Đối mặt với ánh mắt của Tề Hùng, Tiêu Hàn Y vẫn giữ nguyên vẻ mặt lạnh như băng sương. Tuy nhiên, bất kỳ ai có mắt tại hiện trường đều có thể nhận ra giữa hai người này có "mờ ám".
Diệp Trường Thanh đứng phía sau, vừa tham gia chiến đấu xong, lúc này cũng hóng hớt hỏi nhỏ: “Tông chủ và nàng ta có quen biết sao?”
“Đó là dĩ nhiên.”
Hả? Vốn chỉ là lầm bầm một mình, không ngờ lại có người đáp lời. Diệp Trường Thanh quay đầu lại, Tuyệt Ảnh không biết đã xuất hiện bên cạnh hắn từ lúc nào.
“Tuyệt Ảnh Phong chủ…”
“Làm sao vậy? Nhìn thấy ta mà sợ hãi thế à?”
Đối mặt với Diệp Trường Thanh đang có chút đờ đẫn, Tuyệt Ảnh thay đổi phong cách thường ngày, ôm chặt lấy cánh tay hắn. Nhất thời, một cảm giác mềm mại cực hạn ập tới khiến Diệp Trường Thanh đứng hình. Cảm giác này… thật sự không phải Bách Hoa Tiên Tử có thể so sánh được a. Bất quá…
Hắn dùng sức giãy giụa, nhưng phát hiện căn bản không rút tay ra được. Tuyệt Ảnh cứ như kìm sắt kẹp chặt lấy cánh tay hắn.
“Thế nào? Không vui sao?” Nàng ghé sát miệng vào tai Diệp Trường Thanh, phả hơi nóng như hoa lan, thì thầm. Trong lúc nhất thời, Diệp Trường Thanh cảm thấy cả người khô nóng.
Cũng may nữ nhân này không có hành động gì quá đáng hơn. Sau khi trêu chọc Diệp Trường Thanh một chút, nàng mới nhìn về phía Tiêu Hàn Y, nói: “Nàng ta thế nhưng là đạo lữ trước kia của Đại sư huynh đấy. Tuy nói chuyện tình cảm có chút phức tạp, nhưng gút mắc giữa hai người bọn họ cũng không ít. Chỉ là không ngờ nàng ta lại chạy tới Trung Châu, còn gia nhập Thánh Địa.”
“Đạo lữ?”
“Không sai. Hơn nữa nàng ta còn là Đại sư tỷ của Lạc Hà Tông đấy.”
Đại sư tỷ? Nói cách khác Tô Lạc Tinh là sư đệ của nàng? Chỉ là nhìn Tiêu Hàn Y trẻ trung xinh đẹp trước mắt, Diệp Trường Thanh thực sự khó lòng liên hệ nàng với lão già Tô Lạc Tinh kia. Người cùng thế hệ mà chênh lệch ngoại hình lớn đến thế sao? Hay là nữ tu sĩ chú trọng bảo dưỡng nhan sắc hơn nam tu?
Ngay lúc Tuyệt Ảnh và Diệp Trường Thanh đang "tám chuyện", Tề Hùng cuối cùng cũng mở miệng. Đã Tiêu Hàn Y làm bộ như không quen biết, Tề Hùng đương nhiên sẽ không tự làm mất mặt, hắn quay sang nhìn đám người Phật Môn, dõng dạc nói:
“Như vậy đi, đã Thánh Sứ mở miệng, Đạo Nhất Tông ta đương nhiên sẽ không không biết điều. Phật Môn các ngươi tùy tiện đưa chút bồi thường, việc này coi như bỏ qua.”
Nghe được lời này, sắc mặt đám người Phật Môn mới coi như giãn ra đôi chút. Thầm nghĩ, cái tên Tề Hùng này cũng coi như biết điều. Thế nhưng, suy nghĩ ngây thơ ấy chỉ tồn tại trong đúng một giây. Câu tiếp theo của Tề Hùng khiến đám lừa trọc tức đến mức muốn thổ huyết.
“Thì… Thánh phẩm đan dược cứ đưa tạm một vạn viên, Thánh phẩm phù triện hai vạn tấm, Thánh phẩm trận bàn năm ngàn cái. Còn mấy thứ linh tinh như Thần binh, Bảo binh, các ngươi cứ nhìn mà đưa khoảng một vạn thanh là được. Cũng không sai biệt lắm đâu.”
Lời này vừa thốt ra, không gian tĩnh lặng như tờ. Đám người Phật Môn đầu tiên là sững sờ, sau đó phẫn nộ quát tháo ầm ĩ:
“Tề Hùng! Ngươi bị điên rồi à?”
“Mẹ kiếp! Sao ngươi không đi cướp luôn đi?”
“Không có khả năng! Tuyệt đối không có khả năng!”
Phật Môn không phải không nghĩ tới Tề Hùng sẽ thừa cơ "công phu sư tử ngoạm", nhưng không ngờ cái mồm con sư tử này lại to đến mức nuốt trọn cả bầu trời như thế. Đây đâu phải là sư tử ngoạm, đây là Thao Thiết muốn nuốt thiên hạ thì có!
Toàn bộ đều là Thánh cấp, mà mở miệng ra là mười ngàn, hai mươi ngàn. Ngươi tưởng Thánh phẩm đan dược, phù triện là rau cải trắng ngoài chợ chắc? Đừng nói là Tây Châu bọn họ, cho dù đem tất cả tông môn Đông Châu các ngươi trói lại vắt kiệt cũng không đào đâu ra nhiều Thánh cấp bảo vật như thế!
Phật Môn không chút do dự từ chối thẳng thừng. Thấy thế, Tề Hùng dường như đã sớm đoán trước, hắn bày ra vẻ mặt bất đắc dĩ, quay sang nhìn người đàn ông trung niên đi cùng Tiêu Hàn Y, than thở: “Thánh Sứ ngài xem, ta đây là hết cách rồi a.”
Gương mặt vô tội kia diễn sâu đến mức cứ như thể Phật Môn mới là kẻ bắt nạt người quá đáng.
Nghe vậy, bầu rượu trong tay người đàn ông trung niên suýt chút nữa rơi xuống đất. Hắn nhìn Tề Hùng với ánh mắt đầy phức tạp. Trên đời này sao lại có kẻ vô sỉ đến mức độ này? Rõ ràng là cái giá ngươi đưa ra có vấn đề! Nhiều bảo bối như vậy, Tây Châu Phật Môn có bán cả tông môn đi cũng không trả nổi, bọn họ mà đồng ý mới là lạ!
“Cái kia… Tề Tông chủ…” Người đàn ông trung niên định lên tiếng khuyên can một chút cho phải đạo. Nhưng còn chưa kịp nói hết câu, Tiêu Hàn Y bên cạnh đã lạnh lùng phán một câu xanh rờn:
“Ta thấy được đấy. Cái giá Tề Tông chủ đưa ra coi như công đạo.”
Hả?
Lời này vừa nói ra, người đàn ông trung niên chết lặng, Tề Hùng cũng ngẩn tò te, còn đám người Phật Môn thì mắt trừng to như sắp rớt ra ngoài. Bọn họ không thể tin nổi nhìn Tiêu Hàn Y, trong lòng điên cuồng gào thét.
Ngươi có nghe thấy chính mình đang nói cái gì không hả? Cái giá cắt cổ này mà gọi là công đạo?
“Cùng một giuộc! Con mụ này với Đạo Nhất Tông tuyệt đối là cùng một giuộc!”
“Mẹ kiếp, lại là một đôi gian phu dâm phụ sao? Nữ nhân này với Tề Hùng chắc chắn có gian tình!”
Trong lòng đám cường giả Phật Môn hiện lên vô số suy đoán đen tối. Một tên Phật Tổ không nhịn được nữa, gầm lên: “Không có khả năng! Nếu muốn như thế, Phật Môn ta thà rằng đồng quy vu tận!”
Bồi thường kiểu này thì khác gì diệt môn? Nghe vậy, Tiêu Hàn Y không nhanh không chậm liếc mắt nhìn tên Phật Tổ kia. Cho dù đối phương là Đại Thánh, nàng cũng không sợ chút nào, ngữ khí vẫn lạnh lùng như cũ: “Có thể. Bất quá không tuân theo Thánh Lệnh, tiếp theo đối thủ của Phật Môn các ngươi chính là Thánh Địa.”
Hả? Mẹ kiếp! Tên Phật Tổ kia tức đến nghiến răng nghiến lợi, định xông lên liều mạng. Cũng may một tên Phật Tổ khác kịp thời ngăn cản. Đắc tội với Thánh Địa không phải là lựa chọn sáng suốt. Đừng nhìn bọn họ xưng bá một phương ở Tây Châu, nhưng so với Thánh Địa Trung Châu thì chẳng là cái đinh gỉ gì cả.
Hít sâu một hơi, tên Thánh giả Phật Môn kia cố nén lửa giận, nói: “Thánh Sứ, cái bồi thường này quá mức vô lý. Phật Môn ta cho dù dốc hết gia sản cũng không thể nào lo liệu được.”
Nghe vậy, Tiêu Hàn Y không thèm trả lời, quay đầu nhìn về phía Tề Hùng, ý bảo: Ngươi tự quyết định đi.
Thấy cảnh này, đám Phật Tổ càng thêm tức tối. Các ngươi diễn cũng phải kín đáo một chút chứ? Công khai liếc mắt đưa tình thế này à?
“Lão nạp nhất định phải đi Trung Châu, lên Thánh Địa kiện nàng ta một trận!”
Một vị Phật Tổ hạ quyết tâm phải đi kiện cáo Tiêu Hàn Y. Hắn không tin con mụ này có thể một tay che trời ở Thánh Địa. Hôm nay chịu nhục nhã thế này, Phật Môn làm sao nuốt trôi? Khinh người quá đáng! Thật sự là khinh người quá đáng!
Về phần người đàn ông trung niên đi cùng Tiêu Hàn Y, lúc này dứt khoát chọn cách giả chết. Hắn bày ra bộ dạng "việc không liên quan đến mình", mặc kệ ánh mắt cầu cứu của Phật Môn. Dù sao ta cũng mặc kệ, các ngươi tự đi mà cãi nhau, ta chỉ là kẻ đi mua nước mắm thôi.
Không khí trong sân trầm lắng đến đáng sợ. Phật Môn cắn răng nhịn nhục, còn Tề Hùng thì bị Tiêu Hàn Y nhìn chằm chằm đến mức sống lưng lạnh toát. Mãi một lúc sau, Tề Hùng mới chậm rãi phun ra một câu:
“Hay là để ta tự mình dẫn người vào bảo khố Phật Môn các ngươi tham quan một chút nhé?”
Hả?