Virtus's Reader
Ta Là Trù Thần, Toàn Tông Môn Đều Bị Ta Làm Thèm Khóc

Chương 2103: CHƯƠNG 2102: TẢ TUYỆT TÁI XUẤT, SÁT CƠ HƯỚNG VỀ CƠM TỔ

"Ta mà có được thiên phú như ngươi, chắc nằm mơ cũng phải cười tỉnh mất."

Nhìn Diệp Trường Thanh đột phá dễ như ăn kẹo, Hồng Tôn vừa xỉa răng sau bữa cơm no nê, vừa bĩu môi cảm thán. Trước kia ở Hạ giới, cảm giác chênh lệch chưa rõ ràng lắm. Nhưng từ khi phi thăng Tiên giới, tu vi của Diệp Trường Thanh đã phóng như hỏa tiễn, vượt mặt toàn bộ đám lão già bọn họ. Lúc này, Hồng Tôn mới thấm thía sự khác biệt giữa người với người.

Thiên phú tốt đúng là có thể muốn làm gì thì làm! Môi trường tu luyện vừa thay đổi một chút là lập tức cất cánh bay cao. Giống như bây giờ, Diệp Trường Thanh vừa đột phá đã đạt tới Tiên Vương cảnh đại thành, bỏ xa bọn họ không biết bao nhiêu con phố. Nhưng ghen tị thì cũng chỉ để đó, với đám người Hồng Tôn, việc thiết thực nhất lúc này vẫn là ngoan ngoãn tu luyện từng bước, tranh thủ sớm ngày đột phá Tiên cảnh.

Nghe vậy, Diệp Trường Thanh chỉ nhếch miệng cười nhạt, tiện tay mở bảng hệ thống ra xem.

Ký chủ: Diệp Trường Thanh.

Thân phận: Trưởng lão Thực đường Đạo Nhất Tiên Tông, Thiếu thành chủ Trù Vương Tiên Thành.

Tu vi: Tiên Vương cảnh đại thành (0 - 100.000.000.000).

Công pháp: Minh Tâm Quyết (Viên mãn), Cửu Mạch Quyết (Viên mãn), Bách Chuyển Kim Đan Quyết (Viên mãn)...

Thuật pháp: Ảnh Đao (Hoàng cấp thượng phẩm, Hóa cảnh), Thất Tinh Bộ (Hoàng cấp thượng phẩm, Hóa cảnh), Linh Bích (Hoàng cấp thượng phẩm, Hóa cảnh), Thất Sát Đao (Huyền cấp trung phẩm, Viên mãn), Huyền Linh Bích (Huyền cấp thượng phẩm, Viên mãn), Tật Phong Bộ (Huyền cấp thượng phẩm, Viên mãn)...

Danh vọng: Tiên giới yêu nghiệt.

Thiên phú: Đế phẩm thượng giai (658.425 - 100.000.000).

Căn cốt: Đế phẩm thượng giai (8.452.630 - 100.000.000).

Ngộ tính: Đế phẩm thượng giai (6.236.540 - 100.000.000).

Tu vi lại tiến thêm một bước, khoảng cách tới Tiên Hoàng cảnh cũng không còn xa. Không biết đám người Thiên Lâm bao năm qua đã tu luyện đến cảnh giới nào rồi, nhưng đoán chừng vẫn chưa chạm tới Tiên Hoàng cảnh đâu. Diệp Trường Thanh thầm hài lòng. Cơm nước xong xuôi, mọi người cũng tản đi ai làm việc nấy.

Dưới sự an bài của Tề Hùng, đợt khai sơn thu đồ đệ lần hai chính thức bắt đầu. So với lần đầu tiên gà bay chó sủa, lần này diễn ra thuận lợi và nhẹ nhàng hơn hẳn. Nhất là sau màn thể hiện của Đạo Nhất Tiên Tông tại Tứ Tông Luận Kiếm, đám tán tu và các đại gia tộc vừa nghe tin đã ùn ùn kéo đến, dắt theo con cháu hậu bối xếp hàng dài dằng dặc. Bọn họ vốn đã nhắm nhe đưa người vào Đạo Nhất Tiên Tông từ lúc ở Tiên Kiếm Môn, nay có cơ hội tốt thế này, ngu gì mà bỏ lỡ. Nhờ vậy, tông môn chẳng cần phải chạy đôn chạy đáo đi lùa người như trước nữa.

"Ngoài núi tụ tập bao nhiêu người rồi?" Trong động phủ, Tề Hùng hỏi tên chấp sự.

"Thưa Tông chủ, đông nghìn nghịt, đếm sơ cũng phải mấy vạn. Nhưng số người đủ điều kiện tham gia khảo hạch chắc tầm hơn một vạn."

Tề Hùng gật gù, tình hình khả quan hơn dự kiến rất nhiều. "Ừm, chú ý giữ gìn trật tự, đừng để kẻ nào làm loạn."

"Rõ!"

Công việc trôi chảy khiến tâm trạng Tề Hùng khá lên hẳn. Về phần Diệp Trường Thanh, hắn vẫn duy trì lối sống "cá ướp muối" nhàn nhã. Mỗi ngày nấu đủ ba bữa cơm, tích lũy điểm đánh giá tốt, thời gian rảnh rỗi thì dẫn Bách Hoa Tiên Tử và các đạo lữ đi du sơn ngoạn thủy. Cuộc sống trôi qua cực kỳ tiêu sái. Khắp Đạo Nhất Tiên Tông, tìm mỏi mắt cũng chẳng ra ai sướng như hắn.

Thế nhưng, trong lúc Đạo Nhất Tiên Tông đang thuận buồm xuôi gió, thì tại Đan Vương Tiên Thành cách đó không biết bao nhiêu vạn dặm, một luồng sát khí hung hãn đang cuồn cuộn tỏa ra từ một tòa động phủ u ám.

Đây là nơi ở của cha con Tả Tuyệt. Năm xưa, để giữ lại thần hồn cho Tả Tuyệt, Tả phụ đã phải cắn răng gia nhập Đan Vương Tiên Thành. Những năm qua, lão cũng dốc sức làm không ít chuyện bẩn thỉu cho nơi này. Đan Vương Tiên Thành đương nhiên không ngu, có một đại sát khí ngang hàng với Hoàng Lão trong tay, tội gì không xài.

Một tháng trước, Tả phụ cuối cùng cũng gom đủ tài nguyên để đúc lại nhục thân cho Tả Tuyệt. Trải qua một tháng dung hợp, Tả Tuyệt có thể nói là cải tử hoàn sinh. Cỗ nhục thân mới này đã vắt kiệt toàn bộ nội tình, bảo vật và nhân mạch mà Tả phụ tích cóp cả đời, cốt chỉ để Tả Tuyệt có một tương lai rộng mở hơn. Do đó, tư chất của thân thể mới này tuyệt đối không kém cạnh, thậm chí còn nhỉnh hơn thân xác cũ.

Vừa thích ứng xong nhục thân, cái tên đầu tiên nảy ra trong đầu Tả Tuyệt chính là Trù Vương Tiên Thành và Diệp Trường Thanh. Sát ý trong mắt hắn đặc quánh lại. Hai cái tên này như hai cái gai độc cắm phập vào tim hắn, không nhổ không được.

Nhưng Trù Vương Tiên Thành có Hoàng Lão tọa trấn, ngay cả cha hắn cũng phải kiêng dè. Vậy thì chỉ có cách nhắm vào Diệp Trường Thanh trước. Phải băm vằn tên khốn đó ra để xả bớt cơn hận! Vài ngày trước, Tả Tuyệt đã phái người đi điều tra tung tích của Diệp Trường Thanh.

Hôm nay, Tả Tuyệt đang khoanh chân tu luyện trong mật thất thì nghe thuộc hạ cầu kiến. Khóe môi hắn nhếch lên một nụ cười lạnh lẽo. Xem ra đã có tin tức.

Trải qua một lần sinh tử, Tả Tuyệt đã trưởng thành hơn, không còn xốc nổi như trước mà điên cuồng lao đầu vào tu luyện. Cừu hận chính là liều thuốc kích thích tốt nhất. Hắn cần thực lực để báo thù! Bước ra khỏi mật thất, Tả Tuyệt lạnh lùng nhìn gã thanh niên trước mặt: "Tra được rồi?"

"Bẩm công tử, kẻ đó hiện đang ở Vô Tế sơn mạch, tự lập ra một tông môn tên là Đạo Nhất Tiên Tông."

Vô Tế sơn mạch? Nghe đến đây, sát ý trong mắt Tả Tuyệt bùng nổ, một luồng linh lực màu đen kịt tỏa ra quanh người hắn. Tên này vậy mà đã tu luyện tới Tiên Vương cảnh viên mãn! Luồng linh lực đen ngòm kia mang theo hơi thở tà ác, khiến người ta cực kỳ buồn nôn. Cảm nhận được sát cơ ngút trời của Tả Tuyệt, gã thanh niên cúi gầm mặt, mồ hôi lạnh túa ra, không dám nhìn thẳng.

"Rất tốt."

Tả Tuyệt cười gằn, bước một bước, thân ảnh lập tức biến mất. Hắn không ngu ngốc đi báo thù một mình, mà đi tìm cha hắn. Chết hụt một lần, Tả Tuyệt đã khôn ra. Muốn giết Diệp Trường Thanh, phải kéo theo cha hắn và cường giả Đan Vương Tiên Thành đi áp trận. Đơn thương độc mã lao tới chẳng khác nào nộp mạng.

Khi Tả Tuyệt rời đi, luồng linh lực đen trong sân mới từ từ tan biến. Gã thanh niên thở hắt ra một hơi nhẹ nhõm. Từ lúc đúc lại nhục thân, tính cách Tả Tuyệt trở nên vặn vẹo và tàn độc hơn rất nhiều. Ở cạnh hắn, gã luôn có cảm giác áp lực như núi đè, sơ sẩy một chút là mất mạng như chơi.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!