Trận pháp rất nhanh được kết nối. Trên màn sáng, khuôn mặt già nua của Lý Hồng Viêm hiện ra. Nhưng ngay khoảnh khắc nhìn thấy Tề Hùng, mặt mũi hắn lập tức đen như đít nồi.
Trong mắt hừng hực lửa giận, Lý Hồng Viêm trừng mắt nhìn Tề Hùng, gầm lên:
“Ngươi còn dám chủ động liên hệ ta?!”
“Ngươi biết rồi sao?”
Nhìn bộ dạng này của Lý Hồng Viêm, Tề Hùng đoán ngay hắn đã biết chuyện của Lý Hợp Lợi. Nghe vậy, Lý Hồng Viêm giận quá hóa cười:
“Ha! Ngươi coi ta là thằng ngu chắc? Tề Hùng, muốn người không biết trừ phi mình đừng làm!”
“Trong chuyện này có chút hiểu lầm. Sư tôn ta cũng chỉ vì tự vệ mà thôi. Thế này đi Lý đạo hữu, ta sẽ thiết yến bồi tội, đích thân giải thích rõ ràng với ngươi, được chứ?”
Tề Hùng thực sự không có ý đồ gì khác, chỉ đơn thuần muốn xin lỗi. Thế nhưng, Lý Hồng Viêm lại cười gằn:
“Họ Tề kia, ngươi coi ta là con lừa để dắt mũi sao? Bày ra cái Hồng Môn Yến rồi bảo là giải thích trước mặt? Ngươi muốn mượn cớ để giết luôn cả ta chứ gì! Ngươi nghĩ ta ngu đến mức nộp mạng cho ngươi à?”
“Ta không có ý đó, ngươi...”
“Ta nói cho ngươi biết, họ Tề! Ta, Lý Hồng Viêm, thề với trời, nhất định sẽ san bằng Đạo Nhất Tiên Tông của ngươi! Dù là một con chó của Đạo Nhất Tiên Tông, Lý Hồng Viêm ta cũng tuyệt đối không tha!”
“Lý đạo hữu, khoan đã...”
Tề Hùng còn chưa kịp nói hết câu, Lý Hồng Viêm đã thẳng tay ngắt kết nối trận pháp.
Nhìn màn sáng vụt tắt, Tề Hùng bất đắc dĩ lắc đầu. Lý Hồng Viêm làm người quả thực rất tốt, chỉ tiếc là tính tình nóng nảy quá.
Về phần Lý Hồng Viêm ở Vô Tế Tiên Thành, lúc này bàn tay hắn đang bóp chặt lấy Hiển Ảnh Trận Bàn đến mức nổi gân xanh. Khuôn mặt hắn phủ kín hàn ý, sát khí trong mắt nồng đậm đến cực điểm, lạnh lùng rít qua kẽ răng:
“Họ Tề, Đạo Nhất Tiên Tông các ngươi khinh người quá đáng! Ta nhất định phải cùng các ngươi không chết không thôi!”
Quyết tâm hủy diệt Đạo Nhất Tiên Tông của Lý Hồng Viêm chưa bao giờ lung lay, thậm chí ngày càng bùng cháy dữ dội. Nhưng hắn vừa từ động phủ của Lão tổ bước ra, ý chỉ của hai vị Lão tổ vô cùng rõ ràng: Động thủ với Đạo Nhất Tiên Tông không phải là không thể, nhưng tuyệt đối không được làm bừa, không được nóng vội, mọi thứ phải nắm chắc phần thắng.
Và chướng ngại vật lớn nhất, chính là đám Cung phụng trong tông môn kia. Không giải quyết được đám người này, tuyệt đối không thể manh động.
Nhiệm vụ cấp bách nhất của Lý Hồng Viêm lúc này chính là xử lý vấn đề đó. Mà cách nhanh gọn nhất, chính là mượn tay những kẻ cùng chung thân phận Cung phụng.
Chẳng phải đang có một nhóm "Cựu Cung phụng Đạo Nhất Tiên Tông" vì thao tác của Lý Hồng Viêm mà ly khai tông môn sao? Bọn họ hiện đang tá túc ngay trong phủ thành chủ Vô Tế Tiên Thành!
Đối với nhóm người này, Lý Hồng Viêm không mảy may nghi ngờ. Đã chọn rời bỏ Đạo Nhất Tiên Tông, đương nhiên là muốn ngả về phía Vô Tế Tiên Thành. Biện pháp tốt nhất bây giờ là thông qua họ để lôi kéo, ảnh hưởng đến những Cung phụng còn lại.
Phải cho bọn họ thấy đâu mới là bến đỗ an toàn! Đạo Nhất Tiên Tông không có tiền đồ, những gì Đạo Nhất Tiên Tông cho được, Vô Tế Tiên Thành cũng cho được, thậm chí còn cho nhiều hơn! Hơn nữa, Đạo Nhất Tiên Tông mới thành lập được bao lâu? Còn Vô Tế Tiên Thành là một trong hai mươi tư tòa Tiên Thành sừng sững ở Tiên giới không biết bao nhiêu vạn năm. Bất luận là thực lực hay nội tình, Đạo Nhất Tiên Tông lấy tư cách gì mà so sánh?
Nghĩ thông suốt điểm này, Lý Hồng Viêm trở về phòng, dự định ngày mai sẽ đích thân đi bái phỏng đám "Cựu Cung phụng" kia.
Cùng lúc đó, giữa đêm khuya thanh vắng, đám "Cựu Cung phụng Đạo Nhất Tiên Tông" đang tá túc trong phủ thành chủ lại lén lút tụ tập cùng một chỗ.
Ngoài mặt thì bày tiệc rượu chém gió như không có chuyện gì xảy ra, nhưng thực chất, bọn họ đang dùng thần thức truyền âm bàn tán sôi nổi về cái chết của Lý Hợp Lợi.
Việc Lý Hợp Lợi độ kiếp thất bại tuy có chút cổ quái, nhưng đối với bọn họ mà nói, đây tuyệt đối là tin mừng từ trên trời rơi xuống! Thậm chí có kẻ còn cho rằng ông trời đang mở đường giúp họ diệt Lý gia, lập công lớn để danh chính ngôn thuận quay về vòng tay yêu thương của Đạo Nhất Tiên Tông.
“Bên tông môn, gia tộc của các ngươi đã nói chuyện ổn thỏa chưa?” Một người lên tiếng hỏi, đây mới là vấn đề then chốt.
Nghe vậy, mọi người lần lượt báo cáo tình hình:
“Ta nói rồi, sư huynh hoàn toàn ủng hộ quyết định của ta!”
“Ta cũng vậy!”
“Đại ca nhà ta tuy cứng nhắc, nhưng cũng hứa sẽ không can thiệp, tuyệt đối không viện trợ cho Lý gia nửa xu!”
“Ta cũng thế!”
“Ta thì chưa xong...”
“Nhanh cái tay lên! Lý Hợp Lợi đã ngỏm rồi, ta thấy thời cơ chín muồi để động thủ rồi đấy!”
Chỉ cần thế lực phía sau không phản đối là đã thành công một nửa. Đa số đều đã lo liệu êm xuôi, chỉ còn lác đác vài người đang chờ phản hồi.
Nhìn chung cục diện rất khả quan. Kẻ cầm đầu nhóm Cung phụng này là một vị cường giả Tiên Tôn cảnh. Hắn nãy giờ chỉ im lặng nhấp rượu, nhưng thực chất đang truyền âm chỉ đạo:
“Đã có hơn phân nửa huynh đệ chuẩn bị xong, ta thấy thời cơ đến rồi.”
Nghe truyền âm, ánh mắt mọi người đồng loạt đổ dồn về phía hắn. Trong đám người ở đây, tu vi hắn cao nhất, thực lực mạnh nhất, địa vị cũng trâu bò nhất vì bản thân hắn là Lão tổ của một phương Tiên tộc.
Hắn đã lên tiếng đòi động thủ, đương nhiên không ai dám phản đối. Chỉ có một người rụt rè hỏi nhỏ:
“Vậy chúng ta bắt đầu từ đâu? Trực tiếp san bằng Lý gia sao?”
Mục tiêu tối thượng là diệt Lý gia, nhưng chỉ dựa vào nhúm người bọn họ thì hơi khoai. Dù sao Lý gia vẫn còn hai lão quái vật Cổ Tiên cảnh tọa trấn. Đâm đầu vào đánh trực diện là hạ sách.
Dưới ánh mắt chờ mong của đám đông, vị Tiên Tôn cảnh lóe lên một tia hàn mang, nhếch mép nói:
“Đánh thẳng vào Lý gia không ổn. Chúng ta sẽ làm thế này... %$%...”
“Ý kiến hay!”
“Tuyệt vời, cứ thế mà làm!”
“Ừm, trong vài ngày tới có thể hành động ngay. Nhưng nhớ cẩn thận, đừng để Lý gia đánh hơi thấy mùi.”
“Trận pháp phải bố trí cho chuẩn, cấm được sai sót!”
“Đúng rồi, trên trận pháp nhớ khắc thêm ấn ký của Đạo Nhất Tiên Tông! Chúng ta là Cung phụng của Đạo Nhất Tiên Tông cơ mà, chiến tích oai hùng thế này sao có thể không khoe cho thiên hạ biết? Phải để cho những kẻ có ý đồ xấu nhìn gương Lý gia mà rén!”
“Chuẩn, không thành vấn đề!”
“Còn mấy người các ngươi, tuyệt đối không được để Lý Hồng Viêm có cơ hội trở mình. Một khi ra tay là phải tóm gọn, cấm để hắn sổng chuồng!”
“Rõ!”
“Tìm cớ gặp riêng hắn, rồi tùy cơ ứng biến. Như vậy tỷ lệ thành công sẽ cao hơn.”
“Đã rõ!”
Đám người xúm lại bàn bạc chi tiết kế hoạch, sắp xếp cho Lý gia một cái kết "viên mãn" không chê vào đâu được. Tạm thời chưa thể diệt toàn bộ Lý gia, nhưng tóm cổ Lý Hồng Viêm thì dư sức, quan trọng là tìm được thời cơ thích hợp.
Còn việc bố trí trận pháp thì quá dễ. Bọn họ đang ở ngay trong phủ thành chủ, đi lại tự do không ai quản, muốn chôn bao nhiêu cái trận bàn mà chẳng được...