Virtus's Reader
Ta Là Trù Thần, Toàn Tông Môn Đều Bị Ta Làm Thèm Khóc

Chương 209: CHƯƠNG 209: LÃO THÁI BÀ ĐÒI BẰNG CHỨNG, HỒNG TÔN CƯỜI KHẨY

Hoàn toàn không ngờ cái lão già nát rượu này lại ra tay tàn độc như vậy, chỉ trong chớp mắt đã chém giết sạch sẽ đám ma tu.

Đối mặt với thời khắc sinh tử tồn vong, người Hà gia đột nhiên nhớ tới cái phao cứu sinh duy nhất - Nhị tiểu thư Hà Lộ. Bọn họ nhao nhao gào lên:

“Đại nhân! Hà gia Nhị tiểu thư Hà Lộ đã bái nhập môn hạ Tam trưởng lão Lạc Hà Tông!”

“Đúng vậy a! Hà gia ta là căn chính miêu hồng (lý lịch trong sạch)!”

“Đại nhân tha mạng a!”

Ngay cả Hà Kim Lan đang bị Hồng Tôn bóp cổ cũng cố hết sức thều thào:

“Tiền bối... ngài không thể giết ta... muội muội ta là đệ tử thân truyền của Lạc Hà Tông...”

Nghe vậy, Hồng Tôn cũng chẳng thèm quan tâm cái gì Lạc Hà Tông hay Du Lệ. Chỉ là lão chợt nhớ ra cái tên Hà Lộ này hình như là nữ nhân từng đến Đạo Nhất Tông từ hôn với Trường Thanh tiểu tử thì phải.

Suy nghĩ một chút, Hồng Tôn tạm thời giữ lại mạng cho đám người Hà gia. Thấy thế, người Hà gia như vớ được cọc, ai nấy đều thở phào nhẹ nhõm, tưởng rằng đối phương kiêng kị uy danh Lạc Hà Tông - một trong Tứ đại tông môn Đông Châu.

Cuối cùng cũng giữ được cái mạng nhỏ. Nhưng bọn họ đâu biết, Hồng Tôn làm vậy chỉ vì nể mặt Diệp Trường Thanh, định để tiểu tử kia tự mình quyết định số phận của bọn họ.

Quay người đi vào địa lao, lão giải cứu toàn bộ người Diệp gia.

Người Diệp gia không tính là nhiều. Đời cha của Diệp Trường Thanh chỉ có ba anh em, đến đời hắn thì đông hơn một chút, cộng thêm nữ quyến, tổng cộng cũng chỉ khoảng ba mươi người.

Được Hồng Tôn cứu ra, Diệp phụ dìu Diệp mẫu, cảm kích nói:

“Đa tạ ân công xuất thủ cứu giúp, Diệp gia ta...”

“Không cần khách sáo, mấy viên đan dược chữa thương này các ngươi cứ uống trước đi.”

Thương thế mọi người cũng không nặng, nhưng Hồng Tôn vẫn hào phóng phát thuốc.

Sau khi giải quyết xong ma tu ở Vân Thành, nhóm Diệp Trường Thanh cũng tiến vào trong thành. Trên đường phố, đám bách tính được giải cứu đều mừng rỡ như điên.

Không chậm trễ, cả nhóm đi thẳng về hướng Diệp gia.

Khi Diệp Trường Thanh về đến nhà, Hồng Tôn cùng Diệp phụ, Diệp mẫu đã ngồi chờ ở tiền sảnh.

Nhìn thấy con trai, Diệp phụ Diệp mẫu đều vô cùng kích động. Dù sao bọn họ cũng chỉ có một mụn con trai độc nhất, hơn nữa, thằng con này bây giờ hình như rất có tiền đồ.

Ngay cả Thần Kiếm Phong chủ cũng đích thân ra tay cứu giúp. Khi biết thân phận thật của Hồng Tôn, Diệp phụ suýt chút nữa rớt cả hàm.

Đây chính là Phong chủ của Đạo Nhất Tông, đại nhân vật đỉnh chóp của Đông Châu a! Thế mà lại vì cái Diệp gia nhỏ bé này mà tự mình xuất thủ.

“Cha, mẹ.”

Nhìn thấy nhị lão bình an vô sự, Diệp Trường Thanh cười gọi.

Diệp mẫu ôm chầm lấy con trai, sờ nắn khắp người kiểm tra, ân cần hỏi han:

“Thế nào? Ở tông môn đã quen chưa? Linh thạch có đủ tiêu không con?”

Diệp phụ tuy không nói gì nhiều, nhưng ánh mắt cũng tràn đầy sự quan tâm.

Gia đình ba người hàn huyên vài câu, Diệp Trường Thanh lúc này mới chú ý tới đám người Hà gia đang quỳ rạp trong đại sảnh. Người Hà gia cũng nhận ra Diệp Trường Thanh.

Trong lòng bọn họ ngũ vị tạp trần. Không phải nói thằng nhóc Diệp gia này chỉ là một tạp dịch đệ tử quèn sao? Tại sao lại có thể mời được Phong chủ đại nhân ra tay?

Không hợp lý! Hoàn toàn không hợp lý a!

“Đây là...” Diệp Trường Thanh nghi hoặc hỏi.

Diệp phụ giải thích:

“Hồng Phong chủ có ý là để con xử lý đám người Hà gia này. Dù sao con cùng con bé Hà Lộ kia cũng từng có hôn ước.”

Nói đoạn, ánh mắt Diệp phụ trở nên băng lãnh khi quét qua đám người Hà gia.

Từ trước đến nay, Diệp gia và Hà gia mâu thuẫn không ít, minh tranh ám đấu liên miên, nhưng ngoài mặt vẫn giữ hòa khí. Nếu không cũng chẳng có chuyện định hôn ước giữa Diệp Trường Thanh và Hà Lộ, mục đích chính là để hai nhà liên thủ.

Chỉ là lần này, sự xuất hiện của ma tu đã khiến Diệp phụ nhìn thấu bộ mặt thật của Hà gia.

Sau khi đầu hàng ma tu, Hà gia không hề niệm tình xưa nghĩa cũ, thậm chí mấy lần muốn dồn Diệp gia vào chỗ chết. Nếu không phải đám ma tu kia chờ lệnh cấp trên, e rằng người Diệp gia đã sớm chết sạch.

Cho nên đối với Hà gia, Diệp phụ hận thấu xương.

Nhưng đúng như Hồng Tôn nói, chuyện của Hà gia vẫn nên để Diệp Trường Thanh quyết định.

Chỉ là nghe xong, Diệp Trường Thanh vẻn vẹn liếc mắt nhìn đám người Hà gia một cái, rồi nhàn nhạt nói:

“Phong chủ quyết định là được, đệ tử không tham dự. Cha mẹ vừa bị kinh hãi, đệ tử muốn dành thời gian bồi tiếp hai người.”

Sống chết của người Hà gia, Diệp Trường Thanh căn bản không quan tâm. Nghe vậy, Hồng Tôn gật đầu:

“Được.”

Lập tức Diệp Trường Thanh cùng nhị lão đi vào hậu viện.

“Ngươi định xử lý bọn họ thế nào?”

Bách Hoa Tiên Tử không đi theo quấy rầy gia đình người ta đoàn tụ, nàng chọn ở lại phòng khách, quay sang hỏi Hồng Tôn.

Hồng Tôn mỉm cười đầy ẩn ý, trực tiếp lấy ra Hiển Ảnh Trận, liên lạc với Du Lệ.

Ngươi Hà gia Nhị tiểu thư là đệ tử của Du Lệ đúng không? Vậy thì dễ rồi, để Du Lệ tự mình quyết định đi.

Trước đó chuyện không có gì cũng có thể bị Hồng Tôn chém gió thành có, bây giờ nắm được bằng chứng rành rành trong tay, vậy thì càng khỏi phải bàn.

Vừa vặn Diệp gia lần này tổn thất không nhỏ, khoản phí tổn thất tinh thần này cứ để Du Lệ móc hầu bao ra mà đền.

Rất nhanh trận pháp kết nối. Khuôn mặt già nua của Du Lệ hiện lên trên màn sáng. Nhìn thấy Hồng Tôn, bà ta tức giận hỏi:

“Có việc gì?”

Rất hiển nhiên, lão thái bà này vẫn còn canh cánh trong lòng chuyện lần trước. Nhưng Hồng Tôn nào có để ý, lão vui vẻ nói:

“À, lão phu ở Vân Thành thuận tay diệt một đám ma tu Huyết Tông. Bất quá có một cái gia tộc tên là Hà gia, bọn họ khai là có tộc nhân làm đệ tử dưới trướng ngươi, cho nên ta hỏi thăm chút.”?

Nghe vậy, Du Lệ lập tức cảm thấy có mùi không ổn. Lão già này lại muốn giở trò gì đây?

Bà ta nhíu mày, thận trọng trả lời:

“Đúng là có một đứa, lần trước ngươi cũng gặp rồi đấy. Nhưng ta thu đệ tử thì liên quan gì đến cái Hà gia này?”

“Lão sâu rượu, ta nói cho ngươi biết, chiêu bài cũ rích lần trước vô dụng rồi! Chuyện gì cũng phải nói chứng cứ, ngươi đừng hòng vu oan giá họa cho ta nữa!”

Có lẽ là bị lừa sợ rồi, Du Lệ rào trước đón sau, triệt để chặn đường Hồng Tôn.

Lần trước ngươi ăn nói bừa bãi, chụp mũ lung tung. Lần này lão thái bà ta không mắc bẫy nữa đâu. Không có chứng cứ thì cho dù ngươi có nói hươu nói vượn ta cũng sẽ không thừa nhận.

Chỉ là đối với thái độ này, nụ cười trên mặt Hồng Tôn không hề giảm bớt:

“Làm sao có thể chứ? Ta Hồng Tôn là ai ngươi còn không biết sao? Ta làm sao lại là loại người ăn nói bừa bãi, lung tung vu hãm người tốt được?”

“Hừ.”

Du Lệ cười lạnh một tiếng. Đều chẳng buồn so đo. Ngươi Hồng Tôn là ai, ta lão thái bà này đã lĩnh giáo đủ rồi.

Dù sao mặc kệ ngươi nói cái gì, ta chỉ có một thái độ: Xem chứng cứ! Ngươi mà nói nhảm nữa, ta cắt đứt liên lạc ngay lập tức. Cùng một cái hố, ta chẳng lẽ lại nhảy xuống hai lần?

Đã sớm chuẩn bị sẵn phương án đối phó, chỉ tiếc, lần này Hồng Tôn thật sự không phải chém gió, mà là có bằng chứng thật.

Không có chứng cứ mà Hồng Tôn còn quay bà ta như chong chóng, huống chi bây giờ chứng cứ rành rành, vậy thì càng là nắm đằng chuôi.

Cho nên đối mặt với Du Lệ, Hồng Tôn bình tĩnh lạ thường, không nhanh không chậm nói:

“Ngươi thừa nhận có người đệ tử như thế đúng không? Vậy thì tốt. Cái Hà gia này trước đó đã đầu hàng Huyết Tông, giúp đỡ Huyết Tông ở Vân Thành nối giáo cho giặc, thậm chí còn tu luyện Ma đạo công pháp. Cái này đã đủ để xử lý theo quy tắc đối với ma tu chưa nhỉ? Dù sao trước đó tại Tứ Tông Đại Hội...”

Nghe Hồng Tôn nói, Du Lệ nhíu mày, trực tiếp ngắt lời:

“Chứng cứ đâu?”

Lão già chết tiệt, còn muốn vu khống ta? Buồn cười! Ta Du Lệ hiện tại chỉ tin vào mắt thấy tai nghe, không ăn cái bài này của ngươi nữa đâu...

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!