Virtus's Reader
Ta Là Trù Thần, Toàn Tông Môn Đều Bị Ta Làm Thèm Khóc

Chương 2629: CHƯƠNG 2625: CƠM TỔ GIÁ LÂM, VỪA ĐÁNH VỪA ĂN KHIẾN MA THẦN TRỐ MẮT

Thiên Hòa mặt mũi tràn đầy lửa giận, ánh mắt như muốn soi mói tâm can trừng trừng nhìn Triệu Thiên Thanh. Tiếng chất vấn của hắn càng khiến cho Triệu Thiên Thanh cùng hai đầu Ma Thần kia rơi vào trạng thái hoang mang tột độ.

Cái gì phản đồ? Ngươi mẹ nó nói Triệu Thiên Thanh là phản đồ?

Hai đầu Ma Thần sau khi tỉnh táo lại, vẻ mặt đầy kinh nghi nhìn về phía Triệu Thiên Thanh. Tên này là phản đồ sao? Vậy sao chúng ta lại không biết nhỉ?

Đối với thân phận của Triệu Thiên Thanh, hai đầu Ma Thần đương nhiên nắm rõ trong lòng bàn tay: Phó cung chủ Thiên Cung, một trong những trụ cột của Nhân tộc.

Tên này lại là phản đồ? Hơn nữa, nếu hắn là phản đồ, thì tại sao chính Vực Ngoại Thiên Ma bọn ta lại không hay biết gì? Chưa từng nghe nói qua a! Người liên lạc của hắn là ai?

Hai đầu Ma Thần bị lời nói của Thiên Hòa làm cho ngơ ngác, chứ đừng nói chi là Triệu Thiên Thanh. Hắn càng là không hiểu ra sao, sắc mặt đen sì, tức giận quát lại:

“Ngươi nói bậy bạ cái gì đó? Cái gì mà phản đồ?”

“Ngươi tại sao muốn phản bội Nhân tộc?”

“Ta phản bội hồi nào? Ngươi có bệnh à?”

“Vậy ngươi mở bí pháp làm cái gì?”

Hả?

Nghe đến đây, Triệu Thiên Thanh mới vỡ lẽ. Hóa ra là vì nguyên nhân này a. Hắn lập tức bất đắc dĩ nói:

“Ta mở bí pháp tự có nguyên nhân của ta. Diệp Trường Thanh tới rồi.”

“Cái gì?”

“Thôi được rồi, một hai câu cũng giải thích không rõ ràng. Cứ đánh đi, ngươi nhìn xem ta có giống phản đồ hay không.”

Lúc này Triệu Thiên Thanh hiển nhiên không có thời gian để giải thích cặn kẽ cho Thiên Hòa về lý do mở bí pháp, hay Diệp Trường Thanh là ai và có liên quan gì đến việc này. Chỉ có thể dùng hành động để chứng minh, chờ đánh xong trận này, lên bàn ăn rồi vừa ăn vừa nói.

Nói xong, ánh mắt Triệu Thiên Thanh đanh lại, không chút do dự, lại lần nữa công kích điên cuồng về phía đầu Ma Thần kia.

Hành động thực tế là lời giải thích mạnh mẽ nhất. Dù sao thì cứ nhìn ta đập nó ra bã là biết ngay thôi. Giết chết nó thì kiểu gì cũng chứng minh được sự trong sạch.

Nhìn thấy Triệu Thiên Thanh ra tay không chút lưu tình, đánh cho đầu Ma Thần kia liên tục bại lui, kết hợp với lời nói vừa rồi, Thiên Hòa suy nghĩ một chút, cuối cùng cũng lựa chọn ngầm thừa nhận.

Lúc này cũng chẳng còn cách nào khác. Hơn nữa, nếu Triệu Thiên Thanh thật sự là phản đồ, thì hắn làm gì được bây giờ?

Cho nên, lựa chọn tin tưởng Triệu Thiên Thanh, không thể nghi ngờ là kết quả tốt nhất.

Lập tức, Thiên Hòa cũng không xoắn xuýt nữa, tiếp tục kịch chiến với đầu Ma Thần đối diện.

Chiến trường ở những nơi khác cũng diễn ra tình cảnh tương tự. Hiện tại đâu rảnh mà giải thích, cứ đánh xong rồi tính.

Bất quá, trong quá trình chiến đấu, những người đã mở bí pháp, đánh được một lúc thì mạc danh kỳ diệu biến mất tăm. Lập tức có đồng bạn bên cạnh kịp thời trám vào vị trí, tạm thời lấy một địch nhiều, ổn định cục diện.

Đây không phải là trường hợp cá biệt, mà là hiện tượng phổ biến khắp nơi. Hơn nữa sự phối hợp rõ ràng là cực kỳ ăn ý, hiển nhiên đã được thương lượng từ trước.

Đối với việc này, những người chưa mở bí pháp lại càng thêm nghi hoặc.

Có ý tứ gì đây? Đang đánh hăng say sao người lại biến mất rồi? Đây là chiến trường đấy, các ngươi đi đâu vậy hả?

Trong đầu bọn họ đầy rẫy dấu hỏi, càng nhìn càng không hiểu, cảm thấy đám người này thật sự có vấn đề. Nghi vấn trước đó chưa được giải đáp, giờ lại thêm vấn đề mới.

Các ngươi đi đâu hết rồi?

Trong khi đó, tại Thiên Ngoại Tiên Chu ở phía sau, đám người vừa thoát khốn khỏi trận pháp đang ồ ạt chạy tới.

Vừa liếc mắt đã thấy cái bàn bán cơm quen thuộc, ánh mắt ai nấy đều sáng rực lên như đèn pha, không nói hai lời liền xông tới.

“Cuối cùng cũng được ăn lại cái hương vị này!”

“Ha ha, tốt tốt tốt! Ta cảm giác mình lại sống lại rồi!”

“Vẫn cứ phải là Diệp tiểu tử a!”

Một miếng cơm vừa vào bụng, đám người chỉ cảm thấy cả cơ thể như được thăng hoa, cảm giác như có thể tái chiến thêm ba trăm hiệp nữa.

Một bát cơm lớn vẫn như cũ bị đám người ăn như hổ đói, quét sạch sành sanh. Sau khi ăn xong, bát đũa vừa thu lại, bọn họ lại lần nữa lao thẳng ra chiến trường.

Trên chiến trường, những tu sĩ Nhân tộc đang nghi ngờ kia nhìn thấy đám người vừa đi lại quay lại, hơn nữa, một giây sau, không nói hai lời lại tiếp tục mở bí pháp.

Hả?

“Đây là cái gì?”

“Không phải vừa nãy mới mở bí pháp rồi sao?”

“Không thích hợp a!”

“Đây là chiêu gì? Bí pháp chồng lên bí pháp sao?”

Cùng là tu sĩ Nhân tộc, nhưng từ cha sinh mẹ đẻ đến giờ chưa từng thấy qua loại thao tác này. Bí pháp mà còn có thể mở liên tiếp như bật công tắc điện thế à? Các ngươi không muốn sống nữa sao?

Bất quá cũng chẳng ai rảnh mà giải thích cho bọn họ. Sau khi bí pháp được mở lại, những người này trực tiếp lao vào chiến trường với khí thế như chẻ tre, khiến những người khác nhìn mà kinh thán không thôi.

Chiến lực thật mãnh liệt! Lối đánh thật liều mạng! Đây là dự định hy sinh thân mình vì đại nghĩa sao?

Đối mặt với đám người như phong ma vừa ăn cơm xong quay lại này, các tu sĩ Nhân tộc khác chỉ biết há hốc mồm. Chưa từng thấy ai mạnh như vậy, quả thực đột phá trí tưởng tượng.

Và theo sự trở lại của nhóm người này, không ngoài dự đoán, phe Vực Ngoại Thiên Ma triệt để bị đánh cho tan tác.

Vốn đã rơi vào thế yếu, hiện tại đối phương ăn cơm xong, chiến lực chẳng những không giảm mà còn được cường hóa. Kể từ đó, còn đánh đấm cái gì nữa? Vực Ngoại Thiên Ma bắt đầu bại lui thảm hại.

Hơn nữa, hai đầu Ma Thần đối mặt với Triệu Thiên Thanh và Thiên Hòa cũng căn bản không chiếm được chút tiện nghi nào.

Mắt thấy trận chiến này đã không thể cứu vãn, hai đầu Ma Thần nảy sinh ý định rút lui. Lập tức hạ lệnh rút quân.

Lúc này không thể tử chiến với Nhân tộc ở đây, tạm thời lui về Vương Đình, dựa vào sự che chở của Thần Chi Tí Hộ để ngăn cản Nhân tộc, tranh thủ chút thời gian thở dốc.

Trên chiến trường, Vực Ngoại Thiên Ma bắt đầu chạy tứ tán. Nhân tộc tuy điên cuồng đuổi giết nhưng cũng không thể ngăn cản hết được. Hai đầu Ma Thần hốt hoảng trốn về bên trong Vương Đình.

Cùng lúc đó, bên trong Vương Đình, La Văn Tuyên vẫn chưa ý thức được vấn đề. Hắn đang chậm rãi đàm đạo với con Vực Ngoại Thiên Ma phụ trách hầu hạ mình.

“Yên tâm đi, cho dù Nhân tộc công phá ba đạo phòng tuyến của ta thì đã sao? Trận pháp ta bày ra, không ai có thể phá được.”

“Cho dù là nghĩa phụ ta bị nhốt bên trong, tự mình ra tay cũng không thể phá giải, chứ đừng nói đến những kẻ khác.”

“Chỉ cần trận pháp còn đó, Nhân tộc không lật nổi sóng gió gì đâu.”

Nghe La Văn Tuyên tràn đầy tự tin như vậy, con Vực Ngoại Thiên Ma kia liên tục gật đầu. Nó tuy là Thiên Ma, nhưng đi theo La Văn Tuyên một thời gian, được hắn dạy không ít kiến thức về Nhân tộc. Dần dà, nó đối với La Văn Tuyên cực kỳ sùng kính.

Nó cho rằng đây là một người có bản lĩnh thực sự, khó trách ngay cả Ma Thần cũng ưu ái hắn, ngày thường càng thêm coi trọng. Không chút nghi ngờ, La Văn Tuyên nói gì nó cũng gật đầu tán thành.

Chỉ là, ngay khi La Văn Tuyên đang thao thao bất tuyệt, khẳng định trận pháp của mình tuyệt đối không có sơ hở, không người có thể phá, thì đột nhiên, một tiếng gầm thét từ trên không trung truyền đến:

“Cẩu vật! Ngươi thành thật khai báo! Ngươi có phải là nằm vùng do Nhân tộc cài vào tộc ta không? Ngươi mẹ nó là cái đồ gián điệp hai mang đúng không?”

Hả?

Nghe thấy tiếng gầm thét này, La Văn Tuyên hồ nghi ngẩng đầu lên. Đồ chó hoang nào dám phỉ báng ta?

Thế nhưng khi nhìn theo hướng âm thanh, chỉ thấy hai đầu Ma Thần đồng thời từ trên trời giáng xuống, trong mắt tràn đầy lửa giận, hàm răng nghiến ken két. Ánh mắt nhìn La Văn Tuyên như muốn ăn tươi nuốt sống hắn ngay lập tức.

“Ma Thần đại nhân... Các ngài đây là...”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!