Trong gian phòng trang nhã, cái miệng của Từ Kiệt hoạt động hết công suất, thao thao bất tuyệt, chém gió phần phật. Câu chuyện qua lời kể của hắn còn ly kỳ, sống động hơn cả truyền thuyết về Cửu Thiên Huyền Nữ giáng trần.
Lời nói tuôn ra như suối chảy mây trôi, khiến nữ tử váy tím nghe mà như si như say, hoàn toàn chìm đắm vào thế giới ảo tưởng đó.
Nàng mở to mắt, mặt đầy vẻ khó tin, trong lòng thầm kinh hãi:
“Đạo Nhất Tiên Tông lại ẩn giấu một nhân vật kinh tài tuyệt diễm đến thế sao?”
Sự tò mò về nam tử thần bí tên Từ Kiệt này trong nàng bùng lên dữ dội.
Cuối cùng, Từ Kiệt nói đến khô cả cổ, phải dừng lại uống ngụm rượu thấm giọng.
Chớp lấy thời cơ, nữ tử váy tím vội vàng hỏi:
“Vậy công tử và vị Từ Kiệt kia có thân thiết không?”
Từ Kiệt mỉm cười đầy ẩn ý, đáp:
“Thân! Đương nhiên là thân rồi! Chúng ta tuy khác cha khác mẹ nhưng còn thân hơn cả anh em ruột thịt ấy chứ!”
“Hả?”
Nữ tử váy tím bị câu trả lời này làm cho đứng hình mất vài giây. Nàng chớp chớp mắt, nhìn Từ Kiệt với vẻ mờ mịt. Khác cha khác mẹ mà là anh em ruột thịt? Cái logic quái quỷ gì thế này?
Nhưng nàng cũng không rảnh để xoắn xuýt cái vấn đề ngữ pháp đó. Điều nàng quan tâm nhất bây giờ là Từ Kiệt – cái tên thiên kiêu yêu nghiệt trong lời đồn.
Qua lời kể của Từ Kiệt (đang đóng vai người kể chuyện), nàng biết được lý do Thú tộc nhượng bộ chính là vì kiêng kỵ sự tồn tại của thiên tài tuyệt thế này.
Nàng thầm nghĩ: “Kẻ này tương lai chắc chắn thành tựu phi phàm, tiền đồ vô lượng a!”
Nhiệm vụ lần này của nàng cực kỳ quan trọng: Tìm ra nguyên nhân thực sự khiến Thú tộc rút quân. Và Từ Kiệt, không nghi ngờ gì nữa, chính là chìa khóa của vấn đề. Nàng quyết không thể bỏ qua cơ hội này.
Từ Kiệt vốn là kẻ mồm mép tép nhảy, một khi đã bắt đúng đài thì như nước lũ vỡ đê, không ai cản nổi.
Nữ tử váy tím thấy thế thì như bắt được vàng, tung hết vốn liếng quyến rũ ra, liên tục dẫn dắt để moi thêm tin tức.
Ở bên cạnh, Diệp Trường Thanh tuy không nghe hết toàn bộ nhưng cũng nắm được vài từ khóa quan trọng. Hắn liếc nhìn nữ tử váy tím, trong lòng thầm đánh giá:
“Cô ả này nhìn thì lả lơi nhưng mọi câu hỏi đều xoay quanh Từ Kiệt, chắc chắn là có bẫy.”
Thế nhưng, khi nhìn thấy vẻ mặt hớn hở chém gió của Từ Kiệt, Diệp Trường Thanh quyết định im lặng.
“Nữ nhân này mục đích không thuần, chỉ tiếc hôm nay nàng ta gặp phải Từ Kiệt – thánh chém gió của Đạo Nhất Tiên Tông. Coi như số nàng đen vậy.”
Nữ tử váy tím cứ tưởng mình gặp được một tên ngốc dễ dụ, nào ngờ từ đầu đến cuối nàng đã bị cái sự "ngu ngơ" của Từ Kiệt dẫn dắt vào một mê cung hoang đường.
Nghĩ thông suốt điểm này, Diệp Trường Thanh mặc kệ bọn họ, quay sang thưởng thức tiếng đàn. Phải công nhận, thiếu nữ váy trắng này đàn rất hay, có hồn.
Trong tiếng đàn du dương, Diệp Trường Thanh dần thả lỏng, quên hết sự đời.
Cứ thế, bốn người uống đến tận đêm khuya, ai nấy đều ngà ngà say. Cuối cùng, bọn họ quyết định thuê phòng nghỉ lại.
Vốn dĩ Từ Kiệt định rủ nữ tử váy tím về phòng "tâm sự mỏng", nhưng đối phương lại kiên quyết từ chối.
Dễ hiểu thôi, vừa moi được tin tức tình báo chấn động như vậy từ miệng tên ngốc kia, nàng ta đang nóng lòng muốn đi báo công lĩnh thưởng. Nhiệm vụ lần này quan trọng như vậy, phần thưởng chắc chắn rất hậu hĩnh.
Dưới sự thuyết phục và lừa phỉnh của nàng, cộng thêm cơn say, Từ Kiệt cuối cùng cũng lảo đảo về phòng một mình, ngã vật ra giường ngáy o o.
Sau khi an bài xong cho Từ Kiệt, nữ tử váy tím vội vã rời đi trong đêm. Hành tung lén lút, nhìn trước ngó sau như sợ bị ai phát hiện.
Nàng bước đi nhẹ nhàng như mèo, cực kỳ cẩn trọng.
Thế nhưng, nàng không hề hay biết, cách đó không xa, một bóng đen như u linh đang bám theo nàng như hình với bóng.
Bóng đen đó chính là Diệp Trường Thanh. Hắn di chuyển quỷ mị, không phát ra một tiếng động. Hắn muốn xem nữ nhân này rốt cuộc đang giở trò gì.
Nữ tử váy tím đi xuyên qua những con phố vắng, cuối cùng dừng lại trước một ngôi nhà dân bình thường, không có gì nổi bật.
Nàng quan sát xung quanh, xác định an toàn rồi mới gõ cửa. Cách gõ rất đặc biệt, rõ ràng là ám hiệu.
Diệp Trường Thanh nấp trong bóng tối, âm thầm ghi nhớ quy luật gõ cửa.
Chẳng bao lâu, cửa mở, nữ tử váy tím lách người vào trong như một tia chớp.
Vài hơi thở sau, Diệp Trường Thanh mới chậm rãi hiện thân. Hắn quan sát ngôi nhà, nhận ra xung quanh đã được bố trí trận pháp cảnh giới.
Tuy nhiên, với trình độ của hắn, cái trận pháp này chỉ là trò trẻ con. Khóe miệng hắn nhếch lên một nụ cười tự tin. Hắn có cả trăm cách để xuyên qua mà không ai hay biết.
Giờ phút này, người trong nhà hoàn toàn không biết tử thần đang đứng ngay ngoài cửa.
Bên trong, nữ tử váy tím đang đối diện với một người đàn ông trung niên. Nàng cung kính hành lễ:
“Đại nhân.”
“Có thu hoạch gì không?” Người đàn ông lạnh lùng hỏi.
Nữ tử váy tím gật đầu trịnh trọng, vẻ mặt đầy sự chân thành:
“Thuộc hạ đã tra ra rồi.”
“Tra ra rồi?”
Người đàn ông trung niên giật mình. Mới hôm nay có người Đạo Nhất Tiên Tông vào thành, vừa mới bố trí xong mà đã có kết quả? Nhanh vậy sao?
Hắn nghi ngờ nhìn nàng, cảnh cáo:
“Ngươi chắc chắn chứ?”
“Thuộc hạ sao dám lừa gạt đại nhân! Tên đệ tử Đạo Nhất Tiên Tông kia bị thuộc hạ mê hoặc đến thần hồn điên đảo, khai ra tuốt tuồn tuột, chi tiết đến từng chân tơ kẽ tóc.”
Thấy nàng chắc chắn như vậy, người đàn ông gật đầu, ra hiệu cho nàng báo cáo chi tiết.
Dưới ánh mắt soi mói của cấp trên, nữ tử váy tím tiến lên một bước, hạ giọng đầy bí hiểm:
“Đại nhân, lần này Thú tộc sở dĩ rút quân, tất cả đều là vì một người tên là Từ Kiệt!”