Nghe hai đầu Yêu Vương báo cáo, Long Ngạo Thiên mang vẻ mặt đầy hồ nghi.
Cái mẹ nó chứ, chuyện này sao lại khác xa với tình báo thế? Chẳng phải nói chỉ có ba người Thanh Thạch thôi sao, làm thế quái nào bây giờ lại biến thành cả 36 vị Phong chủ của Đạo Nhất Tông đều kéo tới rồi?
Đạo Nhất Tông rốt cuộc muốn làm cái gì? Vừa mới đại chiến xong một trận, giờ lại muốn nhắm vào Thủy tộc động đao động thương tiếp sao?
“Các ngươi xác định là nhìn rõ chứ? Thật sự là 36 vị Phong chủ của Đạo Nhất Tông?”
“Khẳng định a! Chúng ta còn vừa tử chiến với bọn họ một trận cơ mà, tuyệt đối không nhìn lầm!”
Nghe vậy, Long Ngạo Thiên cũng không suy nghĩ nhiều thêm, ngược lại còn lên tiếng khen ngợi hai đầu Yêu Vương này kiêu dũng thiện chiến. Có thể sống sót dưới tay 36 vị Phong chủ Đạo Nhất Tông, đủ để chứng minh bản lĩnh của bọn chúng rồi.
Được khen, hai đầu Yêu Vương chột dạ, chỉ biết ngượng ngùng cười hắc hắc.
Long Ngạo Thiên trầm ngâm một lát, sau đó hạ giọng ra lệnh: “Truyền lệnh xuống, tăng cường đề phòng! Không có mệnh lệnh của bổn vương, tuyệt đối không kẻ nào được phép tới gần Cận Hải doanh địa!”
“Long Vương, chúng ta không đuổi theo sao?”
“Không đuổi! Lúc này chưa phải là thời cơ tốt nhất để giao thủ với Đạo Nhất Tông.”
Long Ngạo Thiên tỏ vẻ cơ trí. Đạo Nhất Tông muốn khai chiến, bổn vương lại càng không cho các ngươi cơ hội đó!
Các ngươi tưởng bổn vương ngu ngốc như lão Long Vương đời trước sao? Bổn vương thông minh hơn lão ta nhiều!
Đạo Nhất Tông trực tiếp phái cả 36 vị Phong chủ tới, rõ ràng là đang nóng lòng muốn khiêu chiến. Đã vậy, bất kể nguyên nhân là gì, bổn vương cũng tuyệt đối không để các ngươi toại nguyện! Thủy tộc ta cứ đóng cửa bế quan không chiến, xem các ngươi làm gì được!
“Đi, rút lui!”
Không thèm truy kích, Long Ngạo Thiên suất lĩnh đám Yêu Vương quay xe cái rụp. Thậm chí, dưới mệnh lệnh của hắn, toàn bộ Thủy tộc đang lảng vảng gần Cận Hải doanh địa cũng hối hả rút sâu xuống đáy biển.
Ở một diễn biến khác, ba người Thanh Thạch đang cắm đầu cắm cổ chạy thục mạng, trong lòng không khỏi kỳ quái.
“Đám Thủy tộc đâu hết rồi? Sao tự nhiên biến mất tăm thế này?”
“Quản bọn chúng làm gì, cứ về đến nơi an toàn rồi tính sau!”
“Kỳ lạ thật.”
Rõ ràng ban nãy phía sau còn có truy binh, phía trước còn có kẻ chặn đường. Vậy mà chỉ trong chớp mắt, đám Thủy tộc xung quanh giống như bốc hơi khỏi thế gian, ngay cả một cái bóng cũng không thấy.
Cuối cùng, ba người thuận lợi quay trở về Cận Hải doanh địa.
Vừa bước qua trận pháp, đã thấy Lâm Phá Thiên dẫn theo một đám đệ tử Bá Thương Phong đứng đợi sẵn. Thấy ba người bình yên vô sự, Lâm Phá Thiên mới thở phào nhẹ nhõm:
“Các người rốt cuộc đã làm cái quái gì ngoài đó vậy? Ban nãy Đông Hải sóng to gió lớn, Thủy tộc bạo động ầm ĩ, ta còn tưởng các người...”
“Không sao, chỉ là lúc lấy đồ bị Thủy tộc phát hiện chút thôi.”
Phát hiện? Nghe vậy, Lâm Phá Thiên mang vẻ mặt "ngươi lừa quỷ à". Thế mà gọi là phát hiện? Nhìn cái tư thế dốc toàn bộ lực lượng, nghiễm nhiên muốn liều mạng của Thủy tộc ban nãy, các người mẹ nó rốt cuộc đã làm cái trò mèo gì ngoài Đông Hải vậy?
Trong lòng Lâm Phá Thiên tràn ngập nghi hoặc, không chỉ đối với ba người Thanh Thạch, mà hành động của Thủy tộc cũng rất kỳ quái a.
Một giây trước còn hùng hổ dọa người, tưởng chừng sắp tấn công Cận Hải doanh địa đến nơi, thế mà giây tiếp theo lại rút lui không kèn không trống. Chuyện này khiến Lâm Phá Thiên hoàn toàn không hiểu ra sao.
Nhưng ba người Thanh Thạch cũng không giải thích nhiều, chỉ lặp lại điệp khúc "lấy đồ bị phát hiện", ngoài ra không hé răng thêm nửa lời.
Cũng không nán lại lâu, ba người nhanh chóng rời khỏi Cận Hải doanh địa.
Đích thân tiễn ba người đi xong, Lâm Phá Thiên vừa quay lại nơi đóng quân, đệ tử cấp dưới đã hớt hải chạy đến báo cáo:
“Sư tôn, bên Thủy tộc lại có động tĩnh!”
“Thế nào?” Lâm Phá Thiên nhíu mày.
“Đám Thủy tộc đóng quân gần Cận Hải ban nãy, chỉ trong khoảnh khắc đã rút toàn bộ về vùng biển sâu. Trông bộ dạng giống như đang cố ý né tránh chúng ta vậy.”
“Ừm?”
Ngay cả Thủy tộc ở vùng nước nông cũng rút lui? Chuyện này rốt cuộc là sao?
Hành động của Thủy tộc thật sự quá mức khác thường. Nhưng khi Lâm Phá Thiên đích thân ra ngoài kiểm tra, lại chẳng phát hiện được gì, cuối cùng đành tặc lưỡi bỏ qua.
Dù sao đám Thủy tộc Đông Hải này vốn dĩ đã kỳ quái rồi. Chúng ta chỉ có một phong đóng quân ở đây, các ngươi có cần phải sợ đến mức bỏ chạy thục mạng, ngay cả vùng nước nông cũng không dám ở lại thế không?
Bất quá, đối với Bá Thương Phong mà nói, đây chắc chắn là một tin tức tốt.
Ba người Thanh Thạch cấp tốc lao về Đế Đô Viêm Phong Quốc. Mà lúc này, toàn bộ Đế Đô nghiễm nhiên đã rơi vào trạng thái điên cuồng.
Mỗi ngày, bất kể ngày đêm, bên ngoài hoàng cung luôn có vô số bá tánh tụ tập đông nghịt. Từng người từng người vươn dài cổ, hít lấy hít để không khí.
“Mùi vị này... thơm quá a!”
“Đúng vậy a! Trong hoàng cung rốt cuộc đang nấu cái món gì mà lại thơm đến mức này?”
“Đừng nói chuyện nữa, lo mà hít đi!”
“Cha, hay là cha về nghỉ ngơi trước đi. Cha đã đứng hít ở đây một ngày một đêm rồi đấy!”
“Cút! Ta còn có thể hít thêm ba ngày nữa! Cái mùi hương này, lão phu sống ngần ấy năm trên đời, đây là lần đầu tiên được ngửi thấy!”
Vô số bá tánh tụ tập lại một chỗ, chỉ vì muốn ngửi một chút mùi thơm lan tỏa trong không khí. Bọn họ không vào được hoàng cung, đành phải dùng cách này để thỏa mãn.
Và cái mùi hương gây nghiện này, không có gì bất ngờ, chính là tỏa ra từ khu vực đóng quân của Đạo Nhất Tông.
Nồi nước dùng ninh từ Tộc trưởng Linh Kê và Tộc trưởng Hỏa Ngưu đã sôi sùng sục ròng rã hai ngày. Bắt đầu từ hôm qua, mùi thơm đã bùng nổ, lan tỏa khắp mọi ngóc ngách của Đế Đô.
Mùi thơm này hoàn toàn không phải loại hương vị phàm tục có thể sánh bằng. Vừa mới xuất hiện, nó đã khiến vô số bá tánh Đế Đô phát cuồng.
Thậm chí, có một số đại hộ nhân gia còn sai người hầu bưng mâm cơm của nhà mình ra tận ngoài hoàng cung, vừa ngửi mùi thơm trong không khí vừa và cơm. Ăn gọi là một cái đã nghiền!
“Ngon! Quá ngon! Chưa bao giờ ta thấy con mụ nương tử nhà ta nấu ăn ngon đến thế này!”
“Hô, tên đầu bếp nhà ta, vốn dĩ ta định đuổi cổ hắn đi rồi, không ngờ hôm nay ăn thử một miếng, thế mà lại thơm ngon đến vậy!”
“Cẩu thí! Ngươi thấy ngon là do đồ ăn nhà ngươi chắc? Là nhờ cái mùi hương này "đưa cơm" đấy, cái đạo lý này mà cũng không hiểu sao?”
Hít một hơi thật sâu, sau đó lùa một miếng cơm to vào miệng, đám nhân vật có máu mặt ở Đế Đô ăn đến mức sảng khoái vô cùng. Chỉ riêng cái mùi hương này thôi cũng đủ khiến bọn họ lưu luyến quên lối về.
Chỉ tiếc là bọn họ không có tư cách tiến vào hoàng cung, cũng không biết bên trong rốt cuộc đang nấu thứ thần tiên gì mà lại thơm đến mức này.
Đừng nói là đám người bên ngoài, ngay lúc này ở bên trong hoàng cung, ngay sát khu vực của Đạo Nhất Tông, một đám đại thần, hoàng tử, công chúa, dẫn đầu là Hoàng đế Tiền Khôn, cũng đang tụ tập đông đủ.
Bọn họ không dám đắc tội với tiên sư của Đạo Nhất Tông, chỉ có thể đứng từ xa hít lấy hít để mùi thơm trong không khí.
Từng người từng người vươn cổ dài ngoẵng, trên mặt tràn ngập vẻ tham lam, dường như chỉ cần hít thêm được một ngụm hương khí cũng là một niềm hạnh phúc tột đỉnh.
Thái tử đứng cạnh Tiền Khôn, vừa tham lam hít thở, vừa nuốt nước bọt hỏi: “Phụ hoàng, người nói xem các vị tiên sư rốt cuộc đang nấu món gì mà lại thơm đến vậy a?”
“Trẫm làm sao mà biết được!”
“Chẳng phải còn có lão tổ sao? Hay là phụ hoàng hỏi lão tổ một tiếng, xem có thể xin cho chúng ta nếm thử một miếng không?”
“Nghĩ cái rắm mà ăn! Đó là đồ ăn của tiên sư, ngươi nghĩ mình có tư cách sao?”
Tiền Khôn không chút do dự gạt phắt đi. Nhưng thực ra trong lòng hắn lại đang âm thầm tính toán: Nếu chỉ có một mình trẫm, lão tổ tông hẳn là có thể nể mặt mở cho một con đường đi? Trẫm ăn cũng không nhiều, chỉ xin một ngụm, một ngụm là đủ rồi! Đi đông người chắc chắn không được, mang theo cả nhà thì lão tổ tông tuyệt đối sẽ không đáp ứng. Nhưng nếu chỉ có một mình trẫm xin nếm thử, lão tổ tông hẳn là sẽ không cự tuyệt đâu nhỉ?
Tiền Khôn âm thầm gõ bàn tính trong lòng. Nhưng hắn nào biết, tên Thái tử đứng bên cạnh cũng đang ấp ủ suy nghĩ y hệt.
Phụ hoàng không dám xin thì để ta tự xin! May mà trước đó ta đã chuyên môn đến bái phỏng lão tổ tông, xin được phương thức liên lạc. Đến lúc đó ta tự mình đi xin một miếng, lão tổ tông chắc chắn sẽ không cự tuyệt đâu!
Hai cha con, mỗi người ôm một bụng "tâm bẩn" riêng, nhưng ngoài mặt vẫn làm ra vẻ đạo mạo, không có chuyện gì xảy ra...