Đối mặt với đám thú tộc tiên phong, người của Đạo Nhất Tiên Tông chém giết khá nhẹ nhàng. Thế nhưng, kẻ địch căn bản không cho bọn họ thời gian nghỉ ngơi. Đám thú phía sau nối đuôi nhau lao lên, không chút do dự, lớp này ngã xuống lớp khác xông tới.
Đây cũng chính là điểm đáng sợ của thú tộc. So với nhân loại, bọn chúng ít biết sợ hãi hơn. Cho dù nhìn thấy đồng loại phía trước bị giết, đám phía sau vẫn không sợ chết mà lao lên như những cỗ máy giết chóc.
Đối mặt với thế công như sóng biển dồn dập, người của Đạo Nhất Tiên Tông vẫn không hề bối rối. Dù sao thì đám Cung phụng cầm đầu đều là những cường giả thành danh nhiều năm tại Tiên giới. Cả đời bọn họ trải qua không biết bao nhiêu trận chiến, kinh nghiệm đánh nhau với thú tộc thì đầy mình. Tập tính của đám súc sinh này, bọn họ nắm rõ trong lòng bàn tay.
Đại chiến đã bùng nổ dữ dội. Lúc này, Tượng Tổ cũng đã bay tới bầu trời phía trên chiến trường.
Quanh thân tản ra uy áp kinh khủng, Tượng Tổ nhìn xuống đám người Đạo Nhất Tiên Tông đang điên cuồng tàn sát con cháu mình với ánh mắt lạnh lùng, vô cảm. Nó chẳng hề để tâm đến chút thương vong cỏn con này.
Đừng nhìn đám nhân loại này bây giờ đang nhảy nhót vui vẻ, chỉ cần nó ra tay, bọn chúng sẽ chẳng còn cơ hội nào để giãy giụa.
Nghĩ tới đây, Tượng Tổ chuẩn bị tung đòn hủy diệt.
Nhưng đúng lúc này, một bóng người đột ngột xuất hiện phía trước nó, tung ra một chưởng kinh thiên động địa.
Trong lòng Tượng Tổ trầm xuống. Khí tức cường hãn kia khiến nó theo bản năng phải phòng thủ, chặn lại đòn tấn công bất ngờ.
Tuy nhiên, do không có sự phòng bị từ trước, nó vẫn bị một chưởng này đẩy lùi hơn ngàn mét.
Uy lực của đòn đánh này khiến sắc mặt Tượng Tổ trở nên khó coi. Nó nhìn chằm chằm vào người vừa tới, trong mắt tràn đầy sự băng hàn và nghi hoặc, nghiến răng thốt lên:
“Là ngươi...”
Người xuất thủ thình lình chính là Tả Phụ. Và nhìn phản ứng của Tượng Tổ, rõ ràng là hai kẻ này có quen biết nhau.
Điều này cũng dễ hiểu. Trong lịch sử, thú tộc ở Vô Tế Sơn Mạch đã không ít lần muốn san phẳng Vô Tế Tiên Thành. Nhưng vì Vô Tế Tiên Thành là một trong 24 Tiên Thành của Tiên giới, được trời đất sinh ra, không phải sức người xây dựng, nên Nhân tộc đương nhiên sẽ không dễ dàng buông tha cứ điểm quan trọng này.
Vì thế, xung quanh Vô Tế Tiên Thành đã nổ ra vô số cuộc chiến giữa Nhân tộc và Thú tộc. Kết quả cuối cùng là Thú tộc không chiếm được thành, còn Nhân tộc cũng không dám xâm nhập sâu vào Vô Tế Sơn Mạch. Hai bên duy trì một thế cân bằng mong manh.
Những năm gần đây, Thú tộc liên tục chèn ép Vô Tế Tiên Thành nhưng không dám hạ tử thủ, cũng là vì lý do này. Chiếm chút tiện nghi thì được, nhưng nếu ép quá đáng, Nhân tộc mời đại năng về tọa trấn thì Thú tộc sẽ mất cả chì lẫn chài.
Thế nhưng lúc này, Tả Phụ lại xuất hiện ở đây! Ý nghĩ đầu tiên của Tượng Tổ là Nhân tộc lại có âm mưu gì đó. Nếu không phải Vô Tế Tiên Thành giở trò sau lưng, thì chính là cái Đạo Nhất Tiên Tông này có vấn đề từ đầu đến đuôi. Nó không phải là một tông môn mới lập, mà là một cái bẫy của Nhân tộc!
Đối mặt với sự nghi hoặc và kinh ngạc của Tượng Tổ, Tả Phụ lại tỏ ra vô cùng bình thản, thậm chí còn nở một nụ cười khẩy:
“Sao thế? Nhìn thấy ta mà kích động vậy à? Cái con nghiệt súc này.”
“Muốn chết!”
Nghe vậy, Tượng Tổ lập tức nổi điên, không thèm giải thích, giơ một chân khổng lồ đạp xuống Tả Phụ. Bàn chân to như ngọn núi che khuất bầu trời, hận không thể giẫm nát đối phương thành thịt vụn.
Tả Phụ không trốn không né, tế ra bản mệnh pháp khí là một thanh trường kiếm. Hắn chém ra một đường kiếm quang khổng lồ xé toạc trời xanh, va chạm kịch liệt với bàn chân voi kia.
Dư âm kinh khủng điên cuồng tứ tán, nhưng đều bị không gian giam cầm ngăn lại, không ảnh hưởng đến chiến trường bên dưới.
Một kích ngạnh kháng, không ai chiếm được tiện nghi. Kết quả này không làm Tả Phụ hay Tượng Tổ ngạc nhiên. Dù sao cũng là đối thủ cũ, đánh nhau bao nhiêu lần rồi, ai bao nhiêu cân lượng đều rõ như ban ngày, sao có thể một chiêu phân thắng bại?
Chỉ là phản ứng của hai bên hoàn toàn trái ngược. Tả Phụ mặt không đổi sắc, bình chân như vại. Còn Tượng Tổ thì sắc mặt âm trầm như sắp vắt ra nước.
Đây là biến số nằm ngoài dự tính của nó. Tượng Tổ không biết sự tồn tại của Tả Phụ, cứ nghĩ trận này dễ như ăn kẹo. Nhưng giờ có Tả Phụ ngáng đường, Tượng Tổ hoàn toàn không còn tinh lực để can thiệp vào chiến cục bên dưới. Nó bị đánh cho trở tay không kịp.
“Tại sao ngươi lại ở đây? Lần này Nhân tộc các ngươi lại có âm mưu quỷ kế gì? Chẳng lẽ muốn khai chiến toàn diện với Vô Tế Sơn Mạch hay sao?” Tượng Tổ lạnh giọng chất vấn.
Trong lòng nó đã nhận định Đạo Nhất Tiên Tông là cái bẫy. Nhưng Vô Tế Sơn Mạch đâu chỉ có mình nó là Thú Tổ? Nhân tộc muốn làm loạn ở đây, chỉ dựa vào một mình Tả Phụ thì chưa đủ trình.
Thế nhưng, câu trả lời của Tả Phụ lại khiến Tượng Tổ muốn thổ huyết:
“Suy nghĩ nhiều rồi. Ta chỉ đại diện cho Đạo Nhất Tiên Tông thôi. Ta bây giờ là Cung phụng của Đạo Nhất Tiên Tông.”
Hả?
Cung phụng?
Lời này vừa thốt ra, Tượng Tổ một chữ cũng không tin. Tả Phụ là ai chứ? Một cường giả cấp bậc Hoàng Lão như hắn mà chịu chui vào cái tông môn bé tẹo này làm Cung phụng?
Quả thực là coi nó như thằng ngu! Tượng Tổ càng thêm giận dữ, vừa ra tay tấn công vừa quát lớn:
“Nhân loại bỉ ổi! Ngươi coi ta là trẻ lên ba chắc? Chết đi cho ta!”
Ở Tượng Tổ xem ra, lời nói của Tả Phụ đúng là sỉ nhục trí tuệ của nó. Một cường giả chí tôn của Nhân tộc lại đi làm bảo vệ cho cái tông môn vô danh tiểu tốt? Chắc chắn là có âm mưu to lớn!
Trên bầu trời, Tả Phụ và Tượng Tổ kích chiến long trời lở đất.
Không còn mối đe dọa từ Tượng Tổ, đám người Đạo Nhất Tiên Tông bên dưới hoàn toàn không còn cố kỵ gì nữa. Bọn họ chỉ cần tập trung tinh lực đối phó với đàn thú là xong.
Cho dù trong thú triều cũng có những con thú mạnh mẽ, nhưng đừng quên, hơn một vạn Cung phụng của Đạo Nhất Tiên Tông cũng đâu phải dạng vừa. Toàn là những kẻ có máu mặt tại Tiên giới, nên đám thú mạnh kia cũng chẳng chiếm được chút lợi lộc nào.
Cục diện hoàn toàn lệch khỏi dự đoán của Thú tộc. Thú triều như thủy triều bị chặn đứng vững vàng, không có chút dấu hiệu nào là sẽ công phá được hàng phòng thủ của Đạo Nhất Tiên Tông.
Thế nhưng, trong lúc kịch chiến, một đám Cung phụng "thiếu kinh nghiệm" bắt đầu lo lắng truyền âm cho nhau:
“Ê này, đánh nhau căng thế này thì làm sao đi ăn cơm?”
“Đúng đấy, ta không thoát thân được a!”
“Rõ ràng đồ ăn ngay sau lưng, mùi thơm bay tới tận mũi mà không có thời gian ăn thì phải làm sao? Trước đó đâu có nói quy trình ăn uống thế nào đâu? Chẳng lẽ tự tiện rời vị trí?”
“Thế thì sợ là không ổn đâu...”
Mối lo lớn nhất của các cao thủ lúc này không phải là sống chết, mà là... sợ lỡ bữa cơm!