Virtus's Reader
Ta Là Trù Thần, Toàn Tông Môn Đều Bị Ta Làm Thèm Khóc

Chương 2680: CHƯƠNG 2676: CÁC BỘ TỘC GÓP VỐN, MỘT BÀN TIỆC THẢM HỌA

Vốn tưởng rằng bộ lạc mình đã đem những món ngon "áp đáy hòm" ra đãi khách, các bộ lạc khác không nói là sợ hãi thán phục thì ít nhất cũng phải lộ vẻ mong chờ chứ.

Dù sao một bàn đầy ắp mỹ vị này đều được chế biến từ những nguyên liệu đỉnh phong hàng thật giá thật, không hề có chút qua loa nào.

Và phản ứng của ba bộ lạc kia quả thực đúng như dự đoán của Hỏa Linh bộ lạc. Nhìn thấy bàn tiệc, mắt ai nấy đều sáng rực lên như đèn pha.

Chỉ là khi nhìn sang phía Viêm Vũ bộ lạc, người Hỏa Linh bộ lạc hoàn toàn ngẩn tò te. Tình huống gì thế này?

Bọn gia hỏa này không kích động thì thôi đi, nhưng cái ánh mắt ghét bỏ kia là có ý gì? Khinh người quá đáng a!

Ngồi ở bàn chủ tọa, Hỏa Minh sắc mặt cực kỳ âm trầm, hung tợn nghiến răng nói:

“Hừ, đám người Viêm Vũ bộ lạc này, cứ diễn đi, ta xem các ngươi có thể diễn tới khi nào.”

Trong mắt Hỏa Minh, phản ứng của Viêm Vũ bộ lạc chẳng qua là do ân oán giữa hai bên mà thôi. Rõ ràng là đang cố tỏ ra bình tĩnh, nhưng thực tế chắc chắn đã bị mùi thơm câu dẫn đến mức bụng sôi ùng ục rồi. Hiện tại cứ giả bộ điềm nhiên như không, chờ lát nữa khai tiệc, hắn ngược lại muốn xem đám người này còn giữ được cái vẻ mặt đó không.

Nghe Hỏa Minh nói vậy, các tộc nhân Hỏa Linh bộ lạc ngồi cùng bàn cũng gật đầu đồng tình. Dù sao nguyên liệu xịn như thế này, ai mà không muốn ăn một miếng?

Thế nhưng, chờ không bao lâu, khi tiệc chính thức bắt đầu, bàn của Viêm Vũ bộ lạc lại xảy ra chuyện lạ.

Từ Kỳ Võ trở đi, có một người tính một người, ai nấy cũng chỉ nếm thử một đũa, sau đó lập tức nhíu mày, trong mắt vẻ ghét bỏ càng thêm nồng đậm, không thèm che giấu.

“Cái này là cái thứ chó má gì vậy? Uổng phí nguyên liệu tốt như thế!”

“Đúng đấy, mùi vị này, bà nương nhà ta dùng chân nấu còn ngon hơn.”

“Muốn ta nói, nguyên liệu đỉnh cấp như thế này, chỉ có đưa vào tay Diệp tiểu hữu mới có thể phát huy tác dụng chân chính.”

“Lãng phí a, quá lãng phí!”

Nếm thử một miếng, đám người Viêm Vũ bộ lạc không chút khách khí bày tỏ sự khinh bỉ đối với đầu bếp. Thậm chí nếu không phải nể tình nguyên liệu cao cấp, bọn họ còn lười động đũa. Cái thứ này nhìn thôi đã chẳng muốn ăn rồi.

Sau khi nếm xong, ai nấy đều buông đũa, tuyệt đối không gắp miếng thứ hai.

Hình ảnh này tạo nên sự tương phản rõ rệt với các bàn xung quanh. Người ta thì ăn như hổ đói, còn Viêm Vũ bộ lạc thì mặt nhăn như khỉ ăn ớt. Sự khác biệt này nhanh chóng thu hút sự chú ý của toàn trường.

Nhất là người Hỏa Linh bộ lạc, cả đám đều ngơ ngác. Đám Viêm Vũ bộ lạc này bị làm sao thế? Ngon thế này mà cũng chê được à?

Lúc này, ba bộ lạc lớn kia cũng lần lượt dừng động tác, ánh mắt phức tạp nhìn về phía Viêm Vũ bộ lạc. Lần này, Viêm Vũ bộ lạc triệt để trở thành tiêu điểm của bữa tiệc.

Đối mặt với ánh mắt soi mói của mọi người, nhóm Kỳ Võ cũng cảm thấy có chút không tự nhiên.

“Các ngươi làm sao không ăn nữa?”

Kỳ Võ mở miệng hỏi. Lời này vừa thốt ra, người các bộ lạc khác đều sững sờ. Câu này ngươi hỏi chúng ta á?

“Các ngươi làm sao không ăn?” Một người của bộ lạc khác hỏi ngược lại.

Kỳ thực suy nghĩ của họ rất đơn giản: Viêm Vũ bộ lạc một miếng cũng không ăn, trong khi chúng ta ở đây ăn như quỷ chết đói đầu thai, chẳng phải là lộ ra vẻ chúng ta chưa từng thấy qua việc đời sao?

Cho nên khi thấy Viêm Vũ bộ lạc có biểu hiện lạ, họ cũng dứt khoát dừng đũa. Các ngươi không ăn, vậy chúng ta cũng không ăn, để giữ cái sĩ diện.

Thấy các đại bộ lạc đều ngừng ăn, người tức nhất đương nhiên là Hỏa Linh bộ lạc. Chúng ta phí công tốn sức chuẩn bị tiệc rượu, các ngươi lại không ăn một miếng nào?

Hỏa Minh nghiến răng, lạnh lùng nói:

“Làm sao lại không ăn? Chư vị có phải là không nể mặt mũi Hỏa Linh bộ lạc ta không?”

Đối với câu hỏi này, người các bộ lạc khác còn chưa kịp trả lời thì Kỳ Võ đã không khách khí đáp lại. Đối với Hỏa Linh bộ lạc, hắn cần gì phải giữ kẽ, cứ cứng đối cứng thôi.

“Không hợp khẩu vị.”

Hả?

Ba chữ đơn giản vừa thốt ra, tất cả mọi người đều sững sờ. Ngươi có dám hay không tìm cái lý do nào nó thuyết phục hơn một chút?

Không hợp khẩu vị? Man Thần tộc các ngươi ai nấy đều to cao đen hôi, ăn thùng uống chậu, từ bao giờ lại trở nên kén cá chọn canh như thế?

Hỏa Minh trừng mắt nhìn Kỳ Võ, hàm răng nghiến ken két:

“Kỳ Võ, ngươi đừng có quá đáng!”

“Ta không thấy ngon miệng thì liên quan gì đến ngươi? Ngươi muốn ăn thì cứ ăn, ta có ngăn cản đâu. Nếu không đủ, ngươi qua đây ăn nốt phần của bàn chúng ta này, ta không có ý kiến.”

“Ngươi...”

Kỳ Võ nói mấy câu trực tiếp làm Hỏa Minh tức đến nghẹn họng, không biết phản bác thế nào.

Đúng lúc này, lại có người từ bộ lạc khác lên tiếng:

“Chúng ta cũng không có khẩu vị gì, Hỏa Linh bộ lạc muốn ăn thì cứ ăn đi, phần của chúng ta cũng nhường cho các ngươi.”

“Bộ lạc chúng ta cũng thế, hôm nay bụng dạ không tốt, không muốn ăn.”

“Các ngươi đừng có khinh người quá đáng!”

Viêm Vũ bộ lạc bọn cẩu vật này chê ỏng chê eo thì cũng thôi đi, các ngươi mẹ nó cũng hùa theo là sao? Ai mà tin được chứ? Ngươi coi ta là trẻ lên ba chắc? Tất cả mọi người cùng lúc không thấy ngon miệng, trên đời này làm gì có chuyện trùng hợp như vậy?

Cuối cùng, mọi ánh mắt oán hận lại đổ dồn về phía Kỳ Võ. Tất cả là do tên chó chết này giở trò quỷ.

Vốn dĩ mọi người đang ăn ngon lành, đúng như dự đoán. Nhưng từ khi Viêm Vũ bộ lạc bắt đầu làm mình làm mẩy, đám người kia cũng học theo mà buông đũa. Cái gì mà không hợp khẩu vị, ta tin cái đầu lâu nhà ngươi ấy!

Nhưng lúc này mọi người đã thống nhất khẩu cung, lại có người nhanh trí nói sang chuyện khác:

“Đã tất cả mọi người không thấy ngon miệng, vậy không bằng trực tiếp tiến vào chính đề đi, công bố tặng thưởng lần này.”

Đề nghị này vừa đưa ra lập tức nhận được sự tán đồng của tất cả mọi người, ngoại trừ Hỏa Linh bộ lạc. Dù sao ai cũng muốn giữ sĩ diện, lúc này còn mặt mũi nào mà ngồi ăn nữa. Đã không ăn được thì nhảy qua bước này cho xong, mắt không thấy tâm không phiền.

Nhưng Hỏa Linh bộ lạc thì khó chịu vô cùng. Chúng ta tốn bao công sức làm ra đồ ăn, các ngươi một câu "không hợp khẩu vị" là phủi sạch trơn sao?

Hỏa Minh trợn mắt trừng trừng, không thể tin nổi:

“Các ngươi đều không ăn nữa à?”

Đây là ý gì? Một chút mặt mũi cũng không cho Hỏa Linh bộ lạc sao?

“Đều tại ngươi!”

Thấy mọi người đều kiên quyết không ăn, Hỏa Minh lại chĩa mũi dùi vào Kỳ Võ.

Kỳ Võ thì ngơ ngác không hiểu ra sao. Mọi người không muốn ăn thì mắc mớ gì tới hắn? Hắn từ đầu tới cuối có nói được mấy câu đâu? Cái này cũng đổ lên đầu hắn được à?

“Có bệnh!”

“Ngươi...”

“Được rồi, vẫn là trước tiên nói một chút chuyện tặng thưởng đi, chính sự quan trọng hơn.”

Những bộ lạc khác biết rõ mâu thuẫn giữa Viêm Vũ và Hỏa Linh, cũng cảm thấy Kỳ Võ chắc là cố ý làm khó dễ để Hỏa Linh bộ lạc mất mặt. Chỉ là bọn hắn đến đây vì giải đấu gà, chứ không phải để xem hai bộ lạc này cãi nhau. Chuyện ân oán cá nhân, để sau hãy tính...

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!