Câu nói của Vương Vũ giống như một đạo sấm sét, đánh toạc bầu không khí ồn ào hỗn loạn của bữa tiệc.
Trong chớp mắt, toàn bộ không gian dường như bị ai đó bấm nút "Pause", tĩnh lặng đến mức nghe được cả tiếng kim rơi.
Tất cả những người có mặt đồng loạt phóng ánh mắt sắc như dao cạo về phía Vương Vũ, trong ánh mắt tràn ngập sự khinh bỉ và xem thường tột độ.
Cái tên này trước đó đâu có nói như vậy! Nhớ ngày đó, khi Vương gia vừa bị trộm viếng thăm, hắn ngày nào cũng gào thét đòi đem bọn đạo tặc ra băm vằm thành tám khúc để xả hận cơ mà!
Thế mà bây giờ, khi biết đám người "Đạo Môn" kia lại là trưởng bối nhà Diệp Trường Thanh, con hàng này lập tức hóa thân thành tắc kè hoa, thái độ quay xe 180 độ khét lẹt.
Cái loại không biết xấu hổ, vứt bỏ liêm sỉ, hoàn toàn không có chút nguyên tắc nào thế này, thật sự khiến người ta buồn nôn!
Trong lòng mọi người thầm chửi rủa: Còn cần thể diện nữa không hả? Với cái đức hạnh này mà cũng đòi làm Gia chủ Vương gia? Cút sang một bên cho khuất mắt, thay con chó lên làm Gia chủ khéo còn uy tín hơn hắn!
Tuy nhiên, sự im lặng này không kéo dài quá lâu.
Sau khi ném cho Vương Vũ một rổ ánh mắt khinh bỉ, mọi người lại nhanh chóng dồn sự chú ý về phía Diệp Trường Thanh.
Dù sao, ngay lúc nãy, Diệp Trường Thanh đã chính miệng hứa hẹn: Bọn họ sẽ được miễn phí thưởng thức mỹ thực, không cần xếp hàng, thậm chí còn được đặc quyền gọi món (tiểu táo)!
Đặc biệt là những lão làng đã đi theo Diệp Trường Thanh suốt bảy, tám năm trời, nghe được lời hứa này quả thực như sét đánh ngang tai — nhưng là sét đánh vì quá sướng!
Từ trước đến nay, bọn họ làm gì có diễm phúc hưởng thụ đãi ngộ cỡ này? Đừng nói là ngoài đời thực, ngay cả trong mơ cũng chẳng dám hy vọng xa vời có chuyện tốt bực này rơi trúng đầu.
Trước kia, muốn ăn được một miếng đồ ăn do chính tay Diệp Trường Thanh nấu, khó khăn đến mức nào? Xếp hàng chờ đợi ít nhất cũng phải mất cả canh giờ!
Thế mà tối nay, chuyện khó tin này lại trở thành sự thật. Chẳng lẽ bọn họ cứ thế một bước lên mây, không cần mòn mỏi chờ đợi mà vẫn được ăn ngon sao?
Đúng lúc này, trong đám đông có kẻ không kìm nén được sự nôn nóng, vội vàng mở miệng tranh công.
Một tên cười tươi như hoa, xun xoe nói với Diệp Trường Thanh: "Diệp công tử, ngài ngàn vạn lần đừng tin lời hồ ngôn loạn ngữ của tên Vương Vũ kia! Cái miệng hắn xưa nay không có cửa nẻo gì đâu, nói ra chẳng ai tin được! Thực ra, đống bảo vật trân quý trong bảo khố nhà ta, vốn dĩ là ta cố ý chuẩn bị để hiếu kính các vị trưởng bối đức cao vọng trọng của ngài đấy chứ!"
Lời còn chưa dứt, Vương Vũ đã nhảy dựng lên phản bác: "Đánh rắm! Ai bảo miệng ta không có cửa nẻo hả?!"
Ngay lập tức, lại có kẻ khác chen lên nịnh nọt: "Diệp công tử à, không biết đống bảo bối mà tông môn ta 'gửi' đến, các vị trưởng bối dùng có thuận tay không? Nếu thấy không ưng ý hoặc không quen, ta lập tức sai người đóng gói một lô hàng xịn hơn gửi đến tận nơi cho các ngài ngay!"
Nghe những lời này, đám người xung quanh đưa mắt nhìn nhau, trong lòng thầm mắng: Mẹ kiếp! Đống bảo vật trân quý bị trộm đi mà còn đòi đổi trả hàng mới nữa cơ à? Vô sỉ đến thế là cùng!
Nhưng ngẫm lại, mọi người cũng dần tỉnh táo. Bảo vật thì cũng đã mất rồi, nếu bây giờ cứ khăng khăng đòi lại, không những xôi hỏng bỏng không mà còn đắc tội với đại nhân vật như Diệp Trường Thanh.
Đến lúc đó, đừng nói là được ăn đặc quyền "tiểu táo", e rằng ngay cả một ngụm nước canh cũng chẳng có mà húp!
Thà rằng như vậy, chi bằng dứt khoát từ bỏ việc đòi bồi thường. Dù sao giữ được mối quan hệ tốt đẹp với Diệp Trường Thanh mới là chân lý!
Hơn nữa, nghĩ kỹ lại thì đám người Vân Tiên Đài ra tay cũng rất có chừng mực. Tuy vơ vét một mớ tài vật, nhưng không hề chạm đến căn cơ cốt lõi của các thế lực, chỉ làm bọn họ đau lòng một chút thôi.
Nhưng mà... đau lòng thì vẫn là đau lòng chứ! Phải biết rằng, dù là tông môn hay gia tộc nào bị trộm — à không, phải gọi là được các "trưởng bối" ghé thăm — thì cũng xót xa đứt ruột. Đó toàn là bảo bối tích cóp bao năm trời cơ mà!
Thế nhưng ván đã đóng thuyền, có hối hận cũng chẳng ích gì.
Giờ phút này, cách làm sáng suốt nhất là tương kế tựu kế, đâm lao thì phải theo lao. Cứ coi như đống bảo vật đó là quà mừng tân gia gửi đến Đạo Nhất Tiên Tông đi!
Làm vậy chẳng những hóa giải được cục diện khó xử hiện tại, mà biết đâu còn đổi được một tấm "phiếu bé ngoan" ăn cơm trọn đời từ chỗ Diệp Trường Thanh. Nghĩ đến thôi đã thấy sướng rơn người rồi!
Đám người nhao nhao nghị luận, ngươi một lời ta một câu, không khí náo nhiệt vô cùng.
Đối mặt với kết cục này, Diệp Trường Thanh không hề cảm thấy bất ngờ. Trong lòng hắn thừa hiểu, những ngày tháng sau này của mình e rằng sẽ phải vất vả gấp bội.
Bình thường anh em hòa thuận, quan hệ tốt đẹp là thế, nhưng cứ đụng đến chuyện ăn uống là y như rằng biến thành một lũ chết đói. Đám người này trong đầu chỉ toàn nghĩ cách nhét đầy cái dạ dày, làm quái gì quan tâm đến việc hắn nấu nướng mệt mỏi ra sao!
Dù trong lòng có chút bất đắc dĩ, nhưng Diệp Trường Thanh cũng hết cách. Ai bảo đám Vân Tiên Đài gây họa, cuối cùng hắn phải đứng ra dọn dẹp tàn cuộc cơ chứ? Ai bảo bọn họ đều là trưởng bối trong tông môn của hắn? Dù có bực mình cũng chẳng thể trút giận được.
Đợi tâm trạng mọi người dần bình phục, Diệp Trường Thanh mới hắng giọng, chốt hạ:
"Đa tạ chư vị tiền bối đã thông cảm. Vãn bối cũng chẳng có gì quý giá để báo đáp, giống như lời vừa nói, ngày sau chư vị tiền bối muốn ăn món gì, cứ trực tiếp đến tìm vãn bối, vãn bối nhất định sẽ an bài chu đáo."
Đây chính là lời hứa vàng ngọc của Diệp Trường Thanh, cũng là câu nói mà tất cả những người có mặt ở đây mong chờ nhất!
Thế nhưng, giữa đám đông đang hân hoan, lại có một kẻ thích làm màu, ra vẻ rộng lượng lên tiếng:
"Diệp công tử, ngài nói gì vậy! Chúng ta làm thế đâu phải vì bữa cơm này! Chúng ta làm vậy đều là vì..."
"Câm cái miệng ngươi lại!"
Lời còn chưa nói hết, kẻ đó đã bị người bên cạnh vung tay bịt chặt miệng, ép phải nuốt ngược câu nói vào trong.
Cái giờ phút quan trọng này rồi mà còn bày đặt sĩ diện hão?! Lỡ mồm làm hỏng bát cơm của mọi người, ngươi chính là thiên cổ tội nhân đấy!
Kẻ vừa lên tiếng không ai khác chính là Vương Vũ — tên ngốc vừa bị cả đám khinh bỉ lúc nãy.
Lần này, Vương Vũ mới nói được một nửa lại tiếp tục thu hút ánh nhìn của mọi người. Nhưng không còn là sự khinh bỉ nữa, mà là sự phẫn nộ tột đỉnh!
Sao chỗ nào cũng có mặt ngươi vậy hả? Cái tên chó chết này, câm miệng lại không được à?
Đã muốn nói thì nói cho tử tế, đừng có giở cái giọng đạo đức giả ra đây! Lúc này là lúc để khách sáo sao?
Bị bịt miệng, Vương Vũ vẫn cố tình giãy giụa muốn nói tiếp. Thấy vậy, mấy người xung quanh lập tức xông lên, đè nghiến hắn xuống đất.
Trong cái thời khắc mấu chốt này, tuyệt đối không thể để con hàng này sủa bậy thêm câu nào nữa!
Cái gì mà không màng bữa cơm? Không màng bữa cơm thì ngươi màng cái gì? Màng cái mặt mâm của Gia chủ Vương gia nhà ngươi chắc?
Không biết nói chuyện thì ngậm miệng lại! Nhất là trong những dịp trọng đại thế này, không biết hùa theo đám đông thì cũng phải biết im lặng chứ!
Trong lòng mọi người không hẹn mà cùng mắng thầm: Suýt chút nữa thì bị cái tên chó chết này làm hỏng đại sự!