Virtus's Reader
Ta Là Trù Thần, Toàn Tông Môn Đều Bị Ta Làm Thèm Khóc

Chương 2736: CHƯƠNG 2732: RƯỢU NGON ĐÃI KHÁCH QUÝ, MỘT BỮA CƠM MUA CHUỘC LÒNG NGƯỜI

Diệp Trường Thanh được khiêng về trong tình trạng say mềm, nhưng trên mặt vẫn nở nụ cười mãn nguyện. Chuyến đi này coi như thành công mỹ mãn. Một bữa cơm, một vò rượu, đã hoàn toàn chinh phục được vị Tộc trưởng quyền lực nhất nhì Man Thần giới.

Sáng hôm sau, khi Diệp Trường Thanh tỉnh dậy, đầu vẫn còn hơi ong ong vì dư âm của vò rượu quý. Nhưng tin vui đã đến ngay trước cửa.

Lão giả và tráng hán lại xuất hiện, vẻ mặt hớn hở hơn cả hôm qua.

“Diệp tiểu hữu! Tỉnh chưa? Tin tốt đây!”

“Tộc trưởng đã hạ lệnh, thả toàn bộ tu sĩ Nhân tộc đang bị giam giữ! Hơn nữa, ngài ấy còn muốn mời ngươi trưa nay lại đến nấu cơm tiếp!”

Diệp Trường Thanh mỉm cười. Quả nhiên, con đường ngắn nhất đến trái tim (và quyết định) của một người đàn ông là đi qua dạ dày. Dù là người phàm hay Man Thần thì chân lý này vẫn luôn đúng.

Trong khi đó, tại nơi giam giữ các tu sĩ Nhân tộc.

Đám người Thiên Hòa, Triệu Thiên Thanh và các cường giả Nhân tộc khác đang bị nhốt trong lao ngục, vẻ mặt ủ rũ tuyệt vọng. Bọn họ bị bắt giữ đã lâu, tu vi bị phong ấn, không biết ngày nào mới được nhìn thấy ánh mặt trời.

Bỗng nhiên, cửa ngục mở toang. Một đám lính canh Thiết Phong bộ lạc đi vào, nhưng thay vì vẻ hung dữ thường ngày, hôm nay bọn họ lại tỏ ra khá... lịch sự?

“Tất cả đứng dậy! Các ngươi được thả rồi!”

“Cái gì?” Đám tu sĩ Nhân tộc ngơ ngác nhìn nhau, không dám tin vào tai mình. Được thả? Dễ dàng như vậy sao? Chẳng lẽ là đem đi chém đầu nên nói dối để bọn họ đỡ hoảng loạn?

“Đừng có ngẩn ra đó nữa! Mau đi theo chúng ta! Có quý nhân bảo lãnh cho các ngươi rồi!”

Quý nhân? Ai mà có bản lĩnh lớn đến mức khiến Thiết Phong bộ lạc phải thả người?

Mang theo một bụng nghi hoặc, đám người được dẫn ra khỏi ngục, đi đến một khoảng sân rộng. Tại đó, bọn họ nhìn thấy một bóng người quen thuộc đang đứng đợi, bên cạnh là hai vị Tộc lão Man tộc đang cười nói vui vẻ.

“Đó là... Diệp Trường Thanh?”

“Cơm Tổ? Là Cơm Tổ đến cứu chúng ta!”

“Trời ơi! Ta biết ngay mà! Chỉ có Cơm Tổ mới có mặt mũi lớn như vậy!”

Đám cường giả Nhân tộc xúc động đến rơi nước mắt. Bọn họ cứ tưởng sẽ chết già trong ngục, không ngờ lại được Diệp Trường Thanh cứu thoát. Hơn nữa, nhìn thái độ của người Man tộc đối với Diệp Trường Thanh, rõ ràng là cực kỳ trọng vọng, như khách quý chứ không phải kẻ thù.

Diệp Trường Thanh nhìn thấy mọi người bình an vô sự, cũng thở phào nhẹ nhõm. Hắn tiến lại gần, vỗ vai từng người: “Mọi người chịu khổ rồi. Chúng ta về nhà thôi... à không, trước tiên phải ăn một bữa đã.”

Nghe đến chữ "ăn", bụng của đám cường giả Nhân tộc đồng loạt réo lên ầm ĩ. Đã bao lâu rồi bọn họ không được ăn một bữa cơm tử tế, chứ đừng nói là cơm do Cơm Tổ nấu.

Tuy nhiên, niềm vui chưa được bao lâu thì sóng gió lại nổi lên.

Tin tức Tộc trưởng thả người và trọng đãi Diệp Trường Thanh lan truyền khắp bộ lạc, khiến phe bảo thủ tức điên người. Đặc biệt là Thiết Đao - vị đầu bếp trưởng của bộ lạc.

Hắn cảm thấy vị thế của mình bị đe dọa nghiêm trọng. Một tên Nhân tộc mới đến mà đã được Tộc trưởng khen ngợi hết lời, lại còn được uống rượu quý? Hắn phục vụ Tộc trưởng bao năm nay còn chưa được đãi ngộ như thế!

“Không thể để yên chuyện này được!” Thiết Đao đập bàn, mắt long sòng sọc. “Ta phải thách đấu với hắn! Ta muốn cho Tộc trưởng và cả bộ lạc thấy, ai mới là Đệ nhất trù sư của Thiết Phong bộ lạc!”

Thế là, ngay khi Diệp Trường Thanh đang chuẩn bị nấu bữa trưa mừng ngày đoàn tụ cho mọi người, một đám người hùng hổ kéo đến. Dẫn đầu là một lão già cơ bắp cuồn cuộn, tay cầm một con dao phay to bản sáng loáng, khí thế bức người.

“Tên Nhân tộc kia đâu? Ra đây cho ta!” Thiết Đao gầm lên.

Diệp Trường Thanh đang thái rau, ngẩng đầu lên nhìn, vẻ mặt ngơ ngác: “Ai gọi ta đấy? Có chuyện gì không? Muốn ăn cơm thì xếp hàng, chưa đến giờ đâu.”

“Ăn cái đầu ngươi!” Thiết Đao tức giận quát. “Ta là Thiết Đao, trù sư trưởng của Thiết Phong bộ lạc! Ta muốn thách đấu trù nghệ với ngươi! Kẻ thua cuộc phải cút khỏi bộ lạc này ngay lập tức!”

Diệp Trường Thanh chớp chớp mắt, rồi quay sang hỏi lão giả bên cạnh: “Ông ta bị sao thế? Đói quá hóa rồ à?”

Lão giả cười khổ: “Hắn là Thiết Đao, trù nghệ cũng khá lắm, chắc là ghen tị với ngươi đấy. Sao nào, có dám nhận lời thách đấu không?”

Diệp Trường Thanh nhún vai, thản nhiên nói: “Thách đấu thì thách đấu. Nhưng mà cược lớn một chút đi. Nếu ta thắng, ông phải làm phụ bếp cho ta trong thời gian ta ở đây. Còn nếu ta thua... ừm, chắc là không thua được đâu.”

Sự tự tin (và vô sỉ) của Diệp Trường Thanh khiến Thiết Đao tức đến xì khói đầu.

“Được! Ta chấp nhận! Để xem ngươi còn mạnh miệng được đến bao giờ!”

Cuộc chiến giữa hai vị trù sư, một bên là "Thổ địa" Thiết Đao, một bên là "Cơm Tổ" Diệp Trường Thanh, chính thức bắt đầu, hứa hẹn sẽ là một màn long tranh hổ đấu... hoặc là một màn "nghiền ép" đơn phương đầy tàn nhẫn.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!