Bởi vì Ngự Thú phong hiện tại toàn quyền phụ trách việc chăn nuôi nguyên liệu cho Đạo Nhất Tiên Tông, nên quy tắc ăn cơm trong tông môn cũng có sự thay đổi theo yêu cầu của chúng đệ tử.
Đó là phân chia rõ ràng giữa "Chiến Đấu Phong" và "Hậu Cần Phong".
Mỗi bữa ăn, số lượng suất ăn sẽ được chia làm hai phần. Các phong chuyên đánh nhau như Thần Kiếm, Bá Thương, Ngọc Nữ, Văn Viện sẽ chung một nhóm. Các phong hậu cần như Bách Thảo, Ngự Thú sẽ chung một nhóm.
Tỷ lệ suất ăn được phân chia dựa trên quân số. Ví dụ, mỗi bữa có 10.000 suất, thì nhóm Chiến Đấu Phong chiếm 8.000 suất, nhóm Hậu Cần Phong chiếm 2.000 suất.
Làm vậy là để công bằng. Chứ bắt mấy ông luyện đan, nuôi thú đi tranh cướp đồ ăn với đám "trâu bò" Thần Kiếm phong thì có mà ăn cám.
Trong khi đó, việc xây dựng Trại Chăn Nuôi Cận Hải cũng đang tiến hành hừng hực khí thế. Dưới sự nỗ lực của Trương Thiên Trận, khu trại đầu tiên đã hoàn thành, lứa Thủy tộc đầu tiên đã được thả vào.
Môi trường sống vẫn là biển Đông, chỉ khác là xung quanh bị trận pháp vây kín mít.
“Đáng chết! Đáng chết! Bổn vương thà chết chứ không chịu nhục nhã thế này!”
Long Chiến Thiên gào thét trong trại nuôi. Hắn đường đường là Yêu Vương của Giao Long tộc, vậy mà bị nhân loại nuôi nhốt như gia súc, quả thực tức muốn hộc máu.
Quá đáng hơn là, đám đệ tử Ngự Thú phong còn lên thực đơn dinh dưỡng cho hắn!
Một trưởng lão Ngự Thú phong bưng một cái bát tô to đùng đến, ân cần nói:
“Nào, gần đây ngươi nóng trong người quá, đây là thực đơn hạ hỏa chuyên biệt dành cho ngươi. Có nhím biển, rong biển, còn có Bích Linh Quả, ăn vào mát gan bổ phổi lắm.”
“Cút! Bổn vương giết chết ngươi!”
Long Chiến Thiên điên tiết lao tới định cắn, nhưng tu vi đã bị phong ấn, kết quả bị vị trưởng lão kia ấn đầu xuống đất cái rụp.
Nhìn Long Chiến Thiên giãy dụa vô vọng, vị trưởng lão thở dài bất lực:
“Ngươi thật là phiền phức, lớn đầu rồi còn bắt người ta phải bón. Nào, há mồm ra! A...”
Dứt lời, hắn thô bạo cạy miệng Long Chiến Thiên ra, đổ ụp bát đồ ăn vào họng.
“Ư ư ư...”
Sau khi bị ép ăn xong, vị trưởng lão kia rời đi. Long Chiến Thiên nằm vật ra đất, hai hàng nước mắt tủi nhục lăn dài trên má.
Hắn là Chiến Vương a! Đệ Nhất Yêu Vương a! Bao giờ mới phải chịu sự sỉ nhục này?
Nhưng điều khiến hắn cảm thấy nhục nhã nhất là... mịa nó, cái đồ ăn này vị cũng không tệ lắm...
Nếu đệ tử Thần Kiếm phong biết suy nghĩ của hắn, chắc chắn sẽ khinh bỉ: Đồ nhà quê! Mới ăn đồ của Ngự Thú phong đã khen ngon? Chưa được ăn đồ Cơm Tổ nấu thì đừng có mà gáy!
Tin tức về Trại Chăn Nuôi Cận Hải lan đến tai đám Thủy tộc còn lại dưới biển sâu. Tại Tân Long Cung, Long Ngạo Thiên và các Yêu Vương mặt mày xám ngoét tụ họp.
“Long Vương! Ta nhịn hết nổi rồi! Đạo Nhất Tiên Tông lấn người quá đáng! Chúng ta liều mạng với bọn hắn đi!”
Long Ngạo Thiên lườm tên Yêu Vương vừa phát biểu:
“Liều? Lấy cái gì mà liều? Liều mạng để người ta ăn no bảy phần à?”
Long Ngạo Thiên cũng không hiểu nổi, trước kia Yêu tộc coi Nhân tộc là huyết thực, sao giờ thế thời đảo ngược, Yêu tộc lại thành nguyên liệu nấu ăn? Khi biết mục đích của trại chăn nuôi là để "ăn dần", Long Ngạo Thiên chết lặng. Hóa ra đám Hồng Tôn hay lượn lờ Đông Hải là để "đi chợ" sao?
Đám Yêu Vương im lặng. Đánh không lại, thủ đoạn cũng không bằng, biết làm sao bây giờ?
“Vậy cứ mặc kệ Chiến Vương bọn họ sao?”
“Long Vương, hay là mời Lão Tổ rời núi đi! Chỉ có Lão Tổ mới chống lại được Đạo Nhất Tiên Tông!”
Nghe đến Lão Tổ, mắt các Yêu Vương sáng lên hi vọng. Thủy tộc cũng có ba vị Yêu Hoàng cảnh Lão Tổ đang ngủ say a!
Chỉ có Long Ngạo Thiên nhìn bọn hắn như nhìn lũ ngốc:
“Các ngươi muốn Lão Tổ cũng đi nộp mạng sao?”
“Ta...”
“Chúng ta có Lão Tổ, Đạo Nhất Tiên Tông không có chắc? Quên gương tày liếp của Thanh Vân Tông và Hoàng Cực Tông rồi à? Chiến Vương bị bắt chưa đủ, còn muốn dâng nốt Lão Tổ lên mâm? Các ngươi sợ Đạo Nhất Tiên Tông ăn chưa đủ no à?”
Cả đại điện im phăng phắc.
“Vậy làm sao bây giờ?”
Long Ngạo Thiên thở dài, đưa ra quyết định đau đớn:
“Bổn vương đã suy tính kỹ rồi. Đi Bắc Châu!”
“Bắc Châu?”
“Ừm. Bắc Châu là thiên đường của Yêu tộc, nghe nói Nhân tộc ở đó yếu nhớt, chỉ là gia súc được nuôi nhốt. Đến đó, Thủy tộc Đông Hải ta mới có đường sống.”
Các Yêu Vương sắc mặt phức tạp. Bỏ xứ mà đi sao? Rời bỏ Đông Hải bao đời nay?
Long Ngạo Thiên lời nói thấm thía:
“Đi Bắc Châu, ít nhất còn giữ được giống nòi. Ở lại đây, sớm muộn gì cũng bị Đạo Nhất Tiên Tông đưa lên bàn ăn hết. Tin ta đi, chỉ có chạy trốn mới sống sót được!”
Nghe thì có lý, nhưng trong lòng các Yêu Vương vẫn không cam tâm. Hơn nữa, Long Vương làm vậy có phải vì quá nhát gan không?