Một ngày này, toàn bộ Đông Châu trở nên cực kỳ náo nhiệt.
Đầu tiên là việc Hổ tộc ban bố Tất Sát Lệnh nhắm vào toàn bộ cao tầng từ cấp trưởng lão trở lên của Lạc Hà tông, kèm theo mức tiền thưởng cao đến mức vô lý.
Nhưng rất nhanh, chỉ hơn một canh giờ sau, Lạc Hà tông cũng đáp trả bằng cách ban bố Tất Sát Lệnh nhắm vào toàn bộ yêu thú từ cấp Địa Yêu trở lên của Hổ tộc.
Đến đây thì mọi chuyện vẫn được coi là thao tác bình thường. Thế nhưng hành động tiếp theo của Lạc Hà tông lại khiến tất cả mọi người gãi đầu gãi tai không hiểu nổi.
Bọn họ mẹ nó thế mà lại ban bố Tất Sát Lệnh với Đạo Nhất tông!
Hơn nữa, mục tiêu lại còn bao gồm cả… mộ tổ của Đạo Nhất tông!
Lệnh truy sát ghi rõ rành rành: Bất cứ ai đào được mộ tổ của Đạo Nhất tông, dựa theo tu vi lúc còn sống của chủ nhân ngôi mộ, Lạc Hà tông sẽ ban thưởng vô cùng hậu hĩnh.
“Cái Lạc Hà tông này đang muốn làm trò gì vậy?”
Tu sĩ bình thường thì không nói làm gì, ngay cả tông chủ của Thanh Vân tông và Hoàng Cực tông khi nhìn thấy cái Tất Sát Lệnh này cũng ngơ ngác không hiểu ra sao.
Tự nhiên mạc danh kỳ diệu hạ Tất Sát Lệnh với người ta thì thôi đi, nhưng tại sao lại đòi đi đào mộ tổ nhà người ta?
Biết là hai tông các ngươi có mâu thuẫn, oán hận chất chứa đã lâu, nhưng nước đi này là mấy cái ý tứ? Lạc Hà tông các ngươi định lật bàn, chơi khô máu luôn sao?
Người ngoài đã thế, người của Đạo Nhất tông thì càng khỏi phải bàn. Một đám đệ tử trong nháy mắt lửa giận ngút trời, liên tục chửi ầm lên:
“Ngọa tào! Lạc Hà tông có ý gì đây hả? Giết người của chúng ta, lại còn đòi đào mộ tổ của chúng ta?!”
“Đừng cản ta! Ta phải đi chém vài tên đệ tử Lạc Hà tông để trợ hứng! Dám hạ Tất Sát Lệnh à!”
“Từ từ đã, tông chủ bọn họ còn chưa hạ lệnh, bây giờ động thủ là quá sớm.”
“Còn chờ cái rắm gì nữa?! Người ta đòi đào mộ tổ nhà ngươi rồi kìa, có còn chút huyết tính nào không hả?!”
Trong đại điện, Điền Nông cùng một đám chủ tọa trưởng lão, phong chủ tề tựu đông đủ, sắc mặt ai nấy đều cực kỳ khó coi.
“Đại sư huynh, việc này tuyệt đối không thể nhẫn nhịn được!”
“Đúng vậy! Kẻ sĩ có thể giết chứ không thể nhục! Chúng ta đã liên tục nhường nhịn Lạc Hà tông, bọn chúng lại càng được đằng chân lân đằng đầu!”
“Dám đòi đào mộ tổ của chúng ta? Ta phải đem tro cốt của hắn rải ra biển!”
So với sự phẫn nộ của các trưởng lão và phong chủ, Tề Hùng ngồi trên ghế chủ tọa lại tỏ ra bình tĩnh hơn nhiều.
“Ý của các đệ thế nào? Phản kích sao?”
Đối với việc đồng dạng hạ Tất Sát Lệnh đáp trả, có người đồng ý, nhưng cũng có người mang tư tưởng cấp tiến hơn hẳn:
“Theo đệ thấy, đại sư huynh căn bản không cần hạ Tất Sát Lệnh làm gì cho mệt. Chúng ta trực tiếp xách đao sát phạt đến tận cửa Lạc Hà tông, diệt môn bọn chúng luôn!”
“Người ta đòi đào mộ tổ nhà đệ, đệ liền muốn diệt môn nhà người ta? Theo ta thì cứ ép Lạc Hà tông sáp nhập vào Đạo Nhất tông, sau này nghiêm khắc quản giáo, coi như tiểu trừng đại giới là được.”
Mọi người ở đây còn đang hăng say bàn bạc xem nên "làm gỏi" Lạc Hà tông thế nào, thì tin tức mới nhất lại truyền đến: Lạc Hà tông đã triệt tiêu Tất Sát Lệnh đối với Đạo Nhất tông, đồng thời còn công khai bày tỏ sự áy náy!
Bọn họ giải thích rằng đây là do người phía dưới làm sai, hoàn toàn là một sự hiểu lầm. Bản ý của Lạc Hà tông chỉ là nhắm vào Hổ lĩnh, còn đối với Đạo Nhất tông, hai bên vĩnh viễn là anh em kết nghĩa tốt!
Tin tức vừa truyền đến, một đám trưởng lão, phong chủ đưa mắt nhìn nhau. Ngươi mẹ nó đang đùa ta đấy à?!
Tất Sát Lệnh là cái gì? Ngươi tưởng là trò trẻ con sao? Thích thì ban, không thích thì rút?!
“Ta đã bảo dạo này não của Tô Lạc Tinh có vấn đề mà.” Tề Hùng bĩu môi nói. Từ đầu đến cuối hắn vốn chẳng thèm để chuyện này trong lòng, đoán chừng lại là lúc Tô Lạc Tinh lên cơn điên nên mới làm ra trò hề này.
Không thể không nói, Tề Hùng vẫn là người hiểu Tô Lạc Tinh nhất. Bởi vì ngay lúc này, Tô Lạc Tinh đang chửi ầm lên vào mặt Du Lệ:
“Ngươi mẹ nó đầu óc có bệnh à?! Tại sao lại đi hạ Tất Sát Lệnh với Đạo Nhất tông?!”
“Không phải sư huynh ngài bảo…”
“Ta lúc đó đang nói nhảm! Nói nhảm trong lúc tức giận ngươi có hiểu không hả?!”
“A…”
“Ta mẹ nó thật sự sắp bị các ngươi làm cho tức chết rồi! Có thể tiến bộ lên một chút được không? Học hỏi người ta Hồng Tôn một chút đi! Nếu ta mà có được những sư đệ như Hồng Tôn của Tề Hùng, ta nằm mơ cũng phải cười tỉnh, ngươi có biết không?!”
Tô Lạc Tinh là thật sự ghen tị với Tề Hùng. Nhìn người ta Hồng Tôn xem, đã giúp Tề Hùng dọn dẹp biết bao nhiêu rắc rối. Hai lần rồi! Nếu không có Hồng Tôn, hắn ít nhất cũng đã nắm thóp được Tề Hùng một lần!
Tề Hùng đoán chừng nằm mơ cũng không ngờ tới, lại có một ngày có người ghen tị vì hắn có một sư đệ như Hồng Tôn. Nếu không phải Tề Hùng có chút thủ đoạn "tâm bẩn", đoán chừng đã sớm bị đám người Hồng Tôn hố cho bỏ xứ mà đi rồi, làm gì còn ngồi vững trên ghế Tông chủ Đạo Nhất tông được nữa?
Nhưng bất kể nói thế nào, lần này Lạc Hà tông đã tạo ra một trò cười lớn, khiến vô số tông môn ở Đông Châu nhìn mà như lọt vào sương mù. Đột nhiên phát Tất Sát Lệnh, đòi đào mộ tổ nhà người ta, rồi chưa đầy nửa canh giờ sau lại mẹ nó rút về. Quả thực giống như một trò đùa!
Tốc độ lật mặt quá nhanh, đến mức đám người Hồng Tôn đang ở Hổ lĩnh còn chưa kịp biết chuyện gì xảy ra.
Lúc này, sau khi giải quyết xong chuyện ở Hổ tộc, Hồng Tôn vừa về tới Linh thành thì nhận được liên lạc của Tề Hùng. Đương nhiên là để hỏi thăm tình hình ở Hổ lĩnh.
“Đệ đang ở Hổ lĩnh à?”
“Đúng vậy.”
“Chuyện Hổ tộc hạ Tất Sát Lệnh với Lạc Hà tông là thế nào?”
“Đệ làm sao mà biết được.”
“Đệ thật sự không biết?”
Nhìn Hồng Tôn mặt không đỏ, tim không đập, hơi thở không gấp, Tề Hùng hơi híp mắt lại, bày ra vẻ mặt "ngươi nhìn xem ta có tin không".
Thấy thế, Hồng Tôn thầm than bất đắc dĩ. Đại sư huynh thật là, càng ngày càng khó lừa. Xem ra hôm nay không nhả ra chút "hàng thật" thì không qua ải được rồi.
Hắn lập tức bày ra vẻ mặt nghiêm nghị, nói:
“Thật ra cũng không có gì to tát. Chủ yếu là do tên Dương Hiến kia. Trước đó không phải đệ đã bảo sẽ trả lại Hắc Hổ Yêu Vương sao, chuyện này đại sư huynh cũng biết mà.”
“Ừm, ta biết.”
“Lúc ấy đệ đã đồng ý rồi, sau đó liền đem Hắc Hổ Yêu Vương giao cho Dương Hiến. Nhưng ai mà ngờ được, tên Dương Hiến này lại tính kế Hổ tộc, lật lọng! Chẳng những không thả Hắc Hổ Yêu Vương, hắn còn bắt sống luôn cả Huyết Hổ Yêu Vương!”
“Hửm? Dương Hiến mà có bản lĩnh đó sao?”
“Đại sư huynh, huynh đừng có nhìn người bằng nửa con mắt thế chứ. Người ta Dương Hiến dù sao cũng là Đại trưởng lão của Lạc Hà tông mà.”
“Bớt nói nhảm, kể tiếp đi.”
“Sau đó, Dương Hiến cảm thấy chưa đủ đô, lại bắt luôn cả Bạch Hổ Yêu Vương. Chuyện này Hổ tộc đương nhiên không thể nhịn được nữa.”
“Nếu không phải đệ đang ở Hổ lĩnh, đoán chừng Hổ tộc đã trực tiếp khai chiến rồi. Đệ cũng là nể tình mọi người đều là Nhân tộc nên mới đứng ra nói đỡ cho Dương Hiến. Dù sao thân là phong chủ Đạo Nhất tông, đối mặt với Yêu tộc, đệ sao có thể khoanh tay đứng nhìn!”
Một phen chém gió hiên ngang lẫm liệt, Tề Hùng nghe xong gật gù:
“Ừm, làm không tệ. Vậy bây giờ Hắc Hổ Yêu Vương bọn chúng đâu rồi?”
“Bị Dương Hiến chôn rồi.”
“Chôn?!”
“Đúng vậy a, nếu không thì tại sao Hổ tộc lại hạ Tất Sát Lệnh?”
Bị Hồng Tôn lừa cho quay mòng mòng, mãi cho đến khi ngắt trận pháp, Tề Hùng vẫn còn lẩm bẩm đầy nghi hoặc:
“Tên Dương Hiến này mạnh đến thế sao? Một mình bắt sống ba tôn Yêu Vương?”
Trong khi Tề Hùng đang bị dao động, thì tại động phủ của Trí Hổ Yêu Vương ở Hổ tộc, một đám Yêu Vương đang tụ tập đông đủ. Ở giữa màn máu, hình bóng của Long Ngạo Thiên thình lình hiện ra.
Lúc này, Trí Hổ Yêu Vương nhìn Long Ngạo Thiên, trong mắt tràn đầy hồ nghi hỏi:
“Ngươi chắc chắn Đạo Nhất tông thật sự mạnh đến thế sao?”
Nghe vậy, sắc mặt Long Ngạo Thiên vô cùng chân thành, đáp:
“Đó không phải là vấn đề mạnh hay không mạnh! Mà là cái kiểu… cái kiểu rất âm hiểm, rất vô sỉ, rất ‘tâm bẩn’ khiến ngươi không thể nào phòng bị được! Ngươi hiểu ý ta không?”
“Đại khái là hiểu…”
“Tóm lại ta cứ nói thẳng với ngươi thế này: Tạm thời đừng đi trêu chọc Đạo Nhất tông! Nhất là cái Thần Kiếm Phong kia! Ta thậm chí còn nghi ngờ bọn chúng là ma tu! Cái thủ đoạn gõ ám côn, cướp nguyên liệu đó, Yêu tộc chúng ta căn bản không làm nổi! Hơn nữa, sự thật cũng chứng minh bọn chúng thực sự rất lợi hại!”
“Trước đó ở Cận Hải doanh địa, Thủy tộc ta đã chết biết bao nhiêu Yêu Vương. Hiện tại bọn chúng mới tới Hổ lĩnh của các ngươi mấy ngày? Ba ngày! Ba ngày mà Hổ lĩnh các ngươi đã bốc hơi ba tôn Yêu Vương rồi!”
“Trí Hổ à, nghe ca một lời khuyên, Thần Kiếm Phong các ngươi nắm giữ không nổi đâu! Đừng đi trêu chọc bọn chúng! Tốt nhất là các Yêu Vương các ngươi đừng có phân tán, lúc nào cũng phải tụ tập lại một chỗ. Bằng không, không chừng lúc nào đó, nói mất là mất luôn đấy!”