó... nó tin thật kìa?" Tề Hùng lắp bắp.
"Mẹ kiếp, con súc sinh này đơn thuần đến mức đáng thương!" Vân Tiên Đài ôm trán. "Từ Lão Tam... cái lưỡi của nó đúng là vũ khí hủy diệt hàng loạt."
Thế là, nửa canh giờ sau.
Đám người Đạo Nhất Tông hiên ngang tiến lên đỉnh núi. Dẫn đường cho họ là một con Kỳ Lân trắng khổng lồ, đang hăng hái dọn đá mở đường, thỉnh thoảng lại quay lại nhìn Từ Kiệt với ánh mắt sùng bái.
Vân Tiên Đài đi sau, thì thầm với Tề Hùng: "Tuy chiếm được núi, lại lừa được thêm con thú giữ nhà xịn sò... nhưng sao ta thấy nhục nhục thế nào ấy nhỉ?"
Tề Hùng thở dài: "Sư tôn, da mặt dày lên chút đi. Chúng ta lời to rồi còn gì."
"Nhưng mà... lừa trẻ con (thú) thế này thất đức quá."
"Kệ đi sư tôn, có thực mới vực được đạo. Vào nhận nhà thôi!"