Triệu Quải Tử tự cho là mình đã tính toán đâu ra đấy, lợi dụng sự hỗn loạn của Vô Tế Tiên Thành để đục nước béo cò rồi bảo toàn mạng sống. Chỉ tiếc là, những mưu hèn kế bẩn đó khi đụng phải Diệp Trường Thanh thì hoàn toàn vô dụng.
Nếu là người khác đến đòi, có lẽ Cực Nhạc Cung sẽ không giao người. Nhưng với Diệp Trường Thanh thì khác, Cực Nhạc Cung muốn giao cũng phải giao, mà không muốn giao cũng bắt buộc phải giao!
Nghe Trương Hòa Bình báo cáo xong, Diệp Trường Thanh mỉm cười hỏi: “Mấy cái đuôi kia đâu rồi?”
“Hồi bẩm trưởng lão, đã tóm gọn toàn bộ, hiện đang giam dưới hầm ngầm ở hậu viện.”
“Ừm, canh chừng cho kỹ.”
“Rõ!”
Đợi Trương Hòa Bình lui ra, bóng dáng Hoàng Lão hợp thời xuất hiện trong đại sảnh. Diệp Trường Thanh đến Vô Tế Tiên Thành, Hoàng Lão tự nhiên phải âm thầm theo sát bảo vệ. Không chỉ lão, mà ngay cả Tả Phụ cũng bám đuôi theo tới.
Nhìn thấy Hoàng Lão hiện thân, Diệp Trường Thanh đứng dậy chắp tay: “Việc này đành làm phiền ngài ra mặt một chuyến.”
“Chuyện nhỏ.” Hoàng Lão không hề từ chối, cười gật đầu đáp ứng. Lão mà đích thân ra mặt đòi người, Cực Nhạc Cung có cho kẹo cũng không dám nói chữ "Không".
Thân hình Hoàng Lão tiêu tán. Diệp Trường Thanh thấy vậy cũng thong thả quay về hậu viện nghỉ ngơi, chuyện tiếp theo không cần hắn phải bận tâm nữa.
Đêm khuya, tại địa bàn Cực Nhạc Cung.
Nhóm Triệu Quải Tử đang nhốt mình trong phòng tu luyện, chỉ chờ trời sáng là lập tức chuồn khỏi thành. Đến lúc đó chân trời góc bể, Đạo Nhất Tiên Tông có mọc cánh cũng đừng hòng bắt được bọn chúng. Ôm đống tài nguyên cướp được trong khoảng thời gian này, đủ để bọn chúng tiêu xài phè phỡn một thời gian dài, ít nhất không cần phải quay lại cái nghề săn yêu thú liếm máu trên lưỡi đao nữa. Chính vì lợi ích quá lớn, bọn chúng mới cam tâm tình nguyện bí quá hóa liều.
Chỉ là, đám người này không hề hay biết, ngay lúc bọn chúng đang mơ mộng hão huyền, Hoàng Lão đã một bước đạp thẳng vào địa bàn Cực Nhạc Cung.
Lão không hề che giấu khí tức. Cho nên, ngay khi Hoàng Lão vừa đặt chân xuống, vị trưởng lão phụ trách tọa trấn Vô Tế Tiên Thành của Cực Nhạc Cung đã lập tức xuất hiện trước mặt, cung kính hành lễ:
“Tiền bối đêm khuya giá lâm, vãn bối không nghênh đón từ xa, mong tiền bối thứ lỗi.”
Đối mặt với Hoàng Lão, vị trưởng lão Cực Nhạc Cung này trong lòng âm thầm kêu khổ, vô cùng bất đắc dĩ. Thực ra từ ban ngày, khi biết người của Đạo Nhất Tiên Tông đến lần này lại là Diệp Trường Thanh, lão đã thấy phiền muộn rồi. Đổi lại là ai đến cũng dễ nói chuyện, nhưng cứ phải là Diệp Trường Thanh thì hỏng bét. Mà Diệp Trường Thanh đã xuất hiện, vị hộ đạo giả Chí Cường Giả là Hoàng Lão làm sao có thể không đi theo?
Cho nên, việc Hoàng Lão xuất hiện ở đây, trưởng lão Cực Nhạc Cung không hề thấy bất ngờ, đã sớm đoán được từ trước.
Hoàng Lão lười vòng vo, thản nhiên nhả ra mấy chữ: “Ta đến dẫn người.”
“Tiền bối, chuyện này...”
Lão thừa biết Hoàng Lão muốn đòi ai. Nhóm Triệu Quải Tử chui vào địa bàn Cực Nhạc Cung, lão làm sao không rõ? Sở dĩ không đuổi đi ngay là vì muốn thử vận may xem sao, nhưng xem ra vận may không mỉm cười với lão rồi.
Chỉ là, cứ thế ngoan ngoãn giao người thì lão lại không cam tâm. Dù sao đây cũng là địa bàn của Cực Nhạc Cung, Hoàng Lão tới quăng một câu đòi người liền phải đưa, thế thì Cực Nhạc Cung còn mặt mũi nào nữa?
Nhưng lão chưa kịp nói hết câu, Hoàng Lão đã lạnh lùng ngắt lời: “Không cần nói lý do lý trấu gì với ta, giao người ra đây.”
Căn bản không cho đối phương cơ hội giải thích! Đây cũng là lý do vì sao Diệp Trường Thanh nắm chắc mười mươi rằng mưu đồ của Triệu Quải Tử chỉ là trò trẻ con.
Trầm mặc một lát, trưởng lão Cực Nhạc Cung cuối cùng đành cắn răng gật đầu, ra hiệu cho thủ hạ phía sau.
Chưa đầy nửa nén hương, nhóm Triệu Quải Tử đang say sưa tu luyện trong phòng khách sạn đã bị lôi xềnh xệch ra ngoài. Rõ ràng Cực Nhạc Cung đã chuẩn bị sẵn sàng từ trước, nếu không sao có thể mang người đến trước mặt Hoàng Lão nhanh như vậy?
Lúc này, đám Triệu Quải Tử vẫn ngơ ngác không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Đang yên đang lành, tự nhiên người của Cực Nhạc Cung phá cửa xông vào, trực tiếp đè cổ bọn chúng xuống. Ngay cả khi bị ném đến trước mặt Hoàng Lão, bọn chúng vẫn chưa load kịp, bởi căn bản không biết lão già này là ai.
Xác nhận đúng người, Hoàng Lão phẩy tay một cái, trực tiếp cuốn lấy đám Triệu Quải Tử biến mất vào màn đêm.
Mãi cho đến khi bị ném phịch xuống nền đất của tòa trạch viện quen thuộc, Triệu Quải Tử mới hậu tri hậu giác, kinh hãi hét lên: “Ngươi là người của Đạo Nhất Tiên Tông! Tại sao...”
Nhưng gã chưa kịp nói hết câu, Hoàng Lão đã phẩy tay phong ấn toàn bộ tu vi của bọn chúng, rồi ném thẳng cho đội đệ tử đang đứng chờ sẵn. Nhiệm vụ của lão đã xong, những chuyện râu ria phía sau lão chẳng buồn quan tâm.
Giống như những kẻ khác, nhóm Triệu Quải Tử bị tống thẳng xuống hầm ngầm, chờ Diệp Trường Thanh định đoạt.
Một đêm trôi qua êm đềm. Sáng hôm sau, Diệp Trường Thanh tỉnh dậy, biết tin người đã bị bắt về thì chỉ mỉm cười gật đầu, không nói thêm gì.
Cùng lúc đó, việc Đạo Nhất Tiên Tông chính thức tiếp quản Vô Tế Tiên Thành tự nhiên thu hút sự chú ý của các băng nhóm khác đang lộng hành trong khu vực. Đặc biệt là tin tức nhóm Triệu Quải Tử vốn đã trốn thoát, tối qua lại bị bắt về, mà người chủ động giao nộp lại chính là Cực Nhạc Cung!
Tin này khiến các băng nhóm khác trong địa bàn Đạo Nhất Tiên Tông lạnh sống lưng. Dù sao những việc Triệu Quải Tử làm gần đây, bọn chúng cũng làm không ít, thậm chí có kẻ còn quá đáng hơn. Cơ hội phát tài bày ra trước mắt, ai lại cam tâm bỏ lỡ? Về phần hậu quả, bọn chúng cũng nghĩ y như Triệu Quải Tử: cùng lắm thì vơ vét xong rồi cao chạy xa bay.
Nhưng kết cục của Triệu Quải Tử không khác gì một hồi chuông cảnh báo gióng lên bên tai bọn chúng. Triệu Quải Tử không trốn thoát được, nghĩa là nếu Đạo Nhất Tiên Tông truy cứu, bọn chúng cũng đừng hòng chạy thoát!
Trong lúc nhất thời, các băng nhóm trong khu vực Đạo Nhất Tiên Tông đều hoảng sợ tột độ. Sáng sớm tinh mơ, bọn chúng đã vội vã tụ tập lại với nhau để bàn bạc đối sách. Dù sao tất cả đều là châu chấu trên cùng một sợi dây, đối mặt với Đạo Nhất Tiên Tông, tình cảnh của ai cũng như ai, lúc này tự nhiên phải ôm đoàn sưởi ấm.
Đám người ngồi quây quần trong một căn mật thất. Kẻ cầm đầu là một gã trung niên tai to mặt lớn, tên là Hà Phu, chưởng quỹ của Thúy Vân Cư.
Thúy Vân Cư được xếp vào top 3 tửu lâu lớn nhất Vô Tế Tiên Thành. Diện tích rộng lớn, không chỉ có sơn hào hải vị mà mỹ nhân cũng không thiếu. Tóm lại, những gì ngươi có thể nghĩ tới, Thúy Vân Cư đều có đủ. Nhân lúc Vô Tế Tiên Thành đại loạn, Hà Phu cũng đục nước béo cò vơ vét được một mớ không nhỏ.
Nhưng lúc này, sắc mặt gã lại cực kỳ khó coi. Trong mắt tràn ngập sự ngưng trọng, xen lẫn những tia lạnh lẽo. Là kẻ có thực lực mạnh nhất, nắm trong tay thế lực lớn nhất tại đây, Hà Phu nghiễm nhiên trở thành người cầm trịch.
Ánh mắt lướt qua đám người, Hà Phu chậm rãi lên tiếng: “Chư vị, Đạo Nhất Tiên Tông đã vào Vô Tế Tiên Thành. Chuyện của Triệu Quải Tử đêm qua, tin chắc các vị đều đã nghe nói.”
“Ta ở đây không nói nhảm nữa. Hôm nay mọi người tụ tập lại, chủ yếu là để bàn bạc đối sách. Hy vọng chư vị hiểu rõ một đạo lý: bây giờ tất cả chúng ta đều ngồi chung một con thuyền, tổ chim bị phá thì trứng làm sao còn nguyên vẹn? Cho nên, mong mọi người đồng tâm hiệp lực, cùng nhau vượt qua nguy cơ lần này...”