Nghe Hoàng Lão mời mọc, mấy lão tổ Thiên Linh Tộc hớn hở cầm bát lao vào, hoàn toàn không ý thức được mức độ nghiêm trọng của vấn đề.
Mỗi người múc một bát cơm đầy ú ụ, bên trên phủ đầy thịt cá thơm phức. Hoàng Lão nói không sai, đúng là một bát to thật.
Mùi hương ngào ngạt bốc lên, cộng thêm màu sắc vàng ươm, bóng bẩy của miếng thịt khiến ai nhìn vào cũng phải nuốt nước miếng.
Chưa cần ăn, chỉ nhìn thôi đã biết đây là cực phẩm nhân gian. Sắc, hương, vị đều đạt đến đỉnh cao, thì chất lượng còn phải bàn sao?
Không thể chờ đợi thêm giây phút nào nữa, tên lão tổ cuồng tín nhất – kẻ luôn mồm đòi hiến tế Nhân tộc cho Hải Thần – là người đầu tiên xúc một thìa lớn tống vào miệng.
Lúc lập mưu hại người thì hắn hăng hái nhất, giờ ăn cơm của người ta hắn cũng nhiệt tình nhất.
Bùm!
Hương vị bùng nổ trong khoang miệng. Vị ngọt thanh của thịt cá, vị béo ngậy của mỡ, hòa quyện với gia vị đậm đà tạo nên một bản giao hưởng tuyệt vời.
Ngay cả tu sĩ Nhân tộc còn không cưỡng lại được món ăn của Diệp Trường Thanh, huống chi là mấy lão già nhà quê chưa từng nếm trải sự đời này.
Sống mấy vạn năm, đây là lần đầu tiên bọn họ được ăn một món ngon đến thế.
Một giây sau, tên lão tổ kia mất hết hình tượng, cắm mặt vào bát mà lùa, ăn đến mức mỡ chảy đầy mép.
Nhìn bộ dạng tham lam của hắn, ông nội Linh Vận Dật bĩu môi khinh bỉ.
Đây là cái gọi là cốt khí của ngươi đấy à? Vừa nãy còn hùng hổ đòi giết người ta, giờ ăn cơm của người ta lại vui như trẩy hội, đúng là không biết xấu hổ.
Ông nội Linh Vận Dật càng nhìn càng ngứa mắt lão già này.
Nghĩ đoạn, hắn cũng đưa một miếng lên miệng nếm thử.
Và rồi... hắn cũng chẳng khá hơn là bao. Một giây sau, hắn cũng cắm đầu vào bát, ăn lấy ăn để, mồm miệng bóng nhẫy.
Một bát cơm to tướng, tưởng là nhiều, nhưng dưới tốc độ ăn như rồng cuốn của mấy lão tổ, chẳng mấy chốc đã sạch bách, đến hạt cơm cuối cùng cũng không còn.
Ăn xong, cả đám vẫn thòm thèm, liếm mép chùn chụt, cảm giác như chưa thấm vào đâu.
Nhưng muốn ăn thêm thì... hết rồi.
Lúc này, nhóm Hoàng Lão và Diệp Trường Thanh đang ngồi quây quần bên hai cái bàn nhỏ, đồ ăn ê hề.
Chia cho mấy lão già này một bát đã là giới hạn hào phóng của Hoàng Lão rồi. Nghĩ đến việc lấy Hải Thần nhà người ta nấu cho người ta ăn, lão thấy cũng hơi áy náy nên mới mời.
Nhưng chỉ thế thôi. Một bát là đủ nghĩa tận, cho thêm nữa thì Hoàng Lão tiếc đứt ruột.
Chính bọn họ còn đang tranh nhau từng miếng đây này, lấy đâu ra mà chia nữa.
Nhìn đám Nhân tộc ăn uống say sưa, mấy lão tổ Thiên Linh Tộc mắt đỏ ngầu vì ghen tị. Bát mình thì sạch trơn, bàn người ta thì đầy ắp.
“Hoàng Lão tiền bối...”
Tên lão tổ cuồng tín không nhịn được, lại gần, trưng ra bộ mặt dày, định xin thêm chút nữa.
Nhưng chưa kịp mở miệng, Hoàng Lão đã chặn họng:
“Không cần nói nữa. Chia cho các ngươi một bát đã là nể mặt lắm rồi, chúng ta ở đây còn chẳng đủ ăn đây này.”
Hoàng Lão từ chối thẳng thừng, không cho đối phương cơ hội năn nỉ.
Sự thật là thế, Nhân tộc đông như quân Nguyên, đồ ăn thì có hạn, ai rảnh mà nuôi báo cô các ngươi.
Bị từ chối phũ phàng, tên lão tổ kia cười gượng gạo, quê độ vô cùng.
Hắn cũng biết yêu cầu của mình hơi quá đáng, nhưng bát cơm vừa rồi... nó ngon quá thể đáng!
Ăn xong mà cảm giác như mới chỉ tráng miệng, cái bụng vẫn gào thét đòi thêm. Nhìn người ta ăn ngon lành thế kia, ai mà chịu nổi.
Nhưng Hoàng Lão đã nói thế rồi, hắn cũng đành ngậm ngùi lui ra, vừa nhìn vừa nuốt nước miếng, ánh mắt đầy vẻ khao khát.
Các lão tổ khác cũng y chang, nhưng ít ra họ còn giữ được chút liêm sỉ cuối cùng.
Vừa ăn cơm của người ta, vừa âm thầm lên kế hoạch hại người ta, nghĩ lại cũng thấy hơi cắn rứt lương tâm.
Nhân tộc tốt bụng thế, cho ăn đồ ngon thế, mà mình lại định đâm sau lưng họ.
Nhục nhất là, vừa nãy ăn ngon quá, quên cả trời đất, quên cả hận thù. Một bên muốn giết, một bên lại ăn, hành động này đúng là hơi... vô sỉ.
Lúc này, một lão tổ Thiên Linh Tộc cố gắng đánh trống lảng, hỏi:
“Xin hỏi Hoàng Lão tiền bối, món này được làm từ nguyên liệu gì vậy?”
Đây là câu hỏi mà ai cũng tò mò. Ngon thế này chắc chắn nguyên liệu không phải dạng vừa.
Thế nhưng, câu hỏi này vừa thốt ra, cả đám Nhân tộc đang ăn bỗng khựng lại.
Dùng nguyên liệu gì á? Câu này... hơi khó trả lời nha.
Mấy lão tổ Thiên Linh Tộc thấy phản ứng lạ lùng của Nhân tộc thì ngơ ngác.
Sao thế? Câu hỏi này khó lắm à? Nguyên liệu gì thì nói toẹt ra, có gì mà bí mật?
Nhân tộc bên này dĩ nhiên là biết, thậm chí còn là người trực tiếp đi săn về. Nhưng nói ra bây giờ thì có mà loạn à?
Nếu bảo: "À, là thịt Hải Thần nhà các ngươi đấy", liệu mấy lão già này có lên cơn đau tim mà chết không?
Hơn nữa, mọi người cũng nhận ra một vấn đề nghiêm trọng: Chuyện này sớm muộn gì cũng bại lộ. Lúc đó giải thích thế nào với Thiên Linh Tộc?
Người ta thờ Hải Thần, mình lại đem Hải Thần bỏ vào nồi hầm, chuyện này... hơi khó bào chữa.
Trong lúc không khí trở nên gượng gạo, Hoàng Lão bình thản lên tiếng:
“Nguyên liệu này cũng chỉ là cá biển bình thường thôi, không có gì đặc biệt. À đúng rồi, Thiên Linh Tộc các ngươi thờ phụng Hải Thần, ngài ấy có phù hộ các ngươi không?”
“Đương nhiên là có rồi.”
Ông nội Linh Vận Dật nghi hoặc trả lời. Tự nhiên hỏi chuyện này làm gì?
Hoàng Lão gật gù, rồi buông một câu bâng quơ:
“Đều là thờ cúng cả, hay là Thiên Linh Tộc các ngươi chuyển sang đi theo Nhân tộc ta đi? Ta đảm bảo an toàn tuyệt đối. Giống như vụ mỏ Tiên Tinh lần trước ấy, Vực Ngoại Thiên Ma mà dám động vào các ngươi, Nhân tộc ta sẽ vả cho chúng nó không trượt phát nào. Chứ không như cái vị Hải Thần kia, thờ thì thờ mà lúc có biến thì lặn mất tăm.”
Hả?
Lời này vừa nói ra, mấy lão tổ Thiên Linh Tộc giật thót mình.
Sao tự nhiên lại lái sang chủ đề nhạy cảm này? Chẳng lẽ Nhân tộc đã biết chuyện gì rồi?