“Khởi bẩm Thượng tông, vừa rồi lão nạp nhớ nhầm, Phổ Đà Tự ta lần này mang tới là cung phụng của ba mươi năm sau.”
Giác Tâm vừa dứt lời, Âm Tiểu Sơn lập tức bật lại:
“Khởi bẩm Thượng tông, vừa rồi Tiểu Sơn cũng nhớ nhầm, Quỷ Cốc ta lần này mang tới là cung phụng của bốn mươi năm sau!”
“Phổ Đà Tự ta năm mươi năm!”
“Quỷ Cốc ta sáu mươi năm!”
“Bảy mươi năm...”
“Tám mươi năm...”
Bầu không khí trong đại điện nồng nặc mùi thuốc súng. Giác Tâm và Âm Tiểu Sơn đứng giữa điện, không ai nhường ai, tranh đến mặt đỏ tía tai.
Trần Thanh Vũ và đám cường giả Thanh Vân Tông ngồi bên cạnh nhìn cảnh này mà đầu óc quay cuồng, tai ù đi.
“Tông chủ, bọn họ đang làm cái trò gì vậy?”
“Không biết, có thể là đang biểu thị lòng trung thành đi...” Trần Thanh Vũ đoán mò.
Đám cường giả Thanh Vân Tông trầm mặc một lát, rồi sắc mặt phức tạp hỏi:
“Vậy chúng ta không cần tỏ thái độ sao?”
Nghe vậy, mặt Trần Thanh Vũ đen như đít nồi. Tỏ thái độ cái rắm a! Mẹ nó hai tên điên này đã đẩy giá lên đến cả trăm năm rồi, ta mịa nó tỏ thái độ kiểu gì?
Nếu thật sự nộp cung phụng 100 năm, Thanh Vân Tông hắn cạp đất mà ăn à?
Các ngươi mịa nó muốn nịnh nọt thì cũng phải nhìn hoàn cảnh chứ, Thanh Vân Tông chúng ta còn ngồi đây, làm vậy chúng ta xấu hổ lắm biết không?
Ngay lúc Trần Thanh Vũ đang thầm chửi rủa, một câu nói của Giác Tâm khiến cằm hắn rớt xuống đất.
Có lẽ bị ép đến mức nóng nảy, nhìn Âm Tiểu Sơn một tấc cũng không nhường, Giác Tâm máu dồn lên não, quát lớn:
“Tiểu tăng nguyện ý dẫn toàn bộ Phổ Đà Tự gia nhập Đạo Nhất Tiên Tông, thành lập Phật Phong!”
Hả?
Lời này vừa ra, tất cả mọi người trong đại điện đều trợn tròn mắt.
Nhất là Trần Thanh Vũ, hắn tưởng mình nghe nhầm. Lão già này điên rồi sao? Gia nhập Đạo Nhất Tiên Tông và trở thành thế lực phụ thuộc là hai khái niệm hoàn toàn khác nhau! Hắn định xóa sổ luôn cái tên Phổ Đà Tự à?
Nhưng chưa hết, thấy thế, Âm Tiểu Sơn mặt đầy vẻ không phục, không chút do dự hét lên:
“Thì ngươi ngon a! Quỷ Cốc ta cũng nguyện ý gia nhập Đạo Nhất Tiên Tông, thành lập Quỷ Phong!”
Khá lắm! Lần này Trần Thanh Vũ thật sự không đỡ nổi nữa rồi.
Không chỉ Giác Tâm và Âm Tiểu Sơn, đám cường giả của Phổ Đà Tự và Quỷ Cốc cũng nhao nhao mở miệng tranh cãi ỏm tỏi.
“Phổ Đà Tự ta nhập Đạo Nhất, đó là thuận theo Thiên Đạo! Quỷ Cốc các ngươi một đám tà ma ngoại đạo, dựa vào cái gì mà đòi nhập Đạo Nhất?”
“Sao lại không thể? Quỷ Cốc ta nhập Đạo Nhất, đó là duyên phận an bài!”
“Duyên phận? Ngươi tưởng đi xem mắt chắc? Lại nói, Đạo Nhất Tiên Tông là danh môn chính phái, sao có thể chứa chấp tà ma!”
“Con lừa trọc, miệng ngươi sạch sẽ chút! Đạo Nhất Tiên Tông có điều quy định nào cấm nhận tà ma không?”
“A Di Đà Phật, người quỷ khác đường...”
“Cút đi! Bổn vương còn nói Phật Đạo có khác đây!”
“Phổ Đà Tự ta là Tân Phật Môn, cùng Đạo Môn đồng xuất một nguồn!”
Hai bên cãi nhau túi bụi. Đừng nói Trần Thanh Vũ, ngay cả Tề Hùng ngồi trên chủ tọa cũng sắc mặt cổ quái. Sao tự nhiên lại thành ra thế này?
“Được rồi!”
Tề Hùng bất đắc dĩ lên tiếng. Nghe tiếng Tông chủ, hai bên lập tức im bặt, nhưng vẫn quay sang nhìn Tề Hùng với ánh mắt nịnh nọt tha thiết.
Trần Thanh Vũ nhìn mà lòng đầy phức tạp. Hắn không hiểu, Đạo Nhất Tiên Tông rốt cuộc có ma lực gì? Tại sao cả Phổ Đà Tự lẫn Quỷ Cốc đều tranh nhau bán mình như thế?
Cho dù là muốn tìm chỗ dựa, cũng không đến mức vứt bỏ cả tổ tông chứ?
Trần Thanh Vũ hiện tại không biết đáp án, nhưng rất nhanh hắn sẽ biết.
“Chư vị đường xa mà đến, chuyện cung phụng để sau hãy nói. Bản tông đã thiết yến tại Thực Đường, mời chư vị dời bước qua đó tụ họp.”
“Xin hỏi Thượng tông, Thực Đường này là...” Giác Tâm tò mò hỏi. Lần đầu tiên nghe nói đến cái tên này.
Tề Hùng cười giải thích:
“À, Thực Đường là một đường khẩu mới thiết lập của Đạo Nhất Tiên Tông ta, do Diệp Trường Thanh trưởng lão phụ trách.”
Hả?
Đường khẩu mới? Vậy chẳng phải ngang hàng với Chấp Pháp Đường, Nhiệm Vụ Đường sao? Chỉ là Diệp Trường Thanh này là thần thánh phương nào? Sao chưa từng nghe tên? Chẳng lẽ Đạo Nhất Tiên Tông lại có người đột phá Thánh Cảnh?
Trần Thanh Vũ trong lòng đầy nghi hoặc. Nhưng đám Giác Tâm và Âm Tiểu Sơn nghe xong thì mặt mày hớn hở, gật đầu lia lịa.
Nói nhiều như vậy, chẳng phải cũng vì miếng ăn này sao!
Lúc này mọi người dời bước sang Thực Đường. Trần Thanh Vũ và đoàn tùy tùng tự nhiên cũng đi theo.
Khi đến nơi, nhìn thấy Diệp Trường Thanh, Trần Thanh Vũ càng thêm ngơ ngác. Sao chỉ là một tiểu bối Nguyên Anh cảnh?
Tuy tuổi trẻ mà có tu vi này là thiên tài, nhưng cũng không đến mức ngồi ngang hàng với Thạch Tùng, Trần Nhân chứ?
Hơn nữa, thái độ của Giác Tâm và Âm Tiểu Sơn đối với Diệp Trường Thanh cung kính đến mức khó tin. So với lúc đối mặt Tề Hùng còn nịnh nọt hơn vài phần.
Mang theo một bụng nghi hoặc, Trần Thanh Vũ ngồi vào bàn.
Sau đó, chỉ cần ăn một miếng, mọi nghi hoặc trong lòng hắn... tan biến sạch sẽ.
Trong mắt hắn tràn đầy chấn kinh. Thức ăn này... thức ăn này...
Hắn ngẩng đầu, ánh mắt lóe lên tia giác ngộ nhìn về phía Giác Tâm và Âm Tiểu Sơn. Thấy thế, Âm Tiểu Sơn cười tiện hề hề:
“Trần tông chủ, hiện tại đã hiểu chưa?”
“Các ngươi... chính là vì cái này?”
“Đó là tự nhiên a! Mỹ vị như thế này, thiên hạ tìm đâu ra? Hơn nữa, công hiệu của món ăn này nghịch thiên cùng cực, ngươi hẳn là cảm nhận được chứ?”
“Quả thực...” Trần Thanh Vũ gật đầu cái rụp.
Một bữa cơm kết thúc, tâm hồn Trần Thanh Vũ rung động dữ dội. Thậm chí khi về đến chỗ ở, hắn vẫn còn chép miệng hoài niệm hương vị đó.
Không chỉ hắn, các Thánh giả khác của Thanh Vân Tông cũng vậy.
“Cơm hôm nay, quả thực là món ngon nhất đời ta từng ăn a!”
“Đã không thể dùng từ 'ngon' để hình dung nữa rồi. Hoàn mỹ! Hoàn mỹ vô khuyết!”
“Các ngươi nói xem, sau này có thể thường xuyên được ăn không nhỉ?”
Trong phút chốc, chút mâu thuẫn còn sót lại trong lòng đối với việc quy thuận Đạo Nhất Tiên Tông đã bay biến sạch trơn.
Ngay cả Trần Thanh Vũ nghe mọi người bàn tán cũng không thèm phản bác.
Mấy ngày tiếp theo, tâm thái Trần Thanh Vũ thay đổi chóng mặt. Đồng thời, Phổ Đà Tự, Quỷ Cốc, Thanh Vân Tông cũng chính thức tham gia vào hàng ngũ "tranh cơm".
Điều này dẫn đến việc mỗi bữa ăn, sự cạnh tranh trở nên khốc liệt chưa từng có.
Sau ba tông môn kia, kẻ tiếp theo đến là Hoàng Cực Tông.
Do tân nhiệm Tông chủ, cũng chính là Đại trưởng lão Hoàng Thiên dẫn đầu.
Biết tin Hoàng Cực Tông đến, đám Tề Hùng, Hồng Tôn, Ngô Thọ nhìn nhau cười đầy ẩn ý.
“Các ngươi nói xem Hoàng Cực Tông đến làm gì?”
“Còn làm gì nữa, đầu hàng chứ sao.”
“Hắc hắc, Hoàng Thiên lão già này cũng không phải dạng vừa. Lúc trước tranh chức Tông chủ thua Cơ Vô Song, vậy mà không bị thanh trừng, còn ngồi vững ghế Đại trưởng lão, khiến Cơ Vô Song cũng không dám động vào, cũng coi là một nhân vật.”
“Lão già này quỷ tinh quỷ tinh, vẫn phải cẩn thận một chút.”
“Lại còn tinh hơn được ngươi? Ta nghi ngờ tâm của lão tửu quỷ ngươi trời sinh đã đen rồi.”
“Đánh rắm! Lão tử mịa nó là thông qua Chiếu Tâm Kính đàng hoàng nhé!”
“À...”