Đúng là buồn ngủ gặp chiếu manh! Đang vắt óc nghĩ cách tiếp cận Lý Hồng Viêm thì tên này lại tự vác xác đến tận cửa.
Vừa nghe tin Lý Hồng Viêm đến bái phỏng, vị Cung phụng Tiên Tôn cảnh lập tức mừng rỡ ra mặt, vội vàng quay sang dặn dò mấy tên đồng bọn bên cạnh:
“Ông trời giúp chúng ta rồi! Cơ hội ngàn năm có một này tuyệt đối không thể bỏ lỡ! Lát nữa đợi tên Lý Hồng Viêm kia bước vào cửa, các ngươi cứ làm thế này... thế này... rồi thế này...”
Nghe vị Tiên Tôn cảnh dặn dò, mấy tên Cung phụng xung quanh gật đầu lia lịa:
“Vâng, tiền bối cứ yên tâm, tuyệt đối không có sai sót!”
“Đúng vậy, lần này Lý Hồng Viêm có mọc cánh cũng khó thoát!”
“Chúng ta hiểu rồi!”
Phân phó xong xuôi kế hoạch tác chiến, những người khác lập tức tản ra, mai phục sẵn ở bốn góc sân. Không lâu sau, Lý Hồng Viêm bước vào động phủ. Ngay ngoài sân, hắn đã thấy vị Cung phụng Tiên Tôn cảnh đứng chờ sẵn.
Thấy đối phương chủ động ra tận nơi nghênh đón, Lý Hồng Viêm vội vàng bước nhanh tới, tươi cười nói:
“Đạo hữu không cần phải khách sáo như vậy a!”
“Lý đạo hữu đích thân giá lâm, ta đương nhiên phải tự mình ra đón chứ.”
“Ha ha, đảm đương không nổi, đảm đương không nổi! Lần này đến đây cũng không có việc gì lớn, chỉ đơn thuần là muốn thăm hỏi đạo hữu một chút thôi.”
Hai lão hồ ly đứng ngoài sân không ngừng tâng bốc, vuốt ve nhau, nhìn qua bầu không khí có vẻ cực kỳ hòa hợp, thắm thiết.
Dưới sự lôi kéo nhiệt tình, hai người sóng vai bước vào trong sân. Lý Hồng Viêm tỏ ra vô cùng hài lòng với thái độ của vị Cung phụng Tiên Tôn cảnh này. Xem ra đám Cung phụng này thực sự đã ngả về phía Lý gia rồi! Tốt, tốt lắm! Có thái độ hợp tác thế này, những bước tiếp theo của kế hoạch sẽ nắm chắc phần thắng hơn.
Lý Hồng Viêm đang mải mê suy nghĩ xem nên mở lời thế nào để dẫn dắt câu chuyện vào chủ đề chính. Dù sao hắn đến đây đâu phải chỉ để chào hỏi suông, mà là có đại sự cần bàn. Nhưng nếu nói toẹt ra luôn thì hơi sượng, phải tìm cách nói vòng vo một chút rồi mới chốt hạ.
Ngay lúc Lý Hồng Viêm còn đang mải cân nhắc câu chữ, đột nhiên, từ bốn phía trong sân, từng đạo hắc ảnh lao ra như chớp. Cùng lúc đó, cánh cửa sân phía sau lưng "Rầm!" một tiếng, đóng chặt lại!
Ngay lập tức, một đạo trận pháp sáng lên, bao trùm toàn bộ khu sân nhỏ, triệt để cắt đứt mọi âm thanh và khí tức với thế giới bên ngoài.
“Bắt lấy hắn!”
“Động thủ! Nhanh lên!”
Lý Hồng Viêm còn chưa kịp hiểu cái mô tê gì đang xảy ra, thì một giây sau, mấy tên đại hán đã nhào tới, đè nghiến hắn xuống đất.
“Các ngươi... các ngươi làm cái gì vậy?!”
Trong mắt Lý Hồng Viêm tràn ngập sự hoang mang. Hắn đương nhiên nhận ra mấy tên này, toàn là "Cựu Cung phụng Đạo Nhất Tiên Tông" mà mấy hôm trước hắn còn ngồi uống trà đàm đạo cơ mà!
Thế nhưng lúc này, đám người kia hoàn toàn phớt lờ sự nghi hoặc của hắn, tay làm miệng hô:
“Phong bế tu vi hắn trước!”
“Khổn Tiên Thằng! Khổn Tiên Thằng đâu? Mau lấy ra đây!”
“Tiền bối, mau ra tay khống chế hắn!”
“Đừng để hắn la hét!”
Nghe đám người nhao nhao gào thét, cộng thêm sợi Khổn Tiên Thằng đang trói gô mình lại như đòn bánh tét, Lý Hồng Viêm mới hậu tri hậu giác nhận ra vấn đề.
Trong mắt hắn lập tức bùng lên sự khiếp sợ xen lẫn phẫn nộ tột độ, nghiến răng rít lên:
“Các ngươi dám... Ta...”
Nhưng hắn còn chưa kịp nói hết câu, một chiếc giày bốc mùi đã nhét thẳng vào miệng hắn, chặn đứng mọi âm thanh. Cùng lúc đó, tu vi của hắn cũng bị phong ấn triệt để.
“Ê! Ngươi lột giày của ta làm gì?”
“Không tìm thấy cái gì nhét miệng, tạm thời dùng đỡ đi! Không lão già này lại gào ầm lên gọi người bây giờ!”
“Đó là pháp khí của ta đấy! Lưu Vân Giày trị giá mấy vạn tiên tinh lận!”
“Ngày mai ta đền cho ngươi đôi mới là được chứ gì!”
“Quân tử nhất ngôn, tứ mã nan truy nhé!”
“Được rồi, được rồi! Bớt nói nhảm đi! Túi Càn Khôn đâu? Mau lấy ra trùm lên đầu hắn!”
Hai mắt Lý Hồng Viêm trợn trừng muốn nứt khóe, đỏ ngầu như máu, ngọn lửa phẫn nộ trong lòng bốc cao ngùn ngụt. Nhưng mọi sự phản kháng đều vô ích. Mắt hắn tối sầm lại, một cái túi Càn Khôn đã trùm kín mít từ đầu đến chân.
Mọi chuyện diễn ra chớp nhoáng trong tích tắc. Dưới tình huống hoàn toàn không có chút phòng bị nào, từ đầu đến cuối, Lý Hồng Viêm thậm chí còn chưa kịp tung ra một chiêu phản kháng đã bị tóm gọn gàng.
Làm xong xuôi mọi việc, đám người mới thở phào nhẹ nhõm. Bị trói gô thế này, Lý Hồng Viêm có mọc cánh cũng đừng hòng thoát. Tốt, quá tốt!
“Phù... Cuối cùng cũng xong!”
“Chư vị đạo huynh làm tốt lắm!”
“Bây giờ chưa phải lúc ăn mừng đâu, đưa hắn ra khỏi thành an toàn mới là quan trọng nhất!”
“Đúng vậy!”
Bắt sống được Lý Hồng Viêm quả thực là một đại hỉ sự, nhưng phải vận chuyển hắn ra khỏi thành, thậm chí mang về tận Đạo Nhất Tiên Tông thì mới tính là thành công mỹ mãn.
Đám người nhanh chóng thu liễm sự hưng phấn, bắt đầu bàn bạc kế hoạch tẩu thoát.
Tin tức Lý Hồng Viêm bị tóm gọn rất nhanh được truyền đi giữa đám "Cựu Cung phụng". Biết tin, ai nấy đều mừng rỡ như điên.
Ngay trong ngày hôm đó, đám Cung phụng này dùng đủ mọi lý do để chia thành từng nhóm nhỏ, lần lượt rời khỏi phủ thành chủ. Người của phủ thành chủ và Lý gia đương nhiên không mảy may nghi ngờ, dù sao họ cũng đâu có quyền hạn chế tự do của đám Cung phụng.
Rời khỏi phủ thành chủ, bước tiếp theo là ra khỏi thành. Đám Cung phụng thi triển đủ mọi thủ đoạn, tuy dọc đường có gặp chút rắc rối nhỏ, nhưng cuối cùng vẫn trót lọt.
Ra khỏi thành, bọn họ tập hợp tại địa điểm đã hẹn trước, sau đó nhắm thẳng hướng Đạo Nhất Tiên Tông mà lao đi như bay.
Lý Hồng Viêm chính là "chiến lợi phẩm" để bọn họ lập công. Còn đống trận bàn đã chôn sẵn kia, chính là món quà bất ngờ dành tặng cho Tề Hùng. Đợi khi về đến Đạo Nhất Tiên Tông, trực tiếp kích hoạt trận bàn, đảm bảo Tề Hùng sẽ vui sướng đến phát điên, song hỉ lâm môn!
Với công lao tày đình này, bọn họ chắc chắn sẽ được chào đón trở lại tông môn!
Trên đường trở về, đám người đã không kìm được sự háo hức. Đã bao nhiêu ngày không được ăn cơm Thực đường rồi? Có trời mới biết bọn họ đã phải chịu đựng sự dày vò khủng khiếp đến mức nào! Bây giờ thành công đã ở ngay trước mắt, sao có thể không hưng phấn cho được?
Tề Hùng đương nhiên không hề hay biết những chuyện động trời này. Hắn vẫn đang rất coi trọng bữa tiệc chiêu đãi Lý Hồng Viêm sắp tới. Thậm chí, hắn còn đích thân chạy đến Thực đường để bàn bạc với Diệp Trường Thanh.
“Trường Thanh trưởng lão a, chuyện tửu yến chuẩn bị đến đâu rồi?”
“Tông chủ cứ yên tâm, mọi thứ đã sẵn sàng, không hỏng việc được đâu.”
“Vậy thì tốt, vậy thì tốt! Chúng ta và Vô Tế Tiên Thành cũng chẳng có thâm thù đại hận gì. Tuy giữa chừng có chút hiểu lầm, nhưng không phải là không thể tháo gỡ. So với việc lưỡng bại câu thương, giao hảo vẫn là lựa chọn tốt nhất.”
“Chuyện này Tông chủ cứ tự mình quyết định là được, ta chỉ phụ trách nấu ăn thôi.”
Diệp Trường Thanh chẳng có ý kiến gì về thái độ của tông môn đối với Vô Tế Tiên Thành, cũng lười quản. Mấy chuyện đại sự này cứ để Tề Hùng, Ngô Thọ lo, hắn chỉ cần ôm cái Thực đường là đủ.
Thấy vậy, Tề Hùng mỉm cười gật đầu. Diệp Trường Thanh không có ý kiến là tốt rồi.
Ngay lúc hai người đang trò chuyện, đột nhiên, tên chấp sự bên cạnh Tề Hùng bước nhanh vào viện, cung kính bẩm báo:
“Tông chủ, Thành chủ Vô Tế Tiên Thành - Lý Hồng Viêm đã đến!”
Nghe vậy, Tề Hùng sững sờ, lẩm bẩm đầy nghi hoặc:
“Không phải hẹn ba ngày sau sao? Sao bây giờ đã đến rồi? Người đang ở đâu?”
“Đang đợi ở ngoài sơn môn ạ.”
“Đi, mời hắn vào quảng trường chính, ta sẽ đích thân ra đón.”
“Vâng!”
Tên chấp sự cung kính lui ra. Tề Hùng tuy trong lòng đầy dấu chấm hỏi, nhưng vẫn đứng dậy chuẩn bị đi nghênh đón.
Đến sớm thế này, Lý Hồng Viêm lại muốn giở trò gì đây? Cái lão già này tính tình cũng không tệ, nhưng sao cứ thích vẽ chuyện thế nhỉ? Sáng nắng chiều mưa, đã hẹn ba ngày sau rồi giờ lại tự ý đổi ý...