Vốn tưởng rằng hôm nay cuối cùng cũng có thể tóm cổ được Hồng Tôn, nhưng mẹ nó chứ, tại sao ba tên quái vật Trương Thiên Trận, Bách Hoa Tiên Tử và Thanh Thạch lại xuất hiện ở đây?!
Giác Viễn còn chưa kịp nghĩ thông suốt, Thanh Thạch đã gào lên: “Còn đứng ngây ra đó làm gì? Làm hắn!”
Đã câu được con mồi tới tận miệng rồi, không đập hắn thì còn đợi lúc nào?
Nghe vậy, Trương Thiên Trận và Bách Hoa Tiên Tử cũng không khách khí, lập tức động thủ.
Trương Thiên Trận ra tay đầu tiên, ném thẳng một cái trận bàn ra ngoài. Đây chính là phong cách chiến đấu đặc trưng của trận pháp sư. Trận pháp vừa kích hoạt, Giác Viễn hoảng hồn lách mình né tránh. Thế nhưng ở phía bên kia, Bách Hoa Tiên Tử đã đợi sẵn từ lâu. Nàng tung một cước hiểm hóc, đá thẳng vào ngực Giác Viễn.
Lão lừa trọc lập tức bị đá bay ngược ra sau. Còn chưa kịp ổn định thân hình, một cỗ cự lực lại ập tới, mạnh mẽ kéo giật hắn quay lại. Chính là lưỡi câu của Thanh Thạch!
“Chờ đã...”
“Xem chiêu!”
Giác Viễn vừa há miệng định nói, nhưng Thanh Thạch làm gì cho hắn cơ hội. Mượn lực kéo từ lưỡi câu, Thanh Thạch vung một quyền trời giáng, đấm thẳng vào giữa mặt Giác Viễn.
Cứ như vậy, tên Giác Viễn vừa mới phút trước còn càn rỡ vô biên, phút này đã rơi vào vòng vây đánh hội đồng của ba đại cường giả. Hoàn toàn không có lấy một tia sức lực để hoàn thủ!
Ngay lúc Giác Viễn cảm thấy mình sắp biến thành một cái bao cát thịt, Thạch Tùng rốt cuộc cũng khoan thai đến muộn, lớn tiếng ngăn cản: “Dừng tay!”
Nghe vậy, ba người Thanh Thạch dừng động tác, nghi hoặc nhìn về phía Thạch Tùng.
Vốn dĩ Thạch Tùng đang ngồi trong phòng tơ tưởng đến sư thái, đột nhiên cảm nhận được bên ngoài loạn cào cào cả lên nên vội vàng chạy ra xem, may mà vẫn đuổi kịp. Chỉ là khi nhìn thấy bộ dạng sưng mặt sưng mũi của Giác Viễn, khóe miệng Thạch Tùng vẫn nhịn không được giật giật.
“Thạch huynh, huynh đây là ý gì?” Thanh Thạch mang vẻ mặt kỳ quái. Huynh không lên giúp một tay thì thôi, sao lại còn cản bọn ta?
Đối mặt với sự nghi hoặc của đồng môn, Thạch Tùng dùng linh lực truyền âm giải thích: “Dính dáng đến Phật môn rất phiền phức, rút dây động rừng.”
Giác Viễn không phải là đệ tử Phật môn bình thường. Nếu thật sự đánh hắn ra bã, Phật môn chắc chắn sẽ không để yên. Hơn nữa, đám lừa trọc này đánh nhau thì dở, nhưng chơi trò lục đục với nhau, đâm bị thóc chọc bị gạo thì lại cực kỳ rành rẽ.
Cứ nhìn trận đại chiến hai tộc trước đó thì biết. Các đại tông môn đều dốc toàn lực xuất thủ, nhưng cái bóng của Phật môn thì sao? Có ai thấy mặt mũi bọn chúng đâu! Hiện tại Đạo Nhất Tông vừa thu hoạch được không ít lãnh địa của Yêu tộc, Thạch Tùng không muốn vào thời điểm nhạy cảm này lại bùng nổ xung đột với Phật môn.
Ở phía bên kia, thấy Thạch Tùng quát bảo ba người Thanh Thạch dừng tay, Giác Viễn cảm thấy mình lại "cứng" lên rồi. Hắn lập tức chỉ thẳng mặt Thạch Tùng, quát lớn:
“Thạch Tùng! Đạo Nhất Tông các ngươi muốn làm gì? Muốn khai chiến với Phật môn ta sao? Chuyện hôm nay, ngươi nhất định phải cho ta một cái công đạo!”
Đối mặt với sự chất vấn của Giác Viễn, Thạch Tùng nhíu mày, hàn mang trong mắt lóe lên. Nhưng vì đại cục, hắn vẫn cố nén nộ khí, nhạt giọng đáp: “Hai bên bất quá chỉ là hiểu lầm một chút mà thôi, ngươi muốn công đạo gì?”
“Ta...”
Giác Viễn vừa định mở miệng, Hồng Tôn đã phi tốc lao tới. Năm tên hòa thượng Phổ Đà Tự kia đã bị đám trưởng lão của Thần Kiếm Phong và Ngọc Nữ Phong đập cho tơi bời hoa lá rồi.
Nhìn thấy Thạch Tùng thế mà lại đứng ra làm hòa sự lão, Hồng Tôn tức đến mức mí mắt giật liên hồi, gầm lên:
“Công đạo cái rắm! Sư huynh, tên lừa trọc này muốn sờ cốt sư thái a!”
Hả?
Đang nói chuyện với Giác Viễn, đột nhiên nghe được câu này, sắc mặt Thạch Tùng lập tức biến đổi. Sờ cốt? Cho ai? Cho sư thái?!
“Chuyện này Đạo Nhất Tông các ngươi nhất định phải cho...”
“Chết cho ta! Làm hắn!”
Giác Viễn vẫn đang đứng đó chậm rãi thao thao bất tuyệt. Luận về công phu võ mồm, Phật môn là thích nhất, nếu không sao suốt ngày treo câu "phổ độ chúng sinh" trên cửa miệng. Chỉ là, hắn mới nói được nửa câu, Thạch Tùng đã lao tới, vung một quyền đấm thẳng vào mặt hắn.
“Thạch Tùng, ngươi...”
Một quyền này trực tiếp đánh cho Giác Viễn hồ đồ. Ngay giây tiếp theo, vô số quyền ảnh, cước ảnh điên cuồng trút xuống người hắn như mưa rào.
Thạch Tùng, Hồng Tôn, Bách Hoa Tiên Tử, Thanh Thạch, Trương Thiên Trận. Năm đại cường giả quây Giác Viễn vào giữa, biến hắn thành một quả bóng để đá vòng tròn. Lão hòa thượng bị đánh đến mức ngao ngao thét chói tai.
Vừa đánh, Hồng Tôn vừa tranh công kể lể với Thạch Tùng: “Sư huynh, huynh không biết tên lừa trọc này đáng hận đến mức nào đâu! Sư đệ ta đi tìm Tuyệt Tình sư thái, tên lừa trọc này nửa đường không biết chui từ đâu ra cũng tới bái phỏng.”
“Lúc đầu thì còn đỡ, về sau gia hỏa này dám nói ấn đường sư thái đen lại, đòi sờ cốt sư thái, lại còn bắt sư thái cởi quần áo! Nếu không phải sư đệ kịp thời ngăn cản, tên lừa trọc này e rằng đã làm ra chuyện đồi bại rồi!”
Nghe những lời này, hai mắt Thạch Tùng đỏ sọc lên. Mẹ nó! Lão tử ngay cả tay sư thái còn chưa được sờ, ngươi mẹ nó thế mà đòi sờ cốt?!
“Đánh cho ta! Hung hăng làm hắn!” Thạch Tùng nghiến răng nghiến lợi gầm lên, đồng thời quay sang nhìn Hồng Tôn với ánh mắt vô cùng cảm kích: “Sư đệ tốt! Lần này thật sự nhờ có đệ a!”
“Sư huynh quá lời rồi! Có sư đệ ở đây, làm sao có thể trơ mắt nhìn tẩu tử chịu thiệt thòi được!”
“Tốt!”
Thạch Tùng quay đầu lại, tung thêm một cước hung hăng đạp thẳng vào mặt Giác Viễn: “Ta cho ngươi sờ cốt này!”
Về phần Giác Viễn, lờ mờ nghe được cuộc đối thoại của hai người, lửa giận trong lòng hắn bốc lên ngùn ngụt, gào thét: “Hồng Tôn! Ngươi ăn nói bừa bãi! Bần tăng khi nào bắt sư thái cởi quần áo...”
Chỉ tiếc là, giọng nói của hắn rất nhanh đã bị chìm lấp trong cơn mưa quyền cước của năm người. Trong lòng Giác Viễn tràn ngập uất ức. Hắn nói bắt sư thái cởi quần áo lúc nào cơ chứ?!
Cục diện chiến đấu trên bầu trời đảo ngược trong chớp mắt. Đám người bên dưới nhìn thấy thảm trạng của Giác Viễn, ai nấy đều không đành lòng quay mặt đi.
“Bệ hạ, chúng ta có muốn...”
“Muốn cái gì? Khuyên can à? Được thôi, ngươi lên đi.”
“Ta... ta không nhìn thấy gì cả.”
Tuyệt Tình sư thái cũng thu hồi ánh mắt. Đám tiểu ni cô đứng cạnh nàng thì khuôn mặt trắng bệch. Người của Đạo Nhất Tông cũng thật đáng sợ quá đi! Nhìn xem cái cách bọn họ hạ thủ tàn nhẫn kìa, đá người ta như đá bóng vậy!
“Trưởng lão, chúng ta không cần khuyên can sao?”
Tại hiện trường lúc này, người duy nhất đủ tư cách lên tiếng khuyên can chỉ có Tuyệt Tình sư thái. Nhưng đối với câu hỏi này, nàng không cần suy nghĩ đã đáp ngay: “Không cần, để hắn chịu chút giáo huấn cũng tốt.”
Vừa nãy khi Giác Viễn đòi "sờ cốt", Tuyệt Tình sư thái đã cảm thấy vô cùng bất mãn rồi. Hơn nữa, Hồng Tôn cũng là đang ra mặt giúp nàng. May mắn là Thạch Tùng tuy phẫn nộ nhưng vẫn biết chừng mực, không thật sự đánh chết Giác Viễn.
Sau một hồi hành hung tơi bời, năm người cuối cùng cũng dừng tay. Giác Viễn thê thảm vô cùng, cuộn tròn người lại một góc. Hắn chậm rãi ngẩng đầu lên, ánh mắt tràn ngập hận ý nhìn chằm chằm vào năm người.
Tốt! Tốt cho một cái Đạo Nhất Tông! Món nợ này Giác Viễn ta nhớ kỹ!
Trong lòng hận không thể xé xác đám người Hồng Tôn, nhưng vừa bị đánh cho một trận nhừ tử, hắn cũng đã rút ra được kinh nghiệm xương máu, ngoài miệng tuyệt đối không dám ho he nửa lời. Hắn lảo đảo đứng dậy, xám xịt quay lưng bỏ đi.
“Về sau cách xa sư thái ra một chút!” Giọng nói của Hồng Tôn lại vang lên từ phía sau.
Thân hình Giác Viễn khựng lại, nhưng rất nhanh sau đó liền biến mất tại chỗ. Năm tên cường giả Phổ Đà Tự kia cũng bị hai vị phong chủ đánh cho thê thảm không kém, vội vàng lết theo.
Đợi đám người Giác Viễn đi khuất, Thạch Tùng mới mang vẻ mặt cảm kích nhìn Hồng Tôn, cười nói: “Sư đệ, lần này đa tạ đệ. Sư huynh nợ đệ một ân tình.”
“Sư huynh khách sáo quá rồi.”
“Ha ha, sư đệ tốt!”
Tâm trạng Thạch Tùng đang cực kỳ sảng khoái. Nhưng tiếng cười của hắn còn chưa dứt, bóng dáng Tuyệt Tình sư thái đã xuất hiện trước mặt năm người.
“Đa tạ đạo hữu.” Nàng hướng về phía Hồng Tôn nói lời cảm tạ trước.
Vừa nhìn thấy Tuyệt Tình sư thái, khuôn mặt già nua của Thạch Tùng lập tức đỏ bừng. Sự phóng khoáng, oai phong lẫm liệt vừa nãy bay sạch không còn một mảnh, chỉ còn lại bộ dáng luống cuống tay chân, lóng ngóng như một đứa trẻ...