Vét Máng"
Nhìn thấy các Quỷ Vương nhà mình đánh nhau khí thế ngất trời, nhưng đệ tử Đạo Nhất Tông lại chẳng thấy bóng dáng đâu, đám Tà Ma mới chạy tới trực tiếp đứng hình, mắt tròn mắt dẹt.
Tên Quỷ Tướng cầm đầu thấy thế, còn muốn mở miệng khuyên can:
“Quỷ Vương đại nhân, các ngài đây là...”
Chỉ là lời còn chưa dứt, hắn đã bị một tôn Quỷ Vương đang trong cơn thịnh nộ cắt ngang:
“Cút!”
“Vâng ạ.”
Xong đời, lần này là xong đời thật rồi. Các Quỷ Vương rốt cuộc là trúng tà thuật gì vậy?
“Chẳng lẽ là tà thuật của Đạo Nhất Tông?”
“Cút đi, tà thuật cái gì mà có thể khống chế được Quỷ Vương?”
Nhân loại tu sĩ, bao gồm cả Tà Ma, đích thật là có thủ đoạn khống chế người khác, nhưng tuyệt đối không có khả năng khống chế cường giả cấp bậc Quỷ Vương a.
Hơn nữa, nhìn bộ dạng của các Quỷ Vương, cũng không giống như bị khống chế. Ngươi nghe thử xem bọn họ đang nói cái gì kìa.
“Bổn vương trước tiên giết chết ngươi, sau đó sẽ đi giết chết cái thằng nghịch tử kia!”
“Mọi người đều nói hổ dữ không ăn thịt con mà.”
“Cút mẹ mày đi! Cái thứ đó mà là con tao à?”
Cái gì mà nàng dâu, nghịch tử... Nghe các Quỷ Vương chửi bới, đám Tà Ma bên dưới triệt để ngơ ngác.
Là đánh thật, hơn nữa còn là đánh sinh tử. Theo thời gian trôi qua, trên người các Quỷ Vương cũng bắt đầu xuất hiện thương thế ở các mức độ khác nhau.
Cứ theo đà này, e rằng thật sự sẽ có Quỷ Vương phải bỏ mạng.
Đám Tà Ma gấp đến độ xoay vòng vòng, nhưng lại chẳng có cách nào. Muốn ngăn cản lắm chứ, nhưng không có bản lĩnh đó a. Lao vào đó khác nào làm bia đỡ đạn?
Ở một bên khác, tại Linh Thành của Đạo Nhất Tông.
Các đệ tử thắng lợi trở về, những người bị thương được sắp xếp đi chữa trị. Chỉ là trước khi đi, đám đệ tử này còn từng người từng người lưu luyến không rời dặn dò:
“Quỷ tinh của ta a...”
“Yên tâm yên tâm, tuyệt đối công bằng, công chính.”
“Ta thế nhưng là liều mạng già mới giết được một con Hoàng Hiệt Quỷ đó.”
“Biết rồi, phần của ngươi chắc chắn không thiếu đâu.”
“Tốt tốt tốt.”
Đối với thương thế của bản thân thì không thấy lo lắng mấy, cái duy nhất bọn họ đau đáu trong lòng chính là đống quỷ tinh kia.
Sau khi thu xếp xong cho các đệ tử bị thương, đám người Triệu Chính Bình, Từ Kiệt lại tụ tập một chỗ.
“Kế hoạch của sư tôn bọn họ thành công rồi, đám Quỷ Vương kia thật sự đánh nhau.”
“Đây là cơ hội tốt ngàn năm có một a.”
“Chúng ta đánh úp một tay?”
“Hắc hắc, ý tưởng này không tồi, trùng hợp với suy nghĩ của ta.”
Từ Kiệt cùng Chung Linh hai người bốn mắt nhìn nhau, trên mặt nở một nụ cười nhàn nhạt nhưng cực kỳ âm hiểm, đậm chất "tâm bẩn".
Đã có cơ hội tốt như vậy, chắc chắn là không thể bỏ qua. Hơn nữa, viện binh của Quỷ Cốc cũng đã đến. Lại có đông đảo Tà Ma chạy tới khu vực bên ngoài, nếu như lúc này bất ngờ xuất thủ tập kích, thu hoạch chắc chắn sẽ không nhỏ.
Thấy hai người mở miệng ngậm miệng đều là Tà Ma, Triệu Nhu đứng bên cạnh nhịn không được lên tiếng:
“Các ngươi có phải hay không đã quên mục đích thực sự của chúng ta khi đến Quỷ Cốc?”
Mọi người đến Quỷ Cốc để làm gì? Là để săn giết Tà Ma sao? Không phải a, là để tìm Thiên Hương Quỷ Quả.
Chỉ là dường như từ khi Trường Thanh sư đệ sửa lại quy tắc ăn cơm, mọi người dường như đều trực tiếp ném Thiên Hương Quỷ Quả ra sau đầu.
Chuyện này thật vô lý, các ngươi mịa nó không nghĩ đến Thiên Hương Quỷ Quả, suốt ngày chỉ chăm chăm giết Tà Ma là có ý gì?
Chỉ là nghe Triệu Nhu nói vậy, Từ Kiệt lại nghĩa chính ngôn từ đáp:
“Cái này có gì đâu, chờ đem Tà Ma trong Quỷ Cốc giết sạch, còn sợ không tìm thấy Thiên Hương Quỷ Quả sao?”
“Cái này...”
Nghe thì có vẻ sai sai, nhưng trong lúc nhất thời Triệu Nhu thế mà không cách nào phản bác lại được. Nghe cũng... có chút đạo lý a.
“Đúng nha, chờ giết sạch Tà Ma Quỷ Cốc, đến lúc đó có khối thời gian mà tìm.”
Chung Linh cũng gật đầu tán đồng. Hai người kẻ xướng người hoạ, nhìn bộ dạng này, Triệu Chính Bình càng ngày càng cảm thấy hai người này có tướng phu thê, độ "bẩn" tương đồng nhau.
“Ta đi tìm sư tôn bọn họ thương nghị một chút.”
Cơ hội tuyệt vời như thế này, khẳng định là không thể lãng phí.
Rất nhanh, bọn họ tìm đến chỗ Hồng Tôn, đem ý tưởng nói lại một lần. Nghe xong, Hồng Tôn và các trưởng lão cũng không hề tỏ ra kinh ngạc.
“Chờ một chút, chờ bọn chúng đánh nhau gần xong rồi hãy nói.”
Chuyện Từ Kiệt có thể nghĩ tới, đám cáo già như Hồng Tôn tự nhiên cũng nghĩ đến.
Sở dĩ trước đó rút lui, chính là để tạo không gian riêng tư cho các Quỷ Vương "tâm sự". Nếu Đạo Nhất Tông còn ở đó, các Quỷ Vương dù phẫn nộ đến đâu cũng sẽ vì e ngại kẻ địch bên ngoài mà cưỡng ép nhịn xuống.
Nhưng khi Đạo Nhất Tông rút lui, xung quanh không còn bóng dáng kẻ địch, trong tình huống không có uy hiếp, cơn giận trong lòng tự nhiên sẽ bùng phát dữ dội hơn, khó mà kiềm chế.
Chờ bọn chúng đánh nhau chán chê, lưỡng bại câu thương, lúc đó mới là thời cơ vàng để Đạo Nhất Tông xuất thủ "vét máng".
“Ngươi cho các đệ tử nghỉ ngơi trước đi.”
“Vâng.”
Tạm thời kiên nhẫn chờ đợi.
Đang nói chuyện, từ phía Quỷ Cốc bên ngoài đột nhiên truyền đến tiếng gào thét thảm thiết. Nghe thấy âm thanh này, sắc mặt nhóm Hồng Tôn đều biến đổi.
“Thật sự giết rồi?”
Thánh niệm bao phủ, cái này mịa nó là có Quỷ Vương vẫn lạc? Không ngờ lại có kết quả tốt đẹp như vậy.
Vốn dĩ chỉ cần bọn chúng đánh nhau một trận lớn là đã coi như thành công mỹ mãn. Thật không ngờ, đám Quỷ Vương này lại tàn nhẫn đến thế, thật sự xuống tay giết chết đồng bọn? Đây quả là niềm vui ngoài ý muốn.
Tề Hùng sắc mặt phức tạp nói:
“Ta cảm thấy chúng ta có khả năng không cần thiết phải xuất thủ nữa.”
Mẹ nó, với cái kiểu đánh này, Đạo Nhất Tông sợ là không cần ra tay, đám Quỷ Vương này tự mình cũng sẽ giết sạch lẫn nhau.
Muốn nói kinh hãi nhất, vẫn là đám Tà Ma đang có mặt tại chiến trường.
Trước đó chỉ là chấn kinh, nhưng bây giờ đã chuyển sang hoảng sợ tột độ.
Tận mắt nhìn thấy một tôn Quỷ Vương bị một vị Quỷ Vương khác chém giết, đông đảo Tà Ma đều trợn mắt hốc mồm.
Không phải chứ, đang làm cái gì vậy? Không đánh Đạo Nhất Tông, lại quay sang giết người mình? Đây là mấy cái ý tứ?
“Hiện tại là tình huống như thế nào a?”
“Không biết a.”
“Chúng ta có nên can ngăn hay không? Cứ tiếp tục thế này thì phiền toái lớn rồi.”
“Ngươi đi mà can.”
“Ta...”
Có một tên Quỷ Vương ngã xuống, các Quỷ Vương khác thấy thế chẳng những không có chút ý định thu liễm nào, ngược lại càng đánh càng hăng, càng đánh càng kịch liệt.
Thật giống như đổ thêm dầu vào lửa vậy.
Ngươi có thể giết, thì ta cũng có thể giết a! Để cho ngươi mịa nó dám ngủ với vợ ta!
Chiến cục càng lúc càng hỗn loạn. Mà Cơ Vô Song - người vẫn luôn theo dõi sát sao tình hình nơi này - khi nghe tin có Quỷ Vương vẫn lạc, cả người cũng ngây dại.
“Chết rồi? Bị người mình giết?”
“Đúng vậy, ta cùng sư đệ tận mắt nhìn thấy.”
“Bọn chúng là một lũ ngu xuẩn sao? Không đi đối phó Đạo Nhất Tông, lại tự mình giết người mình?”
“Khả năng là điên rồi đi.”
“Cái này mịa nó là đánh đến phát điên? Ta thấy bọn này vốn dĩ đầu óc đã có bệnh rồi.”
Xong đời. Nhìn tình huống trước mắt, Cơ Vô Song cảm thấy đám ngu xuẩn Quỷ Cốc này hoàn toàn không phải là đối thủ của Đạo Nhất Tông.
Ngươi xem đấy, mới vừa giao thủ một cái, liền bị Đạo Nhất Tông dắt mũi đi vòng vòng. Thậm chí người ta còn chưa cần động thủ, đã có một tôn Quỷ Vương bỏ mạng.
Tuy nói số lượng Quỷ Vương trong Quỷ Cốc không ít, nhưng cũng không thể phung phí như vậy a. Ngươi chết trong tay Đạo Nhất Tông cũng được đi, đằng này lại chết trong tay người mình?
Cơ Vô Song đã không biết nói gì cho phải, trầm mặc nửa ngày, cuối cùng mới mở miệng:
“Tiếp tục giám sát đi.”
“Vâng, vậy chúng ta có cần xuất thủ ngăn cản một chút không?”
Vốn là có lòng tốt, nhưng nghe vậy, Cơ Vô Song tức giận quát:
“Ngăn cản cái rắm! Bớt tiếp xúc với đám ngu xuẩn đó đi, cẩn thận bị lây bệnh ngu đấy. Bọn chúng muốn đánh thì cứ để cho chúng đánh, đánh chết hết càng tốt, một lũ không não!”