Virtus's Reader
Ta Là Trù Thần, Toàn Tông Môn Đều Bị Ta Làm Thèm Khóc

Chương 297: CHƯƠNG 297: TRÍ HỔ TỰ CHO LÀ THÔNG MINH, LẠI MỘT MÀN KỊCH LỚN

Đối mặt với ánh mắt rực lửa căm hờn của Dương Hiến, Hồng Tôn chỉ nhẹ nhàng liếc mắt ra hiệu cho Thạch Tùng.

Thạch Tùng trong nháy mắt hiểu ý, tiến lên tung một cú chặt tay vào gáy, trực tiếp đánh ngất Dương Hiến.

“Thế nào? Có phải là nên xử lý hắn luôn không?”

Thạch Tùng quay sang hỏi Hồng Tôn, ánh mắt lóe lên tia hung hãn.

Nghe vậy, Hồng Tôn vẻ mặt đầy cổ quái:

“Sư huynh, sao huynh lại có cái suy nghĩ nguy hiểm này? Huynh là người cương trực công chính cơ mà?”

“Nhưng hắn biết rõ bí mật của chúng ta, không giết người diệt khẩu sao?”

“Cái này tính là bí mật gì? Hơn nữa tốt xấu gì người ta cũng là Đại trưởng lão của Lạc Hà Tông. Huynh mà giết hắn, Lạc Hà Tông không liều mạng với chúng ta mới lạ!”

Giết vài tên đệ tử tép riu thì còn lấp liếm được, chứ giết Đại trưởng lão nhà người ta thì to chuyện đấy.

Hồng Tôn cảm thấy sư huynh mình dạo này thay đổi quá nhiều. Với tính cách trước kia, Thạch Tùng tuyệt đối sẽ không thốt ra những lời sặc mùi xã hội đen như vậy. Không chỉ Hồng Tôn, mà cả Bách Hoa Tiên Tử, Trương Thiên Trận cũng nhìn Thạch Tùng với ánh mắt kỳ dị.

Bị mọi người nhìn chằm chằm, Thạch Tùng đỏ mặt tía tai, cười gượng gạo:

“Ha ha, ta chỉ thuận miệng nói đùa thôi, nói đùa ấy mà.”

Trước kia mở miệng là luật pháp, là quy tắc, giờ mở miệng là đòi giết người diệt khẩu. Tình yêu đúng là làm con người ta thay đổi đáng sợ thật.

“Trước không nói chuyện này nữa. Ta cảm thấy chuyện ngày mai sẽ không thuận lợi như vậy đâu.”

Hồng Tôn đổi chủ đề, vẻ mặt nghiêm túc trở lại.

“Ý đệ là sao?”

“Trí Hổ a, tuy nói cũng là một con hổ ngu xuẩn, nhưng cũng có chút khôn vặt. Dự đoán là nó sẽ đề phòng một tay.”

Dù sao cũng mang danh là quân sư quạt mo của Hổ tộc, nếu chút thủ đoạn này cũng không có thì Trí Hổ Yêu Vương quá hữu danh vô thực rồi.

Nghe vậy, đám Thạch Tùng, Thanh Thạch đều gật đầu đồng tình. Đúng là con hổ kia có tí não thật.

“Vậy làm sao bây giờ?”

“Chúng ta sẽ làm thế này...”

Hồng Tôn và các sư huynh đệ chụm đầu vào bàn kế hoạch tác chiến cho ngày mai...

Cùng lúc đó, bên phía Trí Hổ Yêu Vương cũng đang căng não suy tính.

Kết thúc cuộc gọi với Hồng Tôn, Trí Hổ Yêu Vương trầm tư hồi lâu, sau đó quay sang nhìn Sát Hổ, phán một câu xanh rờn:

“Ngày mai ngươi tự mình đi đến địa điểm giao nhận, nhất định phải đón được Huyết Hổ Yêu Vương và Hắc Hổ Yêu Vương trở về.”

Hả?

Nghe xong câu này, mặt Sát Hổ đen như đít nồi. Lại mẹ nó là ta?

Nó yếu ớt lên tiếng phản đối:

“Cái này... Thuộc hạ sợ là không đảm đương nổi trọng trách này a.”

Thoát chết từ tay Đạo Nhất Tông mấy lần rồi, đâu phải lần nào vận may cũng mỉm cười? Sát Hổ thật sự sợ vãi linh hồn rồi.

Nhưng Trí Hổ Yêu Vương lạnh lùng ngắt lời:

“Ngươi đây là muốn từ chối?”

“Không có... Thuộc hạ chỉ cảm thấy thực lực mình thấp kém, e rằng vẫn cần có Yêu Vương tọa trấn mới an toàn.”

“Yêu Vương tọa trấn? Để rồi lại bị tên Dương Hiến kia mai phục thêm lần nữa à?”

“Cái này...”

Trí Hổ Yêu Vương đương nhiên cũng lo lắng nhân tộc sẽ giở trò cũ, cho nên lần này nó căn bản không định phái bất kỳ Yêu Vương nào đi cả.

Cứ để Sát Hổ đi một mình. Đến lúc đó nếu có mai phục, cùng lắm thì mất một con Sát Hổ mà thôi. Còn nếu nhân tộc thực sự có tâm thả người, Sát Hổ có mặt ở đó là đủ để dẫn giải về rồi.

Ánh mắt Trí Hổ Yêu Vương tràn đầy sự uy hiếp. Ý tứ rất rõ ràng: Ngươi đi cũng phải đi, không đi cũng phải đi!

Sát Hổ biết mình không có quyền lựa chọn. Ở Yêu tộc làm gì có luật pháp hay nhân quyền. Mạnh được yếu thua, cấp trên bảo chết là phải chết.

Rũ đầu xuống như gà rù, Sát Hổ lòng như tro nguội đáp:

“Vâng.”

“Thế mới ngoan chứ. Yên tâm, bổn vương cũng sẽ không để ngươi đi chịu chết vô ích. Bảo mệnh chi vật tự nhiên sẽ thưởng cho ngươi một ít.”

“Đa tạ Yêu Vương.”...

Một ngày trôi qua rất nhanh. Đến ngày thứ hai, đông đảo đệ tử Đạo Nhất Tông bắt đầu chuẩn bị hành động.

Theo chỉ đạo của Hồng Tôn, tất cả mọi người đều mặc thường phục, che kín mặt mũi, hoàn toàn không nhận ra ai với ai.

Vừa chuẩn bị, đám đệ tử vừa tụ tập bàn tán xôn xao, trong đó có cả nhóm Diệp Trường Thanh.

“Các ngươi nói xem kế hoạch của sư tôn có thành công không?”

“Chắc là không vấn đề gì đâu.”

“Đến lúc đó nhớ cẩn thận một chút, đừng để yêu thú bao vây ngược lại.”

“Ta biết rồi.”

Rất nhanh, từng nhóm đệ tử lặng lẽ rời khỏi Linh Thành, tiến về địa điểm đã hẹn. Tuy nhiên, họ không đến quá gần mà dừng lại ở con đường rút lui tất yếu, bắt đầu bố trí trận pháp.

Nhóm Triệu Chính Bình, Từ Kiệt chỉ huy, hô hào các đệ tử:

“Đều chú ý một chút a! Lấy Khốn Trận và Phù Triện trói buộc làm chủ đạo! Dược phấn gây mê cũng dùng nhiều một chút!”

“Đánh dấu vị trí bẫy cho kỹ vào, đến lúc đó đừng có giẫm phải bẫy phe mình đấy!”

Chúng đệ tử bận rộn khí thế ngất trời. Ngoại trừ đệ tử Long Tượng Phong còn hơi lóng ngóng, thì đám đệ tử Thần Kiếm Phong và Ngọc Nữ Phong làm việc này thuần thục như ăn cơm bữa. Bố trí bẫy rập, đánh lén, gõ ám côn... đó là kỹ năng sinh tồn cơ bản rồi.

Rất nhanh, thiên la địa võng đã được giăng ra. Sau đó, chỉ có một mình Hồng Tôn xuất hiện tại điểm hẹn. Đám Thanh Thạch, Thạch Tùng đều không đi cùng.

Đứng một mình tại điểm giao nhận, Hồng Tôn nhìn thấy Sát Hổ đang lầm lũi đi tới từ xa.

Một người một hổ bốn mắt nhìn nhau. Thấy đối phương đều đi lẻ loi một mình, trong lòng cả hai đều thầm nghĩ:

Quả nhiên a! Mẹ nó lại đang kìm nén ý đồ xấu đây mà!

Kẻ tám lạng người nửa cân. Nhắc tới Sát Hổ, con hàng này sống dai như đỉa, từ Hắc Hổ Uyên đến Hổ Lĩnh đều thoát chết, quả không phải dạng vừa.

Đối mặt với Hồng Tôn, Sát Hổ bất động thanh sắc cười nói:

“Gặp qua Hồng Tôn Thánh Nhân. Không biết hai vị Yêu Vương của Hổ tộc ta đâu?”

Hồng Tôn bĩu môi khinh khỉnh:

“Ngươi là thằng nào?”

“Tại hạ là Sát Hổ, thuộc hạ dưới trướng Hắc Hổ Yêu Vương.”

“Không biết! Bảo Trí Hổ Yêu Vương ra đây! Thực lực ngươi quá yếu, địa vị quá thấp, không xứng để giao tiếp với ta!”

Muốn gặp Yêu Vương? Quả nhiên là thế! Nhưng các ngươi đừng hòng lừa được ta! Quỷ kế của nhân loại các ngươi đã sớm bị Yêu Vương đại nhân nhìn thấu rồi! Quả thực buồn cười!

Trí Hổ Yêu Vương tất nhiên không đến, nhưng thông qua huyết mạch liên hệ với Sát Hổ, một màn máu hiện ra trước mặt Hồng Tôn. Trí Hổ Yêu Vương xuất hiện trong đó.

Nhìn thấy Hồng Tôn đứng một mình, trong mắt Trí Hổ Yêu Vương lóe lên vẻ đắc ý: Những nhân loại này quả nhiên không thể tin!

“Hồng Tôn, Hắc Hổ và Huyết Hổ đâu?”

“Ở phía sau kia kìa.”

“Vậy còn không mau thả người?”

“Gấp cái gì? Chuyện giao nhận quan trọng thế này, chẳng lẽ ngươi không định đích thân hiện thân gặp mặt sao?”

“Ha ha ha...”

Nghe vậy, Trí Hổ Yêu Vương cười lớn một cách đầy cơ trí:

“Hồng Tôn! Ngươi thật coi bổn vương là kẻ ngốc sao? Chỉ sợ ngươi căn bản không hề mang Hắc Hổ và Huyết Hổ tới chứ gì? Bổn vương đã sớm đoán được ngươi đang ủ mưu tính kế rồi!”

Nó bày ra vẻ mặt “ta đã nhìn thấu tất cả”. Thấy thế, Hồng Tôn ra vẻ kinh ngạc tột độ:

“Ngươi... Đáng chết! Làm sao ngươi lại nhìn thấu kế hoạch của Dương Hiến?”

“A! Quả nhiên lại là tên Dương Hiến đó! Hắn đâu? Đang mai phục ở chỗ nào? Thủ đoạn ti tiện như thế, các ngươi tưởng bổn vương sẽ còn mắc lừa lần nữa sao?”

“Hừ! Nhìn thấu thì đã sao? Kết quả vẫn như cũ thôi! Dương Hiến! Còn chưa động thủ?”

Hồng Tôn thẹn quá hóa giận hét lớn.

Ngay lập tức, từ phía sau vang lên tiếng hô của Triệu Chính Bình và đám đệ tử:

“Là tín hiệu của sư tôn!”

“Xông lên a!”

Trong nháy mắt, đám đệ tử Đạo Nhất Tông đã mai phục sẵn từ phía sau ào ào xông ra, tạo thành thế trận quy mô lớn như muốn tấn công tổng lực vào Hổ Lĩnh.

Cách một lớp màn máu, Trí Hổ Yêu Vương sắc mặt âm trầm. Bởi vì lời dẫn dắt của Hồng Tôn, nó mặc nhiên coi đám người bịt mặt kia là đệ tử Lạc Hà Tông. Nó nghiến răng quát:

“Dương Hiến! Lạc Hà Tông các ngươi là thật sự muốn khai chiến với Hổ Lĩnh ta hay sao?”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!