Lôi Ra Gia Hình Tra Tấn!
Tên Linh Tử của Thiên Linh tộc này, tuy lời giải thích nghe qua có vẻ lọt tai, nhưng đám người luôn cảm thấy có chỗ nào đó sai sai, chỉ là nhất thời không chỉ ra được. Đối mặt với sự nghi ngờ của mấy người, tên Linh Tử vẫn đang ra sức biện minh, chỉ mong sao nhanh chóng thoát thân.
Vừa rồi đúng là có chút hoảng loạn, nhưng lúc này bình tĩnh lại, tên Linh Tử ngược lại cảm thấy mình vẫn còn may mắn chán. Dù sao thì rơi vào tay nhân tộc vẫn dễ thở hơn là ở lại với đám Vực Ngoại Thiên Ma kia. Thứ nhất, quan hệ giữa nhân tộc và Thiên Linh tộc vốn không tệ, hắn lại chưa từng đắc tội với nhân tộc, bọn họ sẽ không vô duyên vô cớ giết hắn. Cho nên, chỉ cần thuyết phục được mấy tên tu sĩ trước mặt, việc thoát thân hẳn không phải là chuyện khó. Đâu giống như ở chỗ Vực Ngoại Thiên Ma, bọn chúng là loại giết người không chớp mắt, lại còn chẳng cần lý do!
Dưới sự giải thích không ngừng nghỉ của tên Linh Tử, mấy người kia cuối cùng cũng gần như bị thuyết phục.
“Nếu đã vậy, ngươi tự mình rời đi đi, cũng đừng lảng vảng gần đây nữa.”
Thiên Linh tộc đối với bọn họ cũng chẳng có tác dụng gì, nếu đã lỡ tay câu nhầm ra ngoài thì cứ thả hắn đi là xong. Lời này vừa thốt ra, tên Linh Tử cảm động đến mức suýt khóc. Hắn lải nhải nãy giờ cũng chỉ chờ mỗi câu này! Vốn dĩ còn đang vắt óc suy nghĩ cách chuồn êm, ai ngờ kinh hỉ lại đến nhanh như vậy, trời xui đất khiến thế nào lại thành công trót lọt.
Nghe vậy, tên Linh Tử lập tức chắp tay rối rít nói lời cảm tạ. Còn về chuyện hắn hợp tác với Vực Ngoại Thiên Ma, đương nhiên là cạy miệng hắn cũng không dám hé nửa lời. Chuyện đó mà nói ra được sao? Hiển nhiên là không! Chẳng lẽ lại đi khai với mấy tên tu sĩ nhân tộc này rằng: Thực ra ta đến đây là để giúp bọn chúng đối phó các ngươi đấy! Việc cấp bách bây giờ là phải chuồn lẹ cái đã!
Thế nhưng, còn chưa đợi tên Linh Tử kịp mở miệng nói lời từ biệt, từ cửa vào khoáng vực bỗng nhiên lại có một lượng lớn Vực Ngoại Thiên Ma ùa ra. Dẫn đầu đám ma vật đó không ai khác chính là đầu Ma Thần kia. Chỉ thấy nó trợn trừng hai mắt, gầm lên giận dữ: “Buông tên Thiên Linh tộc kia ra!”
Hả? Nhìn đám Vực Ngoại Thiên Ma lại một lần nữa sát khí đằng đằng lao ra, toàn bộ đội ngũ phòng thủ của nhân tộc đều ngẩn tò te. Ai cũng không thể ngờ đám Vực Ngoại Thiên Ma này lại to gan đến thế. Vừa mới bị đánh cho đại bại tơi bời, mới qua được bao lâu mà đã dám vác mặt ra đây rồi? Nhất là cái đầu Ma Thần đang gào thét kia, nếu nhớ không nhầm thì nó vẫn đang trong thời kỳ suy nhược sau khi thiêu đốt tinh huyết cơ mà? Đây là vội vàng chạy ra nộp mạng sao?
Còn Thiên Linh tộc? Thiên Linh tộc cái quái gì?
Lúc này, ánh mắt của mấy người vừa câu được tên Linh Tử đồng loạt đổ dồn về phía hắn. Vốn dĩ đã định thả người, nhưng bây giờ xem ra tình hình không đúng rồi. Tên chó chết này không nói thật! Dựa theo lời hắn kể, hắn chỉ đơn thuần bị Vực Ngoại Thiên Ma bắt tới đây làm cu li đào mỏ. Nhưng nếu chỉ có vậy, Vực Ngoại Thiên Ma rảnh rỗi sinh nông nổi hay sao mà làm rùm beng lên, kéo cả đội quân ra chỉ để cứu một tên cu li? Tuyệt đối không có khả năng!
Đối mặt với ánh mắt sắc như dao của mấy người, trái tim tên Linh Tử chìm nghỉm, trong lòng thầm chửi thề: Đáng chết! Đám Vực Ngoại Thiên Ma này bị điên hết rồi sao? Cứ bám theo như âm hồn bất tán vậy! Ta mẹ nó sắp thoát được rồi, các ngươi chạy ra đây làm cái quái gì!
Hiện tại thì hay rồi, sự tình e là có biến! Hắn còn định mở miệng giải thích thêm, nhưng mấy người kia đâu thèm cho hắn cơ hội. Một người trong số đó túm chặt lấy cổ áo hắn xách lên, lạnh lùng nói: “Tên này có vấn đề! Cứ nhốt lại trước đã, chờ lát nữa thẩm vấn sau!”
“Được!”
Thả người là chuyện không thể nào rồi. Nhưng lúc này phải giải quyết mối đe dọa từ Vực Ngoại Thiên Ma trước, đành phải tạm thời tống cổ hắn vào ngục. Nói xong, người nọ trực tiếp xách tên Linh Tử đi thẳng về phía sau. Những người còn lại thì lập tức xốc lại tinh thần, lao vào nghênh chiến với Vực Ngoại Thiên Ma.
Đồng thời, Triệu lão, Hoàng lão, Thiên gia lão tổ cũng nhao nhao gia nhập chiến trường. Lại là oan gia ngõ hẹp, Triệu lão một lần nữa đối đầu với đầu Ma Thần kia. Vừa đánh, Triệu lão vừa mang một bụng hồ nghi. Cái con hàng này lên cơn điên gì vậy? Trạng thái tàn tạ thế này mà cũng dám chủ động khiêu chiến?
“Ngươi thực sự muốn chết đến thế sao?” Triệu lão hừ lạnh.
“Bớt nói nhảm! Giao người ra đây, ta sẽ lập tức rút lui!” Ma Thần gầm gừ.
Người? Người nào? Triệu lão ngơ ngác. Đám Vực Ngoại Thiên Ma này vì một người mà bất chấp sống chết phát động tiến công sao? Vừa rồi rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?
Triệu lão hoàn toàn không hiểu mô tê gì, nhưng nếu con hàng này đã dám vác mặt ra đây, thì mặc kệ là vì lý do gì, đập nó là chuyện hiển nhiên! Thời kỳ suy nhược sau khi thiêu đốt tinh huyết còn chưa qua mà đã dám tới nộp mạng, không làm thịt nó thì thật có lỗi với bản thân!
Cho nên, Triệu lão không nương tay chút nào, lập tức tung ra những đòn tấn công mãnh liệt nhất về phía đầu Ma Thần. Vẫn là nhịp điệu quen thuộc như trước, đầu Ma Thần dù có nóng vội đến mấy cũng rất nhanh bị Triệu lão áp đảo hoàn toàn. Những Vực Ngoại Thiên Ma khác cũng rơi vào thế hạ phong thê thảm.
Dù sao thì trận chiến này cũng nổ ra một cách quá khó hiểu. Vừa mới trải qua một trận đại bại, còn chưa kịp thở hắt ra đã lại phải đánh tiếp? Sĩ khí còn chưa khôi phục được bao nhiêu, đại bộ phận Vực Ngoại Thiên Ma căn bản chẳng còn chút chiến ý nào. Nếu không phải Ma Thần dùng thái độ cứng rắn ép buộc, bọn chúng còn lâu mới chịu chui ra khỏi khoáng vực. Với tình trạng như vậy, tự nhiên không thể nào là đối thủ của nhân tộc.
Đại chiến diễn ra không bao lâu, phe Vực Ngoại Thiên Ma đã bắt đầu tan tác. Đầu Ma Thần kia dù đã cắn răng kiên trì, dốc hết toàn lực, nhưng bây giờ đừng nói là cứu người, ngay cả cái bóng của tên Linh Tử ở đâu nó cũng chẳng thấy. Mắt thấy cục diện ngày càng tồi tệ, đầu Ma Thần biết chuyện không thể thành. Nếu cứ tiếp tục khô máu, đừng nói là đám thuộc hạ, ngay cả bản thân nó cũng chưa chắc giữ được mạng. Bất đắc dĩ, nó đành cắn răng từ bỏ. Sau khi phải trả giá bằng một cánh tay, đầu Ma Thần mang theo tàn quân Vực Ngoại Thiên Ma lùi sâu vào trong khoáng vực.
Lại là một trận đại thắng! Lại thu hoạch thêm một mẻ nguyên liệu tươi rói! Tuy trận chiến này nổ ra có chút mạc danh kỳ diệu, nhưng đám người vẫn không giấu nổi sự vui sướng. Dù sao thì nguyên liệu cũng đã vào tay, mặc kệ đám Vực Ngoại Thiên Ma này lên cơn điên gì, tóm lại là phe nhân tộc kiếm bộn không lỗ!
“Kiếm được một mẻ kha khá rồi!”
Rất nhiều tu sĩ nhân tộc vội vàng khuân vác nguyên liệu đem về hỏa phòng. Trong khi đó, Triệu lão dưới sự dẫn đường của mấy tên tu sĩ lúc trước, đã đến gặp tên Linh Tử của Thiên Linh tộc. Đã nghi ngờ tên này có vấn đề, mấy người kia tự nhiên phải báo cáo sự tình cho Triệu lão.
Nghe nói từ trong khoáng vực câu ra được một tên Thiên Linh tộc, Triệu lão nhíu mày. Tại sao ở nơi này lại có Thiên Linh tộc? Bước lên một chiếc tiên chu, nhìn thấy tên Linh Tử, Triệu lão trầm giọng hỏi: “Tại sao ngươi lại ở đây?”
Đối mặt với câu hỏi của Triệu lão, tên Linh Tử vẫn lôi bài diễn văn cũ ra xài. Nhưng rõ ràng là đã có sự chuẩn bị, lời lẽ chặt chẽ và logic hơn rất nhiều so với lúc hoảng loạn ban đầu. Đáng tiếc, Triệu lão căn bản không thèm tin cái mớ lý thuyết suông đó. Đợi hắn lải nhải xong, ông mới chậm rãi nói: “Ngươi là Linh Tử của Thiên Linh tộc đúng không?”
“Ta... ta không phải a!” Bị vạch trần thân phận chỉ bằng một cái liếc mắt, tên Linh Tử giật thót, lập tức lắc đầu nguầy nguậy, cắn chết không nhận mình là Linh Tử.
Thấy thế, Triệu lão trầm mặc một lát, sau đó cũng chẳng buồn nói nhảm thêm, đứng phắt dậy phẩy tay: “Toàn là lời dối trá! Hỏi cũng bằng thừa. Trực tiếp lôi ra gia hình tra tấn đi! Chờ đến khi nào hắn chịu mở miệng nói thật thì hẵng gọi ta!”