Hồng Tôn hoàn toàn chẳng thèm để tâm đến đám người Hà Mặc.
Lúc này Đạo Nhất Tiên Tông có thể nói là trăm công nghìn việc, ngổn ngang trăm bề, hơi sức đâu mà đi lo chuyện bao đồng.
Hơn nữa, cái nơi mà đám người Hà Mặc đóng quân vốn là chốn khỉ ho cò gáy, trước giờ Đạo Nhất Tiên Tông liếc mắt một cái cũng chưa từng.
Chuyện chưa xảy ra, cũng chẳng cần phải lo bò trắng răng.
Nghe Hồng Tôn phân tích, Tề Hùng ngẫm lại cũng thấy có mấy phần đạo lý. Vả lại, hiện tại hắn cũng thật sự không có dư hơi sức để bận tâm đến chuyện này.
Thế là hắn gật đầu đồng ý, rồi quay sang phân phó cho tên chấp sự bên dưới, chỉ cần để mắt đến động tĩnh của đám người kia là được. Nếu không có gì bất thường, vậy thì cứ mặc kệ chúng.
Đạo Nhất Tiên Tông lúc này nhiệm vụ chính vẫn là khiêm tốn phát triển, chưa có ý định vạch mặt với Vô Tế Tiên Thành. Cho nên, đối phương muốn vào Vô Tế Sơn Mạch thì cứ vào, miễn sao không ảnh hưởng đến mình là được.
“Vâng.”
Nghe lệnh, gã chấp sự cung kính gật đầu rồi lập tức lui xuống.
Tề Hùng lại tiếp tục vùi đầu vào xử lý các công việc khác. Bây giờ đệ tử trong tông môn đã đông, nhưng số lượng chấp sự lại không đủ. Công việc chủ yếu đều đổ dồn lên vai các trưởng lão như Hồng Tôn, Lâm Phá Thiên, Tần Sơn Hải, Bách Hoa Tiên Tử, Tuyệt Ảnh.
Đến cả lão tửu quỷ như Hồng Tôn mà cũng bị Tề Hùng lôi ra làm việc thì đủ hiểu bận rộn đến mức nào. Mấy việc vặt vãnh vẫn phải giao cho chấp sự xử lý.
“Đợi đợt tuyển nhận đệ tử lần sau, phải tiện thể chọn ra một nhóm chấp sự có thân thế trong sạch mới được.”
Xử lý xong công việc, Tề Hùng thầm tính toán.
Đúng lúc này, gã chấp sự vừa rồi lại quay vào, cung kính hành lễ.
“Tông chủ, Hà Mặc của Vô Tế Tiên Thành đến, nói là muốn diện kiến tông chủ, đặc biệt đến bái phỏng.”
“Hà Mặc? Hắn tới làm gì?”
Nghe vậy, Tề Hùng không khỏi nghi hoặc. Mấy ngày nay Đạo Nhất Tiên Tông có để ý gì đến đám người Hà Mặc đâu. Mà đối phương cũng chẳng có động tĩnh gì đặc biệt, sao lại chủ động tìm tới cửa thế này?
Dù sao người đến là khách, suy nghĩ một lát, Tề Hùng liền bảo chấp sự mời người vào.
Trong đại điện, Tề Hùng còn đặc biệt gọi cả Hồng Tôn và Lâm Phá Thiên đến ngồi cùng. Không lâu sau, Hà Mặc dẫn theo mấy người của Vô Tế Tiên Thành đi vào.
Vừa thấy Tề Hùng, hắn đã chủ động chắp tay chào:
“Tề tông chủ, cửu ngưỡng đại danh, hôm nay cuối cùng cũng may mắn được gặp mặt.”
“Hà đạo huynh khách khí rồi, mời ngồi.”
Thái độ này của Hà Mặc càng khiến Tề Hùng thêm khó hiểu. Gã này có việc cần nhờ vả mình sao? Nhưng ngươi là cao tầng của Vô Tế Tiên Thành, chuyện mà Vô Tế Tiên Thành các ngươi còn không giải quyết được, thì Đạo Nhất Tiên Tông ta sao mà làm nổi?
Chẳng lẽ là vì hơn một vạn cung phụng trong tông môn? Nhưng đám người đó bây giờ cả ngày ngoài ăn cơm ra thì có làm gì nên hồn đâu. Trừ phi Tề Hùng hạ lệnh, nếu không thì cả ngày chỉ ngồi chờ đến bữa. Có điều, chỉ cần Tề Hùng phân phó, đám người này làm việc vẫn rất ra gì, dùng cũng thuận tay.
Sau khi ngồi xuống, hai bên bắt đầu hàn huyên. Cuộc trò chuyện cũng chỉ là những lời xã giao thông thường, giống như bạn cũ lâu ngày gặp lại.
Kéo dài hơn nửa canh giờ, Hà Mặc cuối cùng cũng vào vấn đề chính, nói rõ mục đích của chuyến đi này.
Chỉ thấy hắn mỉm cười nhìn Tề Hùng, nói:
“Tề tông chủ, không giấu gì ngài, thành chủ đại nhân của chúng tôi vẫn luôn muốn cùng quý tông qua lại nhiều hơn. Chúng ta đều ở quanh Vô Tế Sơn Mạch, mà tình hình ở đây, không cần ta nói chắc Tề tông chủ cũng rõ, nơi này chính là thiên hạ của thú tộc. Cùng là thế lực nhân tộc, hai nhà chúng ta càng nên đi lại thân thiết hơn mới phải.”
“Phải, phải.”
Nghe vậy, Tề Hùng gật đầu phụ họa, trong lòng lại thầm nghi ngờ, sao trước đây không thấy các ngươi qua lại gì hết vậy?
Thấy Tề Hùng hưởng ứng, nụ cười của Hà Mặc càng thêm rạng rỡ. Hắn thuận thế lấy ra một loạt bảo vật từ trong nhẫn không gian, vừa cười vừa nói:
“Một chút lễ mọn, lần đầu gặp mặt, mong Tề tông chủ đừng chê.”
Hả?
Nhìn đống bảo vật trước mắt, hai mắt Tề Hùng trợn tròn.
Cái này mà gọi là lễ mọn? Để ta xem nào, Tiên cấp trận bàn, Tiên cấp linh quả, Tiên cấp đan dược, Tiên khí... Toàn hàng xịn!
Trời ạ, những thứ Hà Mặc lấy ra không có món nào dưới Tiên phẩm. Ngươi gọi đây là lễ mọn á? Vô Tế Tiên Thành này giàu đến mức này sao? Còn giàu hơn cả Đan Vương Tiên Thành à? Lần đầu gặp mặt, cho dù là Đan Vương Tiên Thành cũng chưa chắc đã hào phóng đến thế.
Sự việc bất thường ắt có yêu ma. Tề Hùng vốn cẩn thận, rất nhanh đã nhận ra có điều không ổn. Không thân không quen, làm gì có chuyện vừa đến đã tặng quà hậu hĩnh như vậy.
Nhưng ngay lúc Tề Hùng định mở miệng, đã có người nhanh hơn hắn một bước.
Chỉ thấy Hồng Tôn, người vốn đang ngồi gật gù buồn ngủ, vẻ mặt chẳng mấy hứng thú, khi nhìn thấy nhiều bảo vật như vậy, đặc biệt là mấy vò tiên nhưỡng trong đó, ánh mắt liền sáng rực lên, không tài nào che giấu nổi.
Mấy vò tiên nhưỡng kia, hắn biết chứ, toàn là rượu ngon nổi danh Tiên giới, mỗi vò đều có giá trên trời. Hơn nữa vì sản lượng cực thấp, nhiều khi có tiền cũng chưa chắc mua được. Mỗi lần ra một lô là lập tức bị các thế lực lớn đặt hàng hết sạch.
Thế nên, không đợi Tề Hùng lên tiếng, Hồng Tôn đã cười ha hả nói:
“Hà đạo huynh khách khí quá, hai nhà chúng ta cần gì phải thế, đa tạ, đa tạ.”
Hả?
Nghe lời này của Hồng Tôn, Tề Hùng quay đầu nhìn hắn với vẻ mặt đầy nghi hoặc, ánh mắt như muốn hỏi: Ta còn chưa nói gì, sao ngươi đã nhận đồ rồi? Vô công bất thụ lộc, sự việc bất thường ắt có yêu ma, đạo lý này ngươi không hiểu à?
Khóe miệng Tề Hùng giật giật, còn muốn nói gì đó, nhưng bên kia Hà Mặc và Hồng Tôn đã bắt đầu trò chuyện rôm rả.
Hồng Tôn, người vừa nãy còn buồn ngủ đến mức mí mắt cũng chẳng buồn nhấc, lúc này như biến thành một người khác. Hắn cùng Hà Mặc nói chuyện thân thiết như đã quen từ lâu, hai người cứ như huynh đệ ruột thịt, nhiệt tình không kể xiết.
Ngược lại, Tề Hùng, vị tông chủ đường đường, lại bị gạt sang một bên.
Mãi cho đến khi đám người Hà Mặc định rời đi, Hồng Tôn còn đích thân tiễn họ ra tận ngoài điện. Lúc chia tay, Hồng Tôn vẫn còn lưu luyến nói:
“Hà đạo huynh, bây giờ chúng ta đều ở Vô Tế Sơn Mạch, sau này rảnh rỗi thì qua lại nhiều hơn nhé.”
Nhưng trong lòng lại nghĩ, lần sau đến nhớ mang thêm nhiều bảo bối, nhất là tiên nhưỡng, lão phu rất vừa ý.
Nghe vậy, Hà Mặc cũng liên tục gật đầu:
“Nhất định, nhất định, sau này chắc chắn sẽ đến nhiều hơn.”
“Tốt, tốt, tốt, vậy Hà đạo huynh đi thong thả.”
“Hồng huynh mau quay vào đi, không cần tiễn.”
Ngay sau đó, đám người Hà Mặc lên tiên chu rời đi, Hồng Tôn vẫn đứng đó vẫy tay chào.
Mãi đến khi tiên chu biến mất khỏi tầm mắt, một giọng nói đầy oán trách mới vang lên từ bên cạnh:
“Còn nhìn nữa à, người ta đi rồi, không nỡ đến thế sao?”
Hả?
Quay đầu lại, chỉ thấy Tề Hùng mặt đen như đít nồi, ánh mắt đầy uất ức nhìn mình, Hồng Tôn nhíu mày hỏi:
“Đại sư huynh, huynh nhìn ta như vậy làm gì?”
“Ngươi vừa mới làm cái gì?”
“Không làm gì cả, khách đến nhà, người ta nhiệt tình, chúng ta cũng không thể thất lễ được.”
“Thật không?”
“Chứ còn sao nữa, không phải huynh gọi ta đến à.”
“Ồ, không phải vì đống bảo vật kia sao? Lúc đầu ngươi đâu có thái độ này.”