Ánh Mắt Tràn Đầy Hận Ý
Cuối cùng, đám Dương Hiến và các Thánh giả Lạc Hà Tông chủ động lập lời thề Thiên Đạo. Còn Tô Lạc Tinh thì Tề Hùng cũng mặc kệ.
Dù sao cả cái Lạc Hà Tông đã thề rồi, một mình Tô Lạc Tinh có muốn làm phản cũng chỉ là "tư lệnh không quân", chẳng làm nên trò trống gì.
Hơn nữa, nghe xong thiên tình sử bi thảm của Tô Lạc Tinh, đám Hồng Tôn, Ngô Thọ đều cảm thấy tên này hoàn toàn vô hại.
Chí ít là trước mặt Tề Hùng, hắn không có chút năng lực phản kháng nào. Nghe mà xem, từ nhỏ đến lớn, có lần nào hắn không bị Tề Hùng hố chết? Sống được đến giờ đã là mệnh cứng lắm rồi.
Giữ được chút tôn nghiêm cuối cùng (không phải thề), Tô Lạc Tinh mặt mày tái nhợt ngồi phịch xuống ghế. Dương Hiến thay mặt giao nộp cung phụng 10 năm.
Thấy thế, sắc mặt Tô Lạc Tinh càng thêm khó coi, nhưng cũng không nói gì thêm.
“Cái đó... Các ngươi đi đường xa chắc cũng mệt rồi, hay là đi nghỉ ngơi trước?”
Nhìn Tô Lạc Tinh như oán phụ, Tề Hùng cười nói. Tô Lạc Tinh hừ lạnh một tiếng.
Nhưng đúng lúc Tề Hùng vừa dứt lời, Hỏa Nham và Thải Hà - hai vị lão tổ vừa rời đi - lại quay trở lại.
Nhìn thấy hai người, Tô Lạc Tinh hốc mắt vẫn còn đỏ hoe, đứng dậy hành lễ:
“Sư tôn, sư mẫu...”
“Ừm, vừa vặn các ngươi đều ở đây, lão phu có chuyện muốn thông báo.”
Hỏa Nham gật đầu, chậm rãi nói. Tô Lạc Tinh sững sờ, linh cảm có chuyện chẳng lành.
“Hiện tại Đạo Nhất Tiên Tông và Lạc Hà Tông cũng coi như người một nhà. Hai lão già chúng ta suy đi tính lại, quyết định gia nhập Đạo Nhất Tiên Tông, trở thành Thái thượng trưởng lão.”
“Cái gì?”
Tô Lạc Tinh vừa mới bình tĩnh lại chút xíu, nghe xong câu này thì lông tóc dựng ngược.
Ta mịa nó là dẫn tông môn đi quy hàng (làm đệ tử), sao giờ ngay cả lão tổ cũng bán mình luôn rồi?
Tô Lạc Tinh xù lông, phản ứng đầu tiên là quay sang nhìn Tề Hùng. Hắn trừng mắt, đôi mắt lại đỏ ngầu lên:
“Tề Hùng! Là ngươi! Là ngươi đúng không? Lại là ngươi giở trò quỷ...”
Đối mặt với Tô Lạc Tinh đang nổi điên, Tề Hùng cạn lời:
“Ta ngồi đây nãy giờ, liên quan gì đến ta?”
Miệng nói vậy nhưng trong lòng Tề Hùng đã đoán ra tám chín phần. Chắc chắn Hỏa Nham hai người đã ghé qua Thực Đường.
Đồ ăn của Diệp Trường Thanh đối với đám Đại Thánh lão tổ này có sức hấp dẫn thế nào, không cần nghĩ cũng biết. Đó không phải là đồ ăn, đó là cái mạng già của bọn họ a!
Lại thêm đám Dư Mạt châm dầu vào lửa, chuyện này thành là cái chắc.
Tề Hùng lòng sáng như gương, nhưng mặt ngoài vẫn giả bộ ngây thơ vô số tội.
Nhưng Tô Lạc Tinh đời nào tin, hắn gào lên:
“Là ngươi! Khẳng định là ngươi Tề Hùng! Ngươi mịa nó hại ta còn chưa đủ, ngay cả sư tôn ta ngươi cũng không buông tha?”
“Ta thật không làm gì a! Lại nói, Hỏa Nham tiền bối là người ta có thể chi phối sao?” Tề Hùng tiếp tục chối bay chối biến.
Lúc này Hỏa Nham lên tiếng:
“Được rồi! Chuyện này không liên quan đến Tề Hùng, là quyết định của chúng ta.”
“Sư tôn... Ngài... Ngài muốn phản bội sư môn sao?”
Tô Lạc Tinh quay đầu, hai mắt đỏ hoe nhìn sư phụ.
Chát!
Lời vừa dứt, hắn đã bị Hỏa Nham tát một cái bay dính vào tường.
“Cái gì gọi là phản bội sư môn? Trong miệng chó không nhả được ngà voi!”
Cái thằng nghịch đồ này, nói chuyện ngu không tả được.
“Sư tôn, ngài gia nhập Đạo Nhất Tiên Tông, thế thì...”
“Câm miệng! Lúc này Đạo Nhất và Lạc Hà vốn là một nhà, lão phu gia nhập Đạo Nhất thì có vấn đề gì?”
Hỏa Nham căn bản không cho Tô Lạc Tinh cơ hội cãi.
Mắt thấy sư tôn quyết tâm bán mình, Tô Lạc Tinh nghiến răng ken két.
Vụ này lỗ vốn đến tận nhà bà ngoại rồi! Thành tông môn phụ thuộc đã đành, giờ mất luôn cả lão tổ.
Tốt! Tề Hùng! Ngươi thật sự là hảo thủ đoạn!
Hắn hung tợn trừng Tề Hùng, ánh mắt tràn đầy u oán. Tề Hùng thì trực tiếp lờ đi. Nhìn cái gì mà nhìn, dù sao ta cũng là lưu manh, ngươi làm gì được ta?
Nửa ngày sau, Tề Hùng rốt cuộc không chịu nổi nữa:
“Ngươi nhìn đủ chưa?”
“Ngươi quản ta!”
“Vậy ngươi có thể đứng xa ta ra một chút không?”
Ngươi mẹ nó nhìn thì nhìn, cứ dí sát mặt vào ta là ý gì?
Lúc này mặt Tô Lạc Tinh cách mặt Tề Hùng chưa đến nửa mét, hai mắt nhìn chằm chằm không chớp.
Bị nhìn đến nổi da gà, Tề Hùng bất đắc dĩ:
“Ta nói rồi, chuyện Hỏa Nham tiền bối không liên quan đến ta. Ta ngồi đây nãy giờ, mắt ngươi mù à?”
“Ta không tin! Nếu không phải ngươi, sư tôn sao có thể phản bội sư môn!”
“Sao lại gọi là phản bội? Chúng ta bây giờ là huynh đệ kết nghĩa, ngươi không phải là của ta sao? Phân chia rõ ràng thế làm gì?”
“Lời này là ngươi nói đấy nhé!”
“Là ta nói a.”
“Vậy ngươi thì sao? Có phải cũng là của ta không?”
“Ta tự nhiên vẫn là của ta a.”
“Tề Hùng! Ngươi khinh người quá đáng!”
Nói chưa được hai câu, Tô Lạc Tinh lại bị Tề Hùng chọc cho xù lông. Đám Hồng Tôn ngồi xem mà ngơ ngác.
Tên này tâm lý yếu quá, nói hai câu đã nổ?
Tô Lạc Tinh bên này tức nổ phổi, còn trong Thực Đường, Hỏa Nham và Thải Hà vừa được ăn "tiểu táo" (suất ăn riêng) thì mặt mày hớn hở.
“Ngon! Quá ngon!”
“Phu nhân, bà mau ăn đi!”
Hương vị thì khỏi bàn, nhưng quan trọng là mỗi miếng nuốt xuống, cảm nhận được thọ nguyên đang tăng lên, cảm giác đó sướng không thể tả. Giống như cây khô gặp mùa xuân, nắng hạn gặp mưa rào.
“Ta nói đám già các ngươi thật không có nghĩa khí, có chuyện tốt thế này sao không bảo ta sớm?”
Vừa ăn, Hỏa Nham vừa trách móc đám Dư Mạt. Nghe giọng điệu thì biết quan hệ bọn họ rất tốt.