Thiên Lâm cùng Miêu Thiên Thiên không đi cùng đám người, nguyên nhân rất đơn giản: Cửu Thiên Bảo Thụ hiện thế, nhóm của Diệp Trường Thanh chắc chắn sẽ trở thành tâm điểm của một trận hỗn loạn kinh thiên động địa. Đến lúc đó, các thế lực lớn nhỏ khắp Tiên giới sẽ đổ xô tới như ong vỡ tổ, điên cuồng xâu xé để tranh giành món bảo bối này. Trong tình cảnh đó, nếu hai người bọn họ cứ đâm đầu đi theo, chẳng khác nào tự chui đầu vào rọ tìm chết. Thế nên, Thiên gia lão tổ cùng Miêu Thúy Hoa đã cực kỳ sáng suốt khi giữ hai đứa tiểu bối này ở lại.
Giữa hư không mịt mờ, Hoàng Lão dẫn theo mấy người Diệp Trường Thanh chuyển hướng, tiếp tục tiến về phía trước. Càng đi sâu, những trận bão táp hư không xung quanh càng trở nên cuồng bạo, uy lực tăng lên theo từng nhịp thở. Ngay cả Diệp Trường Thanh, người đã đạt tới Tiên Tôn cảnh, cũng bắt đầu cảm thấy áp lực đè nặng lên vai.
Không biết đã đi bao lâu, ở phía xa xa, Diệp Trường Thanh lờ mờ nhìn thấy một khối lục địa trôi nổi giữa hư không. Diện tích khối lục địa ấy không lớn, nhưng ngay chính giữa lại sừng sững một gốc đại thụ khổng lồ đến mức khó tin. Kích thước của nó vượt xa mọi sự tưởng tượng, đem so với những dãy núi trập trùng cũng chẳng hề kém cạnh.
Gốc Thương Thiên Đại Thụ này cao vút tận mây xanh, tựa như một tòa pháo đài khổng lồ. Thân cây đen nhánh, tựa như được ngâm trong mực đặc, nhưng lại ẩn ẩn tỏa ra những luồng sáng nhạt, mang đến một cảm giác vừa thần bí vừa trang nghiêm. Tán lá trên cành lại mang một màu hồng phấn kiều diễm, ướt át và mơn mởn như đôi gò má của thiếu nữ đang độ xuân thì. Những chiếc lá hồng phấn ấy khẽ đung đưa trong gió, uyển chuyển như đang múa, đẹp đến mức không sao tả xiết.
Lấp ló dưới những tán lá là từng chùm quả chín mọng màu vàng ươm. Chúng tỏa sáng lấp lánh như những viên minh châu tuyệt mỹ, tản ra vầng hào quang mê người. Sắc vàng của trái cây, sắc đen của thân gỗ, cùng sắc hồng của tán lá đan xen vào nhau, tạo nên một bức tranh hoàn mỹ khiến bất cứ ai nhìn thấy cũng phải thốt lên kinh ngạc.
Vừa nhìn thấy gốc đại thụ, hai mắt Hoàng Lão lập tức sáng rực lên, lão hạ giọng lẩm bẩm: “Tìm thấy rồi, quả nhiên là Cửu Thiên Bảo Thụ.”
Giọng lão tuy nhỏ, nhưng sự hưng phấn cuộn trào trong đó thì không tài nào giấu được. Ngay cả Tả Phụ đi chốt đoàn phía sau, lúc này trên mặt cũng lộ rõ vẻ mừng rỡ như điên. Ánh mắt lão ghim chặt vào Cửu Thiên Bảo Thụ, trong bụng thầm tính toán: “Cái cây này đối với ta thì vô dụng, nhưng với thằng ranh Tả Tuyệt thì đúng là cơ duyên ngập trời. Có được nó, con đường tiến thẳng lên Cổ Tiên cảnh của thằng nhóc coi như đã trải thảm đỏ.”
Nghĩ đến đây, khóe miệng Tả Phụ nhếch lên một nụ cười đắc ý, tràn đầy niềm tin vào tương lai của con trai mình. Còn về việc làm sao để chia phần cho Tả Tuyệt thì lão chẳng thèm lo. Lão là cha nó cơ mà! Có lão ở đây chống lưng, kiểu gì Cửu Thiên Bảo Thụ này cũng phải có phần của Tả Tuyệt, thằng nhóc cứ việc há miệng chờ sung là xong.
Rốt cuộc cũng tận mắt chiêm ngưỡng bảo thụ trong truyền thuyết, trong lòng ai nấy đều rạo rực mong chờ, tựa như cánh cửa bước lên đỉnh cao Tiên cảnh đã mở toang trước mắt.
Tả Tuyệt lại càng không giữ nổi bình tĩnh. Ngay từ cái nhìn đầu tiên, cả người hắn đã cứng đờ như trúng Định Thân Chú, ngây ngốc đứng nhìn. Dù khoảng cách vẫn còn rất xa, nhưng luồng khí tức khổng lồ cùng áp lực kinh người từ Cửu Thiên Bảo Thụ đã cuồn cuộn ập tới, nuốt chửng lấy hắn như một cơn lũ quét.
Cái cây này tựa như cột chống trời, tán lá vươn tận chín tầng mây, dường như có thể gánh vác cả thiên địa. Thân cây to đến mức mười người ôm không xuể, cành lá sum suê tạo thành một đại dương xanh thẳm. Gió nhẹ lướt qua, tiếng lá xào xạc vang lên như đang kể lại câu chuyện về sự trường tồn và bí ẩn vô tận của nó.
“Đậu xanh rau má! Đây chính là Cửu Thiên Bảo Thụ sao? Quả nhiên là bảo bối trong truyền thuyết!” Tả Tuyệt không nhịn được, thất thanh kêu lên.
Hắn cũng tự nhận mình là kẻ lăn lộn giang hồ, kiến thức rộng rãi, bảo vật từng thấy qua không hề ít. Nhưng chưa từng có thứ gì đủ tư cách xách dép cho gốc Cửu Thiên Bảo Thụ trước mắt này. Khoảng cách giữa chúng là một trời một vực, căn bản không cùng một đẳng cấp.
Nhưng chưa để Tả Tuyệt kịp cảm thán thêm, Hoàng Lão đã lạnh lùng cắt ngang dòng suy nghĩ của hắn: “Bây giờ không phải lúc đứng đó mà xuýt xoa. Trước tiên cứ nhổ cái cây này mang đi đã, sau này có khối thời gian cho các ngươi từ từ mà ngắm. Đi!”
Giọng Hoàng Lão không lớn, nhưng mang theo uy nghiêm không thể chối cãi. Nói xong, lão sải bước tiến thẳng về phía Cửu Thiên Bảo Thụ. Đám người thấy vậy cũng vội vàng bám sát gót.
Nhìn thì có vẻ gần trong gang tấc, nhưng cả đám đi rã cả chân gần một nén nhang mà vẫn chưa tới được gốc cây. Tuy nhiên, khi khoảng cách dần rút ngắn, hình ảnh Cửu Thiên Bảo Thụ càng trở nên chân thực và rõ nét hơn bao giờ hết.
Tả Tuyệt vừa thở hồng hộc vừa than vãn: “Đúng là nhìn núi chạy ngựa chết mà!”
Đi mãi đi mãi, cái cây vẫn cứ sừng sững ở đó, tưởng như đưa tay là chạm tới nhưng bước hoài không đến. Lại thêm một nén nhang lội bộ trối chết, cuối cùng mấy người cũng đặt chân lên khối "lục địa" kia.
Nhưng khi thực sự đứng dưới gốc Cửu Thiên Bảo Thụ, bọn họ mới ngã ngửa. Hóa ra đây căn bản chẳng phải lục địa gì sất, mà là vô số rễ cây của Cửu Thiên Bảo Thụ đan xen, cuộn xoắn vào nhau tạo thành. Những cái rễ khổng lồ chằng chịt, nhìn từ xa cứ tưởng là một vùng đất rộng lớn.
Đứng dưới bóng râm của cổ thụ, cả đám mới cảm nhận được áp lực khủng khiếp đè nặng lên vai. Mỗi chiếc lá của nó to như một vì tinh tú, so với cái quái vật khổng lồ này, con người thật sự quá mức nhỏ bé. Lá và quả tỏa ra ánh sáng nhàn nhạt, lộng lẫy đến mức khiến người ta say đắm.
Kỳ diệu hơn nữa, những trận bão táp hư không hung hãn bên ngoài khi đến gần đây đều bỗng nhiên tan biến không dấu vết. Dường như chúng bị một thế lực vô hình từ Cửu Thiên Bảo Thụ ngăn cách, không thể tiến thêm nửa bước, chỉ đành gầm gào bất lực ở phía xa.
Bốn người đồng loạt ngẩng đầu, ngây ngốc nhìn gốc chí bảo trong truyền thuyết. Trong lòng ai cũng thầm cảm thán, trên đời này lại tồn tại thứ bảo vật nghịch thiên đến vậy. Thảo nào mỗi lần có tin đồn bảo vật xuất thế, cả Tiên giới lại được phen gà bay chó sủa, máu chảy thành sông.
Đứng trước thứ đồ chơi này, ai mà giữ nổi bình tĩnh? Dù biết rõ cơ hội mong manh, nhưng lòng tham của con người làm sao cản được, kiểu gì chẳng muốn nhào vô cắn một miếng. Giữ bình tĩnh trước chí bảo ư? Khó, quá khó!
Đứng ngây ra một lúc lâu, Hoàng Lão và Tả Phụ là những người đầu tiên hoàn hồn. Hai lão già nhìn nhau, trong mắt đều ánh lên một tia bất đắc dĩ. Bọn họ thừa hiểu, một khi gốc Cửu Thiên Bảo Thụ này được mang ra ngoài, áp lực mà bọn họ phải đối mặt sẽ khủng khiếp đến mức nào. Đây là thứ bảo bối đủ sức khiến tất cả mọi người phát điên, và những kẻ đứng ra bảo vệ nó như Hoàng Lão và Tả Phụ, chắc chắn sẽ trở thành bia đỡ đạn cho toàn Tiên giới.