“Đã chuyện cho tới nước này, cũng chẳng còn cách nào khác. Đi cướp! Đi cướp Kê Vương của mấy bộ lạc khác về đây!”
Sắc mặt Kỳ Võ âm tình bất định, nghiến răng nghiến lợi thốt ra một câu. Lời này vừa dứt, mấy gã hán tử Man Thần tộc có mặt tại chỗ đều ngẩn tò te, lập tức ấp úng khuyên can:
“Kỳ Võ ca, làm thế e là không ổn đâu?”
“Đúng vậy a! Mọi người cúi đầu không thấy ngẩng đầu thấy. Cho dù có đi cướp, cướp cái gì khác cũng được, đằng này lại đi cướp Hỏa Linh kê. Chuyện mà truyền ra ngoài, mặt mũi Viêm Vũ bộ lạc chúng ta biết vứt đi đâu?”
Cướp thì cướp kỳ trân dị bảo đi, đằng này hùng hổ xông vào bộ lạc người ta chỉ để... cướp gà? Thế thì khác quái gì đám ăn mày chết đói đâu!
Nói đi cũng phải nói lại, Hỏa Linh kê nghe tên thì kêu, nhưng thực chất ở các bộ lạc Man Thần tộc, nó cũng chỉ ngang hàng với gia cầm nuôi trong chuồng mà thôi. Sở dĩ đám người Kỳ Võ vội vã đến mức bốc hỏa lên đầu, hoàn toàn là vì đại hội đổ đấu Hỏa Linh kê sắp diễn ra.
Đây là một giải đấu chọi gà quy mô lớn giữa mấy bộ lạc lân cận. Mỗi bộ lạc sẽ chọn ra con Hỏa Linh kê mạnh nhất của mình, hai bên quyết đấu, kẻ thắng sẽ ẵm trọn tiền cược. Tiền cược tuy không phải thứ gì quá mức nghịch thiên, nhưng cũng dễ khiến người ta đỏ mắt, quả thực có thể thắng được không ít đồ tốt.
Nhưng quan trọng nhất vẫn là vấn đề thể diện! Hỏa Linh kê của bộ lạc nào thắng, bộ lạc đó sẽ được dịp nở mày nở mặt.
Vấn đề chí mạng hiện tại là: Toàn bộ Hỏa Linh kê của Viêm Vũ bộ lạc đã bị Diệp Trường Thanh biến thành một nồi canh hầm thơm phức vào trưa nay rồi! Trong bộ lạc giờ chẳng còn lấy một cọng lông gà. Đến lúc đó chỉ có nước giơ cờ trắng đầu hàng, thế thì còn nhục nhã hơn gấp vạn lần.
Cho nên, đối mặt với sự xoắn xuýt của đám đàn em, Kỳ Võ cắn răng, hung hãn quát:
“Mặt mũi? Chuyện đã đến nước này, không nghĩ cách kiếm gà về thì mới gọi là mất mặt tận mạng!”
“Nhưng mà... cái trò đi cướp gà này... nhìn chung toàn bộ lịch sử Man Thần tộc, hình như chưa từng có bộ lạc nào làm qua a.”
Nếu Viêm Vũ bộ lạc thực sự làm cái trò mèo này, tuyệt đối sẽ ghi danh vào sử sách, trở thành kẻ mở ra một dòng chảy lịch sử mới, hậu quả khó mà lường trước được. Dù sao đi cướp thì cũng phải cướp cho sang, cướp mấy con gà thì tiếng ác đồn xa, nghe chẳng lọt tai chút nào.
Nhưng Kỳ Võ lúc này đã bị ép đến mức chó cùng rứt giậu. Bỏ ngoài tai mọi lời can ngăn, hắn kiên quyết nói:
“Sợ mất mặt? Vậy thì che mặt lại! Đến lúc đó ai biết chúng ta là ai?”
Hả?
Nghe vậy, đám hán tử ngẩn người, ngay sau đó đồng loạt giơ ngón tay cái lên, ánh mắt sáng rực:
“Kỳ Võ ca, diệu kế! Quả là diệu kế!”
“Đúng a! Sao chúng ta lại không nghĩ ra nhỉ? Chỉ cần che mặt lại, thần không biết quỷ không hay, ai mà tra ra được chúng ta ra tay!”
“Chuẩn không cần chỉnh!”
“Làm thôi, Kỳ Võ ca!”
“Kỳ Võ ca, huynh nói xem chúng ta cướp bộ lạc nào? Ngày mai chúng ta lập tức động thủ!”
Đám người nghe xong chỉ hận không thể quỳ lạy, cảm thấy Kỳ Võ ca nhà mình quả thực là Văn Khúc Tinh hạ phàm, trí tuệ thông minh tuyệt đỉnh. Từng người thi nhau vuốt mông ngựa, tán dương không ngớt.
Được đàn em tâng bốc, Kỳ Võ cũng đắc ý vểnh mặt lên trời. May mà có cái đầu đầy sạn của mình, nếu không ai có thể nghĩ ra kế hoạch tinh diệu đến nhường này?
Có giải pháp, bầu không khí lập tức trở nên nhẹ nhõm. Đám người hao tâm tổn trí nãy giờ liền lôi rượu ngon ra, chén chú chén anh, đồng thời bàn bạc kế hoạch ngày mai động thủ.
Về phần mục tiêu, đương nhiên là Lân Thạch bộ lạc nằm ngay sát vách Viêm Vũ bộ lạc. Hai bên cách nhau không xa, quan trọng nhất là thực lực của Lân Thạch bộ lạc kém xa Viêm Vũ bộ lạc. Đây chẳng phải là con cừu béo ngon nghẻ nhất sao?
Chỉ cần cướp được Kê Vương của bọn họ, mọi chuyện sẽ được giải quyết êm đẹp. Tiện tay vơ vét thêm một mớ Hỏa Linh kê nữa, lại có thể đánh chén một bữa no nê.
Cứ nhớ tới hương vị món gà hầm của Diệp Trường Thanh, đám người Kỳ Võ lại không kìm được mà nuốt nước bọt ực ực. Ngon! Quá ngon! Đó mới là cách mở khóa chính xác của Hỏa Linh kê. Mấy con gà luộc nhạt nhẽo trước kia bọn họ ăn đúng là rác rưởi!
Càng bàn càng hưng phấn, cuối cùng Kỳ Võ quyết định: Đêm nay xuất phát luôn! Chuyện này thà làm sớm còn hơn để đêm dài lắm mộng.
Sáng sớm hôm sau, khi lão tộc trưởng biết tin Kỳ Võ đã dẫn người đi ngay trong đêm, lão không khỏi kinh ngạc lẩm bẩm:
“Cái thằng nghịch tử ngốc nghếch này, mới có một đêm mà đã nghĩ ra cách rồi sao? Nhanh thế cơ à?”
Lão tộc trưởng thực sự thấy kỳ lạ. Con nhà tông không giống lông cũng giống cánh, thằng con trai ngốc nghếch của lão có mấy lạng não, lão còn không rõ sao? Vấn đề hóc búa đến mức lão làm cha còn chưa nghĩ ra chủ ý gì hay ho, thế mà thằng ranh con này lại có cách?
Thật sự rất đáng ngờ. Thằng nhãi này nhìn thế nào cũng không giống loại người có trí tuệ siêu phàm a!
Lão bèn chạy đi hỏi con dâu, nhưng nàng cũng lắc đầu mù tịt. Kỳ Võ chẳng nói chẳng rằng, cứ thế dẫn người đi thẳng. Ngay cả vợ cũng không biết, rốt cuộc thằng ranh này đang giở trò quỷ gì?
Trong lúc lão tộc trưởng còn đang vò đầu bứt tai, thì ở một diễn biến khác, Kỳ Võ đã dẫn theo một đám hảo thủ của Viêm Vũ bộ lạc áp sát Lân Thạch bộ lạc.
Quan hệ giữa hai đại bộ lạc này không thể gọi là thân thiết, nhưng cũng chẳng đến mức tồi tệ. Thỉnh thoảng có chút ma sát nhỏ, nhưng tuyệt đối không có thâm cừu đại hận. Cộng thêm khoảng cách địa lý gần gũi, hai bên chạm mặt nhau như cơm bữa, coi như cũng biết rõ gốc gác của nhau.
Lúc này, nấp ngoài rìa Lân Thạch bộ lạc, Kỳ Võ không vội vàng hạ lệnh tấn công. Hắn quan sát một lát, sau đó ra hiệu cho mọi người lấy mặt nạ Viêm Vũ đã chuẩn bị sẵn ra để che giấu tung tích.
“Đeo mặt nạ vào!” Kỳ Võ hạ giọng ra lệnh.
Nghe vậy, đám hán tử răm rắp lôi mặt nạ Viêm Vũ ra định úp lên mặt. Chỉ duy nhất một gã thanh niên vừa định đeo lên thì dường như nhận ra điều gì đó sai sai, động tác khựng lại giữa không trung.
Thấy gã đứng đực ra đó, Kỳ Võ nhíu mày bất mãn:
“Tiểu tử ngươi làm cái quái gì thế? Còn không mau đeo mặt nạ vào! Tuyệt đối không thể để người của Lân Thạch bộ lạc nhận ra thân phận của chúng ta, hiểu chưa?”
Gã thanh niên mang vẻ mặt cực kỳ cổ quái, ấp úng đáp:
“Đại bá, ngài nói thì ta hiểu... nhưng vấn đề là, cái mặt nạ Viêm Vũ này chính là biểu tượng độc quyền của bộ lạc chúng ta mà! Đeo hay không đeo thì có khác quái gì nhau đâu a?”
Hả?
Lời này vừa thốt ra, không chỉ Kỳ Võ mà toàn bộ đám hán tử đang cầm mặt nạ đều hóa đá.
Hình như... đúng là cái đạo lý này a!
Mặt nạ Viêm Vũ là đồ đằng của bộ lạc bọn họ, mục đích chính là để dọa người hoặc dùng trong các dịp tế lễ. Đeo cái thứ này lên mặt, tuy che được dung mạo, nhưng cái gốc gác "Viêm Vũ bộ lạc" thì lại lồ lộ ra như ban ngày!
Cùng lắm thì người của Lân Thạch bộ lạc không biết chính xác ai là ai, nhưng chỉ cần liếc mắt một cái là thừa biết bọn họ từ đâu tới.
Cho nên... cái mặt nạ này đeo vào đúng là vô dụng như rắm thoảng mây bay!
Chỉ một câu nói, toàn bộ đội quân chuẩn bị đi cướp đứng hình toàn tập. Kẻ cầm đầu là Kỳ Võ càng ngây như phỗng. Sắc mặt hắn thoắt xanh thoắt đỏ, cuối cùng mặt mo đỏ bừng lên, chống chế:
“Chỉ có ngươi là tinh tướng! Ta đã sớm nghĩ tới chuyện này rồi. Hành động bí mật thế này, sao có thể dùng mặt nạ Viêm Vũ được chứ!”
Hả?
Gã thanh niên nhìn Kỳ Võ với ánh mắt đầy khinh bỉ nhưng cũng không dám cãi lại.
Ngay sau đó, Kỳ Võ ho khan một tiếng, ra lệnh cho toàn quân cất hết mặt nạ Viêm Vũ đi, thay bằng vải đen che mặt...
Lúc này, trời vừa hửng sáng. Lân Thạch bộ lạc vẫn như mọi ngày, nhà nhà người người đang chuẩn bị ăn sáng hoặc bắt đầu công việc thường nhật. Toàn bộ bộ lạc chìm trong bầu không khí yên bình, an lành.
Nhưng ngay giữa sự yên bình ấy, đột nhiên, một tiếng thét chói tai vang lên từ phía ngoài bộ lạc, xé toạc màn sương sớm:
“Địch tập! Địch tập!”
“Mau tới chi viện! Có kẻ đánh lén!”
Chỉ trong chớp mắt, tiếng la hét vang vọng khắp nơi. Mới sáng bảnh mắt, Lân Thạch bộ lạc đã bị tập kích.
Toàn bộ bộ lạc lập tức rơi vào cảnh gà bay chó sủa, hỗn loạn tột độ...