Trong đầu Diệp Trường Thanh lúc này chỉ toàn là các món ăn chế biến từ cá hồi.
Hệ thống đã xác nhận đó là nguyên liệu Chí Tôn. Điều này có nghĩa là thịt của nó không chỉ ngon vượt trội mà còn chứa đựng năng lượng kinh khủng, có thể giúp tu vi tăng vọt. Vừa rồi chỉ nhìn thôi mà đã đột phá, nếu ăn vào thì sao?
Chắc chắn là phê tận nóc!
Hoàng Lão ngồi thiền nhưng tâm không tịnh, cứ chốc chốc lại mở mắt ra kiểm tra ấn ký.
"Vẫn đang bơi... Con này bơi khỏe thật."
"Sắp đến chưa Hoàng Lão?" Triệu Chính Bình, người ít nói nhất, cũng không kìm được mà hỏi.
"Chưa. Nó đang đi vào vùng nước sâu hơn."
Thời gian trôi qua chậm chạp như rùa bò. Đối với những kẻ sành ăn đang chờ đợi "siêu phẩm", mỗi giây phút đều là sự tra tấn ngọt ngào.
Trong khi đó, tại nhà của Linh Vận Dật.
Hắn đang nằm vắt tay lên trán suy nghĩ. Kế hoạch tiếp cận Diệp Trường Thanh hôm nay coi như tạm ổn. Hắn đã thể hiện sự nhiệt tình, nhưng dường như Diệp công tử vẫn chưa thực sự mặn mà.
"Phải làm sao đây? Vé Thiên Trì thì không có. Chẳng lẽ cứ bám đuôi mãi?"
Linh Vận Dật trằn trọc. Hắn nhớ lại ánh mắt của Diệp Trường Thanh khi nhìn thấy Hải Thần. Ánh mắt đó... rất lạ. Không giống sự sùng bái của tộc nhân, mà giống như... giống như ánh mắt của một con sói nhìn thấy miếng thịt tươi?
"Không thể nào! Đó là Hải Thần mà!" Linh Vận Dật lắc đầu xua tan ý nghĩ điên rồ đó. "Chắc là Diệp công tử bị choáng ngợp trước sự uy vũ của Hải Thần thôi."
Hắn đâu biết rằng, "thần tượng" của hắn đang bị bốn gã "thực khách" âm mưu xẻ thịt lột da, thậm chí là diệt tộc.
Quay lại chỗ ở của nhóm Diệp Trường Thanh.
Sau khoảng hai canh giờ chờ đợi mòn mỏi, đột nhiên Hoàng Lão mở bừng mắt, ánh mắt sắc lẹm:
"Dừng lại rồi!"
"Đến nơi rồi hả?" Ba sư huynh đệ đồng thanh hỏi, bật dậy như lò xo.
"Ừ, tín hiệu dừng lại tại một vùng biển cực sâu, cách đây khoảng ba vạn dặm về phía Đông. Xung quanh đó... chà chà..."
"Sao thế Hoàng Lão?"
"Ta cảm nhận được rất nhiều luồng khí tức tương tự. Rất nhiều! Ít nhất cũng phải vài trăm con!"
"Vài trăm con?"
Từ Kiệt suýt ngất vì sung sướng. Vài trăm con nguyên liệu Chí Tôn! Đây là cái kho báu gì thế này?
"Giàu to rồi! Lần này giàu to rồi!" Từ Kiệt cười như điên dại.
Diệp Trường Thanh cũng không giấu được sự phấn khích, nhưng hắn vẫn giữ được sự tỉnh táo cần thiết:
"Hoàng Lão, xung quanh đó có cường giả Thiên Linh Tộc canh gác không?"
"Không có. Chỗ đó dường như là cấm địa, hoặc là nơi Thiên Linh Tộc không dám bén mảng tới. Chỉ có đám cá đó tụ tập thôi."
"Tuyệt vời!" Diệp Trường Thanh vỗ tay. "Thiên thời, địa lợi, nhân hòa đủ cả. Đêm nay hành động!"
"Nhưng mà..." Triệu Chính Bình lên tiếng, "Chúng ta đi hết thì ai canh nhà? Nhỡ bọn Thiên Linh Tộc đến tìm thì sao?"
"Để lại phân thân hoặc ảo ảnh là được." Hoàng Lão phất tay. "Với trình độ của đám Thiên Linh Tộc này, không phát hiện ra đâu."
Kế hoạch được thông qua nhanh chóng.
Đêm xuống, Thiên Linh Tộc chìm vào giấc ngủ yên bình, không hề hay biết rằng "Thần bảo hộ" của họ sắp gặp đại họa.
Bốn bóng đen lặng lẽ rời khỏi khu nhà khách, xé gió lao về phía biển khơi. Tốc độ của họ cực nhanh, lại được Hoàng Lão che giấu khí tức nên không ai phát hiện ra.
Ba vạn dặm đối với người thường là khoảng cách xa vời vợi, nhưng với các tu sĩ cấp cao, chỉ mất một lúc là tới nơi.
Đến vùng biển được đánh dấu, Hoàng Lão ra hiệu dừng lại.
Bên dưới mặt nước đen ngòm, sâu thẳm, là một hẻm vực khổng lồ dưới đáy biển. Từ trong hẻm vực đó, ánh sáng lấp lánh phát ra, soi rọi cả một vùng nước tối tăm.
Đó không phải ánh đèn, mà là ánh sáng phát ra từ vảy của hàng trăm con "Hải Thần" đang bơi lội tung tăng.
Nhìn từ trên cao xuống, cảnh tượng thật tráng lệ. Những con cá khổng lồ, mỗi con to như một quả núi nhỏ, lượn lờ qua lại.
"Đẹp quá..." Từ Kiệt thốt lên. "Đẹp đến mức muốn cắn một miếng."
"Đừng manh động." Diệp Trường Thanh nhắc nhở. "Chúng ta phải đánh nhanh thắng nhanh, không để con nào thoát. Hoàng Lão, ngài phong tỏa không gian xung quanh được không?"
"Chuyện nhỏ!"
Hoàng Lão tung ra một cái lồng năng lượng khổng lồ, bao trùm toàn bộ khu vực hẻm vực. Không gian bị khóa chặt, nội bất xuất, ngoại bất nhập.
"Xong rồi! Giờ thì... bắt cá thôi!"
Diệp Trường Thanh rút ra con dao phay Kim Văn, ánh mắt rực lửa.
"Các huynh đệ! Lên! Nhớ là đừng làm nát thịt nhé! Giữ nguyên con càng tốt!"
"Rõ!"
Cuộc thảm sát... à nhầm, cuộc "thu hoạch thủy hải sản" quy mô lớn chính thức bắt đầu.
Những con "Hải Thần" đang ung dung bơi lội, tận hưởng cuộc sống thần tiên, bỗng thấy trời đất tối sầm lại. Sau đó, những bóng người nhỏ bé lao xuống với sát khí ngùn ngụt.
Chúng chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra thì đã thấy đau nhói.
"Xoẹt!"
Một đường dao sắc lẹm lướt qua. Một con cá hồi khổng lồ bị chém trúng điểm yếu, tê liệt ngay lập tức.
"Một em!" Diệp Trường Thanh hô lớn, nhanh tay thu cái xác khổng lồ vào nhẫn trữ vật.
Đám cá còn lại hoảng loạn, định bỏ chạy tán loạn. Nhưng chúng đâm sầm vào bức tường không gian vô hình của Hoàng Lão.
"Bùm! Bùm!"
Chúng vùng vẫy, quẫy đuôi tạo nên những cơn sóng thần dưới đáy biển. Nhưng vô ích. Trước mặt chúng là những "thợ săn" chuyên nghiệp nhất vũ trụ, những kẻ coi chúng không phải là thần linh, mà là những đĩa sashimi biết bơi.
Từ Kiệt cười ha hả, dùng thuật pháp trói chặt từng con một. Triệu Chính Bình dùng kiếm khí làm choáng chúng. Hoàng Lão thì đứng trên cao, ai định chạy là lão tóm cổ ném ngược trở lại.
Chỉ trong vòng chưa đầy một canh giờ, cả cái "tộc quần Hải Thần" hùng mạnh, niềm tự hào và tín ngưỡng của Thiên Linh Tộc, đã bị hốt trọn ổ. Không sót một mống nào, kể cả cá con.
"Thu hoạch bội thu! Bội thu!"
Từ Kiệt đếm số lượng nhẫn trữ vật đầy ắp, miệng cười không khép lại được.
Diệp Trường Thanh cũng hài lòng gật đầu. Số lượng này đủ để ăn nhòe cả tháng, thậm chí còn dư để mang về chia cho tông môn.
"Về thôi! Sáng mai còn phải đóng giả làm khách du lịch nữa."
Bốn người lặng lẽ rút lui, để lại hẻm vực trống hoác và hoang tàn.
Sáng hôm sau, khi Linh Vận Dật đến chào hỏi, hắn thấy Diệp Trường Thanh và các sư huynh đang ngồi uống trà, thần sắc tươi tỉnh, da dẻ hồng hào (do ăn vụng một ít cá hồi đêm qua).
"Chào buổi sáng Diệp công tử! Ngài ngủ ngon không?"
"Ngon! Rất ngon!" Diệp Trường Thanh cười đầy ẩn ý. "Không khí ở đây tốt thật, làm ta thấy đói bụng ghê gớm."
Linh Vận Dật không hiểu gì, chỉ biết cười trừ. Hắn đâu biết rằng, vị thần bảo hộ của tộc hắn giờ đang nằm gọn trong tủ lạnh của Diệp Trường Thanh, chờ ngày lên thớt.